Mỹ Nam Bệnh Yếu Vạn Người Mê Là Thiếu Gia Giả - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-05-08 05:20:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gỡ tấm vải đen xuống, Giang Chước Sương giống như đang quan sát, chăm chú đàn ông mặt mà gọi là trai suốt hơn chục năm qua.

Kể từ hồi tiểu học, khi làm xong bài tập “Nhật ký quan sát ”, từng quan sát Giang Vũ kỹ đến thế.

Khách quan mà , từ ngoại hình, gia thế đến năng lực của đối phương, điểm nào để chê.

Không hiểu mạch nào lệch, theo con đường huy hoàng như mong đợi, mà phát triển sở thích trái đạo đức thế .

Giang Vũ sai, cũng hành vi đắn, lùi một bước, chờ đợi phán xét.

Giang Chước Sương còn tức giận nữa, chống đầu khẽ: “Giang Vũ, thật tệ.”

Tâm trạng khiến ăn đồ ngọt, khuấy tách hồng , Giang Chước Sương nghĩ: sớm chọn sữa sô cô la .

Giang Vũ cúi đầu: “... Anh .”

“Anh .” Giang Chước Sương uống một ngụm : “Đến giờ vẫn nhận sai ở .”

Giọng điệu trong câu hề gay gắt.

Nếu những từng Giang Chước Sương lạnh nhạt chỉ vì một câu , chắc chắn sẽ ghen tỵ đến mức nghiến răng.

Không vì Giang Chước Sương tha thứ cho Giang Vũ, mà vì suốt bao năm ở bên , trong tiềm thức quen, dù giận đến mấy cũng để một chút trống để tha thứ.

“Anh với em về tình cảm của , chẳng lẽ trong lòng chút kỳ vọng nào, rằng em thể ở bên ?”

Giang Vũ theo phản xạ : “Anh đưa em đến đây, là vì…”

Giang Chước Sương búng tay: “Không cần giải thích. Nếu em , em sẵn sàng chia tay với Tạ Liêm để đến với , từ chối ?”

Giang Vũ: “…”

“Anh sẽ từ chối.”

Giang Chước Sương bất ngờ.

“Đấy, là rõ ràng .”

Giang Vũ cuối cùng cũng hiểu sự tệ bạc mà Giang Chước Sương là gì.

Cảm thấy ngấy với tách hồng , Giang Chước Sương thả muỗng xuống, khoanh tay dựa ghế.

“Chúng em ruột. Trong xã hội còn kỳ thị chuyện yêu đương như thế , thật sự nghĩ rằng tình yêu thể vượt qua rào cản ?”

Những rào cản mà tình yêu vượt qua , vốn dĩ là do chính tình yêu tạo .

Giang Chước Sương đời sẽ bao giờ để bản rơi tình huống như thế.

“Hoặc là một lựa chọn khác, yêu thầm, giấu kín mối quan hệ , giấu cả ba , sống như thế cả đời, nghĩ ?”

Cả hai đều hiểu đây là một giả thiết tưởng.

Tửu Lâu Của Dạ

Như là quá thiệt thòi cho Giang Chước Sương, chỉ vì một ý niệm ích kỷ của Giang Vũ mà tước cuộc sống tự do vốn của .

“Giang Vũ, nếu thật sự thẹn với lòng, thì nên giấu kỹ những tâm tư thể lộ đó .”

Bởi một khi lựa chọn bộc lộ tình cảm mặt , thì nghĩa là vốn dĩ vô cầu.

Giang Chước Sương mỉm , nhưng trong mắt chút cảm xúc nào.

“Hay là… thật nham hiểm, lợi dụng chút tình em vẫn còn luyến tiếc để ép em ở bên ?”

“Không ! Anh sẽ ép buộc em.” Giang Vũ vội vàng đáp, giọng hoảng loạn: “Anh chỉ là… …”

Lời đến miệng đột ngột dừng .

“Em mà… đột nhiên kìm chế nổi.” Giang Chước Sương nheo mắt : “Anh gì?”

Vẻ mặt Giang Vũ giấu gì.

Giang Chước Sương quan sát một lúc, ánh mắt chợt hiểu , chậm rãi :

“Giang Vũ, chúng em ruột.”

Giang Vũ đáp, khí chút căng thẳng.

Sau vài nhịp thở im lặng, mới mở miệng:

“… Sương Sương, chúng em ruột.”

Giang Chước Sương nhíu mày, bật một tiếng “chậc” đầy bất mãn.

“Anh từ khi nào… từ khi em dẫn Tạ Liêm về nhà cũ là bình thường , lúc đó ?”

Sau khi nhận sự xác nhận, Giang Chước Sương bắt đầu hồi tưởng xem hôm đó chi tiết nào để sót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/my-nam-benh-yeu-van-nguoi-me-la-thieu-gia-gia/chuong-90.html.]

“Lúc ở thư phòng … Không đúng, khi đó Tạ Liêm cũng mặt, ba thể nào để chuyện .”

Trừ khi Tạ Liêm vốn từ … nhưng khả năng cũng khó xảy .

nếu thật sự Tạ Liêm từ lâu, Giang Chước Sương sẽ nghi ngờ động cơ của khi tiếp cận .

Tình hình hiện tại chắc chắn thể hỏi rõ .

“Thôi bỏ , em cũng hỏi, chẳng lẽ cả ngày chỉ tốn thời gian chuyện ?”

Cũng thể cãi với Giang Vũ cả đời.

Giang Chước Sương dậy, tùy ý dạo trong vườn.

Giang Vũ dám sát gần, chỉ thể như một cái bóng lặng lẽ , chẳng còn chút phong thái ma vương tung hoành thương trường.

Trời quá trưa, nắng cũng dịu hơn, Giang Chước Sương giơ tay che nắng, vài tia sáng xuyên qua kẽ tay chiếu lên mặt .

“Giang Vũ, thích em ở điểm nào?”

So với hình tượng hảo mà ngoài thấy, Giang Vũ mới là thấy hết những khía cạnh khó ưa nhất của .

Tất nhiên, Giang Chước Sương tự thấy bản .

Ít thì 80% theo đuổi quyến rũ là chuyện hiển nhiên, còn 20% còn thì là… biến thái.

Ví dụ như bạn trai , nên Giang Chước Sương nghi ngờ tại Giang Vũ thích .

Cậu nhớ thời gian bên Giang Vũ, đến lễ tết cũng chỉ nhắn “chúc trúng vàng” chứ chẳng câu chúc nào t.ử tế.

Giang Vũ Giang Chước Sương, thấy dừng bước cũng vô thức dừng .

Trước câu hỏi của , Giang Vũ tỏ bối rối.

“Em điểm nào là đáng để thích chứ?”

Nếu nhất định tìm một điểm nên thích, thì đó là phận của Giang Chước Sương hợp thời điểm.

rõ ràng lớn hơn là ở , bởi vì lớn tuổi hơn, đó là việc tự giải quyết.

Giang Chước Sương xong, nhướng mày.

Cậu đầu , cố ý làm mặt trêu chọc: “Em thì thấy chẳng điểm nào đáng thích cả.”

Giang Vũ khựng , cúi đầu.

“Em nghĩ cũng… hợp lý…”

Vườn hoa rộng, vòng vòng mà mãi hết.

Giang Chước Sương mỏi chân, tìm một chỗ nghỉ. Bên cạnh là cánh hoa rơi lả tả đầy đất.

Hoa mùa hạ gần tàn hết.

Chỉ còn mùi hương phảng phất trong khí.

Chiếc ghế dài bao quanh bởi hoa rụng, còn thiếu niên giữa thì như những cánh hoa tàn vây quanh.

Giang Chước Sương mỉm rạng rỡ vẫy tay với Giang Vũ.

“Lại gần chút , xa thế , ?”

Giang Vũ như cảm nhận gì đó, tiến về phía Giang Chước Sương.

Rồi, ánh mắt của , từ từ quỳ xuống.

Thiếu niên ghế nhẹ nhàng kéo lòng.

“Đã đồng ý với thì em sẽ giữ lời.”

Giang Chước Sương đang đến hai lựa chọn mà đưa cho Giang Vũ.

“Một tuần , chỉ là Giang Vũ.”

“Em sẽ ở đây, ở cạnh .”

Sau lưng Giang Chước Sương, cánh hoa rơi gió cuốn lên.

Mà giọng của nhẹ nhàng như một vị thánh từ bi cứu khổ cứu nạn, bao dung cả những tì vết nhỏ bé của tín đồ, ban cho sự cứu rỗi.

Hóa , Giang Chước Sương "yêu" là một cảm giác như thế.

Vui mừng hân hoan đến mức thể tạm thời quên mất, để sự dịu dàng , đ.á.n.h đổi những điều quý giá hơn.

Giống như cánh hoa rơi gió cuốn lên vẫn đẽ đến mê hoặc, nên con thường quên mất, nó đang trong quá trình mục rữa.

Loading...