Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-05-05 14:37:31
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cúp điện thoại xong, Trì Nại ngẩn ngơ giường một hồi lâu, mãi đến khi cảm nhận cái lạnh thấm , chút tinh thần ít ỏi còn mới như từ đó tìm về .
Cậu nhíu mày, ấn hai cái lên dày xoa xoa ngực. Một luồng khí nghẹn ở đó giống như tảng bông ướt, dính nặng bí bách kẽ hở.
Trì Nại phồng má, hít thở nhẹ nhàng, trầm chậm. Cậu chống hai tay xuống giường, cúi đầu, sống lưng cong . Cậu soi gương nên chẳng sắc mặt khó coi đến mức nào. Chờ thêm một lát, mới rời giường mặc quần áo để xuống lầu.
Chú Cao cứ ngỡ thiếu gia sẽ xuống ăn tối nên đang bưng thức ăn từ bàn bếp. Nghe thấy tiếng bước chân khẽ, chú ngước mắt lên thì thấy Trì Nại đang bám tay cầu thang xuống.
lúc , chú thấy Trì Nại lảo đảo một cái.
"Thiếu gia ——"
Chú Cao thất kinh, lập tức buông đĩa thức ăn trong tay, đôi chân khập khiễng chạy vội tới.
Trì Nại đang ở vị trí khá cao, cú chao đảo khiến cả suýt nữa thì ngã nhào xuống bậc thang, nếu may khi lăn thẳng xuống . Điều khiến chú Cao sợ tim.
Trước mắt Trì Nại là một màn sương đen mịt mù, rõ vật gì, hình ảnh đều chồng chéo lên . Cậu gian nan bám tay vịn để vững, theo bản năng thụp xuống.
Cảm giác hốt hoảng cùng tiếng ù tai đồng loạt ập tới, trong chốc lát đúng là trời đất cuồng. Cậu dường như mất ý thức trong thoáng chốc, bởi khi nhắm mắt, thấy bóng chú Cao đang chạy nhưng chẳng thấy âm thanh gì.
Đến khi ý thức trở , bàn ăn.
Trì Nại chậm chạp chớp mắt, mềm nhũn tựa bàn. Phía chú Cao dọn một trống sạch sẽ, lót thêm một chiếc gối ôm, đặt tựa lên chiếc gối đó.
"Sao ?" Chú Cao kéo ghế xuống bên cạnh, những đốt ngón tay khô gầy nắm lấy tay Trì Nại.
Một lúc lâu , cảm giác tim đập nhanh khó chịu mới dần tan biến. Trì Nại thẳng dậy, chú Cao, trả lời câu hỏi của chú mà : "Chú Cao, chân của chú vẫn khỏi hẳn ạ?"
Ngay lúc ý thức rời xa , thấy chú Cao khập khiễng. Dạo trời lạnh, e là bệnh phong thấp nghiêm trọng hơn .
“……”
Chú Cao cúi đầu, đáp.
Vài giây , chú mới : "Tôi , nhưng còn , thiếu gia , làm ? Chóng mặt ?"
"Dạ..."
Trì Nại gật đầu, chính là khoảnh khắc đó thấy choáng váng chịu nổi. Nếu tay luôn bám chặt tay vịn cầu thang thì e rằng giây phút , thậm chí còn chẳng kịp với tới chỗ bám.
shgt
"Hay là đo nhiệt độ cơ thể chút nhé?" Chú Cao sờ trán nhưng cảm thấy gì bất thường, nhiệt độ cao.
Ngược , vì ngất một lúc nên hiện giờ mồ hôi lạnh vã đầy , lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, thấm một lớp lạnh mỏng tang như làn sương mờ.
"Hình như phát sốt ạ." Trì Nại lắc đầu. Lúc lòng rõ ràng trống rỗng, chẳng nghĩ ngợi gì, nhưng tinh thần vẫn uể oải, trông mệt mỏi rã rời.
Tích tích ——
Tiếng khóa cửa vang lên. Chú Cao vuốt lưng cho Trì Nại phía cửa. Thương Minh Kính mang theo cả đầy gió tuyết bước nhà.
Chiếc áo khoác đen và cổ áo vest bên trong đều dính đầy những mảng tuyết lớn. Hiện tại trời mưa tuyết, lẽ đường tuyết từ cây rơi trúng.
Vừa phòng thấy tư thế khom lưng cúi đầu dỗ dành của chú Cao, ánh mắt Thương Minh Kính lập tức rơi lên Trì Nại ở bên cạnh.
Trì Nại dường như nhận về.
Thương Minh Kính cố ý quẳng đôi dép lê xuống sàn phát tiếng "Bạch" khá lớn, cuối cùng cũng khiến Trì Nại sang.
"Ơ? Anh chẳng là về ?" Trì Nại ngơ ngác, nhưng mặt mang theo nụ mấy rõ ràng. Cậu dậy, hai tay chống lên bàn ăn, nửa khom về phía , ý tứ hướng về phía Thương Minh Kính rõ ràng.
Nghe , Thương Minh Kính nhếch môi: "Tôi bảo là 'để xem ', chứ là về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-33.html.]
Nói xong câu , Thương Minh Kính mới cảm thấy chút ác ý, ngờ thích trêu chọc Trì Nại đến . Chỉ là cảm thấy cách ở chung như thế dường như khiến quên tất cả những lo toan bộn bề của công việc.
Bên ngoài, tin tức tràn ngập trời đất liên tục dìm xuống, liên tục trào như lũ vỡ đê. Trì đang bận rộn ngừng nghỉ để xử lý, tập đoàn canh giữ, ông ngoại ở bệnh viện chăm sóc túc trực 24/24, nhưng vẫn cứ "ốc mang nổi ốc". Một ngày 24 tiếng đồng hồ hận thể dùng thành 72 tiếng với nhịp độ hối hả.
Không tại , khi bước cánh cửa , ngăn cách với những ồn ào náo nhiệt bên ngoài, thấy gương mặt đơn thuần, đáng yêu ngây thơ của Trì Nại, bỗng thấy thế giới như chậm .
kèm với đó, là cảm giác thương tiếc.
Anh nheo mắt, cụp mi tránh ánh trong veo của Trì Nại, một tia áy náy vô cớ dâng lên.
Trì Nại cho cùng cũng chỉ là kiêu kỳ một chút thôi, chịu đựng nổi quá nhiều thứ. Từ nhỏ quen sống vô ưu vô lo, nếu thời gian qua xảy những chuyện gì...
Thương Minh Kính thở dài tiếng động, bước về phía nhà ăn. Khi còn cách Trì Nại ba mét, chạy nhỏ tới gần.
Trong lòng chắc vẫn còn giận chuyện Thương Minh Kính trốn tránh , liền kìm chế bước chân, nén sự thúc giục nhào lòng , chỉ nắm lấy ngón tay Thương Minh Kính cùng xuống cạnh bàn ăn.
"Anh ăn ?" Trì Nại , khẽ ngửa đầu , "Chắc là nhỉ, chúng cùng ăn nhé?"
"Ừ."
Thương Minh Kính xuống cạnh , chú Cao lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
"Cũng may là về." Chú Cao , "Thiếu gia cả ngày nay chẳng ăn uống gì cả."
"Cháu ăn mà!" Trì Nại cãi chày cãi cối.
Thực chỉ ông ngoại Thương Kiến Minh thúc giục nếm thử một miếng kẹo hồ lô ở bệnh viện mà thôi. Vốn dĩ ăn nhiều, cũng chẳng thấy đói, nên với thì ăn bao nhiêu cũng đều tính là ăn.
Thương Minh Kính liếc , thừa lời của Trì Nại đáng tin nhưng cũng vạch trần. Anh dường như quên bẵng chuyện cãi vã lúc , dùng giọng điệu ôn hòa để trò chuyện: "Ở nhà làm gì ?"
"Ngủ ạ."
Thương Minh Kính khựng , ánh mắt lướt qua , gắp cho một miếng thức ăn: "Chỉ ngủ thôi ?"
"Ưm... !" Trì Nại nhíu mày, "Sao thế ạ? Trước đây 1em làm thì bắt cho bằng , giờ 1em cùng thì bắt 1em ở nhà. Anh rõ ràng là ghét 1em, cứ đối nghịch với 1em mới chịu!"
"......"
Thương Minh Kính mắng đến nghẹn lời. Trì Nại vẫn , đụng một chút là "nổ tung", khổ nỗi giọng điệu cứ mềm mỏng kiều kỳ, lời còn mang theo âm cuối nũng nịu, khiến khó mà nổi cáu cho . Hơn nữa, cũng chỉ mới hỏi một câu xem vẫn luôn ngủ thôi mà.
Anh sáng suốt chọn cách lờ vấn đề , hỏi sang chuyện khác: "Không chơi game ? Cờ caro thì ?"
"Cam Hình dạo bận lắm, công tác với trai . Anh cả quản nghiêm lắm, chẳng thời gian chơi với 1em."
Dù , Thương Minh Kính vẫn bán tín bán nghi. Anh khẽ nhíu mày, nghiêm túc : "2Em thấy khỏe ?"
"Hừ."
Trì Nại khẽ hừ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Cậu vẫn còn nhớ chuyện Thương Minh Kính trách oan mấy ngày nên bàn luận về chủ đề . Cậu lẩm bẩm xong thì mân mê đầu ngón tay, ngước khuôn mặt tái nhợt lên hỏi: "Có đang gặp rắc rối gì ?"
"...... Sao 3em hỏi thế?"
Thương Minh Kính lập tức cảnh giác, tim đập nhanh hơn. Đôi tay cầm đũa siết chặt, cơ thể căng cứng. Anh đang lo lắng, thậm chí là sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ bình tĩnh để đối diện với Trì Nại.
Trì Nại nhận điều đó, chỉ tò mò : "Anh bận quá mà, bỗng nhiên thăng chức, chuyện gì vướng chân ?"
Nếu thì chẳng bao giờ nhắn tin cho ? Cũng chẳng mấy khi thấy mặt .
Thương Minh Kính nhấp một ngụm , nuốt xuống, yết hầu khẽ chuyển động. Anh chăm chằm vòng xoáy nước trong ly thủy tinh, ánh mắt sâu thẳm, cẩn thận mở lời thăm dò:
"2Em gì ?"