Mười Dặm Chỉ Thấy Nụ Cười Của Em - Phần 5
Cập nhật lúc: 2024-12-05 09:07:13
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
“Ta không muốn sống từ lâu rồi, nhưng kéo thêm con đàn bà này theo thì cũng không tồi!”
Hắn ghì chặt con d.a.o găm vào cổ ta, m.á.u chảy ra càng nhiều, khiến tốc độ đi gặp diêm vương của ta càng thêm nhanh.
"Triệu Định, cứu ta."
Ta mất cả liêm sỉ cầu xin Triệu Định cứu ta
"Ta không muốn ch.ết, ta mà ch.ết đi anh không tìm được ai chăm sóc anh như ta đâu.”
“Mày đừng giả bộ, hồi nãy còn cứng miệng kêu ta đi g.kết Triệu Định mà giờ đã vội quên? Triệu tư lệnh, tao khuyên mày không nên hao tổn tâm sức vì loại đàn bà giả tình giả ý này! Tao đã chôn rất nhiều b.o.m xung quanh nơi này, một khi tao gặp chuyện bất trắc thì chúng mày cũng đừng hòng thoát!”
Tên côn đồ c.h.ế.t tiệt, không chỉ lấy mạng của ta, mà còn muốn ly gián tình cảm vợ chồng chúng ta.
Ta nước mắt lưng tròng nhìn Triệu Đỉnh.
"Thả cô ấy ra, ta sẽ thả ngươi đi!"
"Ta không muốn sống, mày cùng nó nhất định một trong hai đứa phải có đứa chế.t.”
"Vậy thả cô ấy ra, tao đem chính mình giao cho mày."
Triệu Định muốn lấy mạng của hắn đổi lấy mạng của ta?
Ta đã rất kinh ngạc.
"Triệu tư lệnh, mày là ai, tao làm sao có thể giữ được mày? Trừ phi, mày dùng s.ú.n.g tự phế hai chân!"
Không biết vì cái gì, trong tiềm thức ta cảm thấy Triệu Đỉnh nhất định sẽ đáp ứng, cho nên ta mạnh mẽ giãy dụa, hét lớn, "Không cần! Vậy để cho tao ch.ết cùng mày, Triệu Định đừng nghe hắn nói! Nghe em được không? Không được bắn!"
Triệu Định đã cầm súng.
Ta như phát điên,nước mắt cứ như thế mà rơi xuống,"Không cần, Triệu Đỉnh không cần!"
"Bớt ở đó giả bộ tình thâm, lúc nãy mày còn ước gì hắn ta nhanh chóng đến cứu mày cơ mà!”
“Con mẹ nó, thằng ch.ó, mày bớt ly gián vợ chồng tao đi!” Giọng ta khản đặc, đôi mắt đẫm lệ nhìn Triệu Định.
Mục đích của tên bắt cóc chính là Triệu Định,ta chỉ là miếng mồi của hắn để dụ Triệu Định tới, hắn bắt đầu khiêu khích Triệu Đỉnh, "Nhanh lên đi, m.á.u của cô ta sắp chảy hết rồi đấy!"
"Được!"
Triệu Định nạp đạn, bóp cò.
Đoàng một tiếng, Triệu Định đau đến mức đầu gối phải quỳ xuống đất.
Máu, b.ắ.n tung tóe trong mưa, tim ta hẫng một nhịp.
“Không cần!Triệu Định, anh đừng làm vậy,để ta ch.ết đi được không? Thà để ta ch.ết đi còn hơn."
Giọng nói của ta như lạc hẳn đi.
“Còn chân phải nữa, tiếp tục đi!”
Hắn nhìn Triệu Định cao ngạo đang bị thương nằm dưới đất, quyền sống c.h.ế.t bây giờ thuộc về tay hắn, hắn sung sướng đến nỗi cả người run rẩy.
“Tao đưa s.ú.n.g cho mày, để mày làm nốt phần còn lại!”
Triệu Định bị trúng đạn, môi tái nhợt, ngay comar nói chuyện cũng mất đi vẻ cao ngạo ngày thường.
Hắn ta càng hưng phấn,: “Ném súnglại đây mau!”
Triệu Định giơ tay, ném s.ú.n.g về phía hắn.
Hắn liền cúi đầu nhặt, d.a.o trên cổ ta cách cổ ta khoảng nửa tấc.
Ta dốc hết sức bình sinh, đẩy hắn và lăn sang bên cạnh.
13
Đoàng!
Máu nóng, b.ắ.n tung tóe lên chân ta.
Chân ta co rút, nhưng t thấy không hề sợ hãi.
Ta bỗng nhiên hiểu được, ở trong thời thế loạn lạc này, nổ s.ú.n.g không có nghĩa là lạm sát, có đôi khi là vì tự bảo vệ chính mình.
Nghe nói, ta được Triệu Định khập khiễng ôm về phủ.
Lại nghe nói, hắn bị thương nặng nhưng vẫn chờ sau khi ta được chữa trị ổn định mới đi xử lý vết thương.
Còn nghe nói, khi hắn vừa tỉnh lại, liền đến chăm sóc cho ta.
Ta hôn mê ba ngày ba đêm mới tỉnh dậy, Triệu Định không có ở phủ, sự quan tâm của hắn đối với ta là được mấy người làm ở phủ tranh nhau kể lại.
Nghe xong, tâm trạng ta rất hỗn loạn.
Dưới lầu có tiếng nói, ta tưởng hắn đã về, liền cảm thấy tim đập nhanh.
Hoá ra là không phải, mẹ khi nghe tin liền đến thăm ta, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta nói rằng, em họ được Triệu Định gửi gắm cho một đội trưởng ở phương Tây.
Sau một đêm ân ái, liền mang em họ ta trở về quẻ hương, nghe nói vì nàng ta vẫn còn là “hoàng hoa khuê nữ” (*), vị đội trưởng ấy muốn cưới nàng làm vợ.
“Ngọc nhi, Triệu Định đối với con thực sự là tình cảm sâu đậm, con đừng nghĩ đến Lữ Vân Thư nữa, hãy yên tâm ở bên cạnh Triệu Định đi!”
Ta dở khóc dở cười, “‘Mẹ à, trong lòng con căn bản là không có Lữ Vân Thư,cùng lắm cũng chỉ là sự ái mộ từ ngày xưa, thích lại càng không thể, sau khi kết hôn cũng không còn liên quan tới nhau, mẹ đừng nghe em họ nói lung tung!”
“Vậy sao?” Mẹ ta vội vàng hỏi.
Ta gật đầu lia lịa, “Lúc trước tlcon chỉ không thích hôn ước sắp đặt của cha mẹ, nhưng không có quan hệ gì với Lữ Vân Thư. Con lại nghàn vạn lần không nghĩ tới, Lữ Vân Thư lại bị chuyện của con làm gia đình hắn liên luỵ, trong lòng con thấy tội lỗi, mới nhờ anh họ thả hắn đi!”
“Chuyện của Lữ gia, không phải lỗi của con, do ta…..”
Lời nói của mẹ khiến ta vôi cùng ngạc nhiên!
Ta chưa bao giờ nghĩ một người lúc nào cũng ốm đau, yếu ớt lại có thể làm chuyện tàn nhẫn như vậy!
Ta nhìn người mẹ thân sinh ra mình đ.â.m ra cảm thấy người trước mặt quá xa lạ, “Mẹ, sao mẹ có thể vì để con gái mình gả vào nơi nhà cao cửa rộng, cho con cuộc đời “phong quang vô hạn” mà bán đứng Lữ gia, dẫn đến cả gia tộc họ tan nát? Lương tâm của mẹ có được yên ổn không?”
“Chuyện của Lữ gia, nếu ta biết thì những người khác cũng sẽ biết, bọn họ liên quan đến phe phái đấu tranh, có liên quan đến bọn phản quốc, đó chỉ là chuyện sớm hay muộn sẽ xảy ra kể cả nếu ta không nhúng tay vào! Có thể làm cho con gái ta thuận lợi gả cho một người đàn ông có thể bảo vệ nó cả đời thì lương tâm ta không bao giờ thấy khổ thẹn.”
Mẹ ta đi rồi.
Ta vô lực dựa vào ghế, cả ngày không thể lấy lại được tinh thần.
Cho đến khi Triệu Định quay trở về, ngồi bên cạnh cầm tay ta rất lâu, ta ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người hắn mới tỉnh táo được phân nửa, hắn nhẹ nhàng nói với ta rằng Lữ Vân Thư bị người phía trên bắt đi, việc sống ch.ết không còn nằm trong tầm tay hắn nữa.
Hắn thấy mắt ta phiếm hồng, vẻ mặt giận dỗi lên tiếng,” Em đau lòng cho hắn?”
Ta nhìn xuống ống quần hắn, hôm nay hắn mặc quân phục, vết thương của hắn thấm vào vải, nhuộm đỏ một mảng lớn, ta không khỏi đau lòng mà khóc to hơn.
"Du Ngọc, anh mới là chồng của em, em khóc vì ai cơ chứ?”
Hắn nhéo mặt ta nhưng không dùng nhiều lực quá, kéo ta nhìn thẳng vào mắt hắn, trông có vẻ như rất tức giận.
“Huhu ta chính là vì anh mà khóc, anh quá đen đủi khi gặp ta đi, Triệu Định!” Ta khóc òa lên mà nhào vào trong lòng hắn. “ Căn bản không phải lỗi của anh mà anh lại bị trúng đạn vô ích… Không phải lỗi của anh, hức hức….”
Triệu Định sau khi biết ta có người trong lòng liền muốn rút lại hôn ước để thành toàn cho ta và Lữ Vân Thư.
Mẹ ta là chính là thấy Lữ gia thế quá yếu, lại còn có liên quan tới bọn phản loạn, sợ ta sẽ chịu khổ khi gả cho Lữ Vân Thư nên mới bí mật báo lên cấp trên với bằng chứng, Lữ gia cứ vậy mà sụp đổ Lữ Vân Thư bỏ trốn ra nước ngoài, ta thuận lợi gả cho Triệu Định.
Hai năm qua, Triệu Định đã phải đứng mũi sào nhận nỗi oan này.
Còn bị tên bắt cóc ép dùng s.ú.n.g tự b.ắn vào chân mình.
Người đàn ông của ta thật sự rất đáng thương vậy mà trước giờ ta luôn ghét bỏ hắn.
“Ta tình nguyện chịu viên đạn ấy, không phải vì tội lỗi với nhà họ Lữ mà là vì em”. Triệu Định lau nước mắt cho ta.
Những chuyện này hắn đều biết?
Anh ấy giải thích với ta, bắt Lữ Vân Thư là mệnh lệnh phía trên, Lữ Vân Thư phạm phải tội rất lớn, người có thể cứu hắn chỉ có cấp trên của hắn mà thôi, hi vọng ta sau này đừng quan tâm đến nữa. Mọi chuyện tự khắc có an bài.
Còn chuyện của Lữ gia cũng không liên quan đến mẹ ta, việc bắt giữ đêm đó đã sớm được ra quyết định chỉ là vừa đúng lúc mẹ ta cho người đến mật báo, thật ra tổng bộ đã sớm có được bằng chứng nhà họ Lữ cấu kết với đám quân phản loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/muoi-dam-chi-thay-nu-cuoi-cua-em/phan-5.html.]
Nhưng việc Triệu Định ăn giấm chua là có thật,
“Em đã gả cho ta, nên trong lòng em chỉ được ở cạnh ta thôi, không được có chấp niệm hay tình ý với người đàn ông khác!”
“Mẹ kiếp, đã nói là không có tình cảm với hắn rồi cơ mà!”
Ta cảm thấy mình chịu nỗi oan này đủ rồi, cần phải lên tiếng thôi
Triệu Định chưa từng thấy bộ dạng đáng sợ này của ta, hắn nhìn ta một lúc không lên tiếng.
Một lúc sau hắn cười vui vẻ, ôm chặt ta hơn,” Rõ ràng em có tình cảm với anh nhưng vịt c.h.ế.t còn cứng mỏ không chịu thừa nhận.”
“Ta…ta đâu có?”
Triệu Định nắm tay ta: “Du Ngọc, ta biết em yêu ta.”
…….
Rất lâu về sau, ta và em họ vô tình gặp nhau trên phố, nàng ta giờ đã thành phu nhân của đội trưởng ở phía Tây Thượng Hải, bụng đã lớn rồi.
“Chị họ, cùng nhau uống một cốc trà không?”
……
“Nghe nói chị có tin vui rồi?”
Ta cầm cốc trà nhấp một ngụm, gật đầu.
Em họ xoa bụng mình, hỏi ta,” Chị họ, sao chị không hỏi em chuyện năm xưa tại sao em lại tiết lộ chuyện của chị và Lữ Thư Vân?”
Nàng ta tiếp lời,”Vì ta ghen tị với chị, chị cái gì cũng tốt hơn ta, ngay cả khi ta nói với Triệu Định rằng chị và Lữ Vân Thư có tình cảm thì ngài ấy vẫn chấp nhận cưới chị. Lấy ta về, hắn cũng chưa một lần chạm qua ta. Ta cái gì cũng không bằng chị.
Ta nhẹ nhàng nói,” Đã là chuyện cũ, ta cũng sớm quên rồi, chồng của cô hắn là một người tốt, Triệu Định gửi gắm cô cho hắn, chắc chắn sẽ không bạc đãi cô. Ta đi trước, Triệu Định đang đợi ta..”
Ta bước ra khỏi quán, vuốt ve cái bụng đang nhô ra của mình, cảm thấy mọi chuyện trôi qua như một giấc ngủ. Đừng mãi đắm chìm trong quá khứ mà hãy sống hướng đến tương lai. Ta giống như một cái cây nhỏ được che chở, bao bọc dưới cây đại thụ to lớn là Triệu Định.
(Hoàn chính văn)
14
Phiên ngoại Triệu Định
Nam nhi sinh ra trong thời loạn, đương nhiên phải từ bỏ những ước muốn cá nhân, bảo vệ gia đình, tổ quốc và xây dựng sự nghiệp vững chắc.
Triệu tư lệnh ta, tuyệt đối không cưới vợ sinh con khi đất nước vẫn trong tình cảnh khốn cùng.
Tuy nhiên ta không hề nghĩ mình sẽ bị vả mặt nhanh như vậy.
Ta thích cô ấy, ngay từ lần đầu tiên, vừa nhìn đã thích.
Trước kia, trong đầu ta chỉ nghĩ tới bảo vệ quốc gia, vậy mà bây giờ như bị ma ám, trong đầu đều chỉ có hình bóng của cô ấy.
Ta sẽ không bao giờ quên, ngày hôm đó cha mẹ bắt ta phải kết hôn, ta và cha mẹ đã tranh cãi rất lâu, ta ra công viên, gặp nhóm sinh viên yêu nước đang diễu hành.
Cô ấy đứng ở hàng đầu tiên, thân hình bé nhỏ nhưng rất mạnh mẽ. Giọng nói trong trẻo vang dội nhất, hô to khẩu hiệu “Cứu quốc”
Cô ấy cứ thế mà đi vào trong tim ta.
Chẳng có lý do gì cả!
Ta cũng đã tự hỏi bản thân đến ngàn lần, ta thích gì ở cô ấy?
Cô ấy xinh đẹp, tài giỏi, đọc thơ, thông minh, lại còn là một phái nữ hiếm hoi của thời đại tiên tiến, những năm gần đây, với quyền lực của ta, những người phụ nữ ưu tú như vậy muốn ngã vào lòng ta quả thật không ít.
Nhưng ta lại không hề có cảm giác gì.
Các đồng đội luôn trêu chọc ta là người cổ hủ. Nhưng nam tử hán đại trượng phu, đã sinh ra trong thời loạn, bảo vệ gia đình và đất nước chính là sứ mệnh!
Nếu kẻ thù chưa tiêu diệt hết, sao có thể gọi là nhà?
Huống chi, nàng ấy đều đáp ứng được tất cả các điều kiện đó nhưng đó không phải là lí do ta thích cô ấy.
Ta cũng không rõ lí do tại sao nhưng trái tim ta đã bị cô ấy chiếm trọn.
Từ sau ngày đó, ta vẫn yên lặng quan sát cô ấy, khi cô ấy cần ta đều lén phái người đến giúp đỡ, thậm chí khi cha mẹ ta nói rằng cô ấy là vị hôn thê mà họ đã chọn cho ta, ta cũng không thể nào từ chối được nữa.
Nhưng trong lòng nàng, cuộc hôn nhân này giống như là cưỡng éo, nàng không cam tâm tình nguyện nên trong lòng đối với ta rất xa cách.
Thậm chí khi ta phải giế.t kẻ phản bội trước mặt cô ấy thì lại càng thêm sợ ta.
Nhưng không sao cả, ta rất kiên nhẫn, sẽ chậm rãi mà chinh phục cô ấy, trong thời thế hỗn loạn này, ta càng khẳng định không ai phù hợp với cô ấy hơn ta, chắc chắn một ngày nào đó, cô ấy sec yêu ta.
Biết nàng thích tiền bạc, ta liền giao chìa khóa phòng kho cho nàng, tất cả tài sản trong phủ tư lệnh của ta đều thuộc về nàng.
Sợ sau khi kết hôn lại nhớ nhà nên ta luôn để nàng ấy được tự do, cô ấy có thể thoải mái trở về nhà mẹ bất kì lúc nào.
Thậm chí những gì cô ấy muốn làm, ta đều âm thầm hỗ trợ phía sau cô ấy.
Nữ nhân của Triệu Định ta đương nhiên có một thế giới của riêng mình mà không phải bị nhốt trong một chiếc lồng…Cho dù ta biết, phải bẻ gãy đôi cánh của nàng, nàng mới hoàn toàn thuộc về ta, trong mắt nàng chỉ có ta, nhưng ta không đành lòng làm vậy, muốn nàng luôn luôn vui vẻ nên lẳng lặng ủng hộ nàng.
Ta yêu cô gái có lý tưởng của riêng mình, cô ấy mỉm cười và nói với ta: “Tư lệnh, anh thật tốt bụng”.
Trong và ngoài Thượng Hải, tất cả những điều đẹp và thú vị, ta đều cố gắng đưa cô ấy đến đó.
Mỗi lần cô ấy cười, rạng rỡ hơn cả hoa, sau khi chơi mệt thì ở trong xe dựa đầu vào vai ta ngủ, bạn đêm, khi trằn trọc khó ngủ, sẽ vô thức chui vào trong lòng ta.
Cơ thể ta khô khan, lúc nàng vô tình dựa vào, ta đều khẩn trương đến mức cơ thể không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Trong thời gian đó, ta thực sự nghĩ rằng cô ấy đã yêu ta.
Ta đã rất vui vẻ.
Ta càng liều mạng chiều chuộng, tôn trọng nàng hơn.
Cho đến khi ta vì giải quyết công vụ, không thể không vào phố đèn đỏ một lần, còn chưa ra khỏi Tiểu Tần các, đã nhận được thông báo của thuộc hạ, chuyện này đã được truyền tới tai nàng.
Ta lo lắng nàng sẽ suy nghĩ lung tung, liền gác lại công việc quan trọng, quay trở về nhà, trên đường về nhà, trái tim ta có chút hồi hộp, chờ mong.
Ai ngờ, vừa trở về đến nhà, liền nghe nàng đưa ra đề nghị muốn ta cưới em họ của nàng.
Ta bật cười.
Sự bình tĩnh của cô ấy giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người ta.
Cô ấy không hề tức giận,vui mừng thông báo đax mua cho ta một căn biệt thự nhỏ, muốn ta dọn qua đấy sống cùng vợ mới.
Nhìn gương mặt cười tươi ấy, ta hận không thể bóp c.h.ế.t cô ấy.
Đêm đó, ta không thể kiểm soát bản thân mình mà lao vào phòng và ăn sạch sẽ cô ấy.
Cô ấy chưa bao giờ từ chối những chuyện riêng tư, nhưng hôm nay lại chống cự.
Thuộc hạ thông báo rằng, Lữ Vân Thư đã về nước, phẫn nộ trong lòng ta trỗi dậy.
Năm đó, nàng từng vì hắn mà cự tuyệt từ hôn gia đình ta, thậm chí còn nhịn đói vì không muốn gả cho ta.
Cô ấy nhốt mình trong phòng, ta ở ngoài nhìn lên cửa sổ phòng cô ấy,từ sáng đến tối, đur ba ngày.
Ta quyết tâm từ bỏ.
Ta sẽ thành toàn cho hạnh phúc của cô ấy.
Những mẹ ta bất ngờ nói rằng, Du Ngọc đã đồng ý!
Có trời mới biết lúc đó ta đã hạnh phúc đến như nào, ta đã thề rằng nhất định sẽ dùng cả đời này khiến cô ấy hạnh phúc.
Cả đời này, ta cũng chỉ để ý một mình nàng.
Nhưng không ngờ, ta dốt hết tâm can nhưng cô ấy lại chưa bao giờ yêu ta dù chỉ một chút? Ta không cam lòng!
Ta trơ mắt nhìn cô ấy hết lần này tới lần khác đứng ra bảo vệ Lữ Vân Thư, ta ghen đến phát điên.
Thậm chí biến mất suốt 3 tháng không tới gặp cô ấy, muốn xem cô ấy có nhớ mình không, nhưng cuối cùng người đau lòng chỉ có ta.
Cho nên, khi cô ấy đến cầu xin ta, ta biết rõ là vì Lữ Vân Thư mới đau lòng cầu xin ta, ta vẫn cam tâm tình nguyện mắc câu.
Cô ấy rúc vào trong n.g.ự.c ta nói, ta là nam nhân duy nhất của nàng, cũng là nam nhân trong lòng, nàng chưa bao giờ để ý qua Lữ Vân Thư, ta vẫn nguyện rơi vào thêm lần nữa.
Coi như là vì cô ấy mà chết, ta cũng nguyện ý.
Ta nhận được tin rằng cô ấy bị bắt cóc
Khoảnh khắc đó
Đầu óc ta trống rỗng, ghen tuông cái gì, không cam lòng cái gì, tất cả đều không quan trọng bằng cô ấy, khi ta tự b.ắ.n vào chân mình mà không chớp mắt, ta đột nhiên hiểu ra.
Cô ấy có yêu ta hay không, không quan trọng, chỉ cần ta yêu cô ấy là được.
"Du Ngọc, mặc kệ em nói yêu ta, dù cuối cùng có là thật hay giả, tôi đều sẽ coi như thật! Kiếp này kiếp này, em là người của Triệu Đỉnh ta, vĩnh viễn không buông tay."
( Hoàn toàn văn)