Sau khi làm lành, việc đầu tiên chúng làm là cùng về nhà.
Bùi Ngữ Tân cúi lấy quần áo của từ vali , treo từng món tủ, lẫn cùng quần áo của . Tôi giường chơi game, chơi một lúc thì mất hứng, từ phía ôm lấy , dán sát .
Anh , ép tủ quần áo, yết hầu khẽ động, môi mỏng phủ xuống.
Bùi Ngữ Tân cách hôn, rõ ràng điểm nhạy cảm của ở , tiến lui chừng mực, cho cơ hội phản kháng.
Đồ ngủ của chúng mỏng, khi áp sát thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể của .
Người dần nóng lên, trêu chọc đến mức khó chịu, chủ động đưa tay mở cúc áo . Bùi Ngữ Tân bế lên, hai chân theo bản năng quấn lấy eo .
Trong phòng tắm nước mờ ảo, Bùi Ngữ Tân đặt lên bệ rửa mặt.
Chúng quấn lấy , hôn đến quên cả xung quanh, như thể đang trút hết cảm xúc lên đối phương. Bùi Ngữ Tân dường như kìm nén lâu, động tác phần vội vàng. Tôi còn kịp chuẩn xoay .
Dưới vòi sen, khẽ rên một tiếng, dựa Bùi Ngữ Tân, cả còn chút sức lực nào.
Ở lì trong phòng ngủ mấy ngày, chúng mới ngoài gặp lớn và bạn bè.
Tuyết rơi hết đợt đến đợt khác, nhiệt độ ngày càng lạnh. Bùi Ngữ Tân sợ lạnh, mỗi ngoài đều bọc kín mít, chỉ chừa đôi mắt.
Đường đóng một lớp băng dày. Hôm nay là Đông chí, chúng bộ đến nhà bố ăn sủi cảo.
Chúng ngoài từ sớm. Đi ngang qua một sân bóng rổ, thấy một đám trẻ con đang đắp tuyết, kéo Bùi Ngữ Tân xem, đó còn nhập hội cùng bọn trẻ, cả nhóm cùng đắp một tuyết tròn vo, đội mũ Giáng Sinh màu xanh lá.
Bùi Ngữ Tân nắm tay , cùng xuống chụp ảnh với bọn trẻ. Trước khi rời , chúng nhét tay một nắm kẹo màu sắc:
“Anh ơi, chúc hai luôn hạnh phúc, đây là kẹo may mắn, ăn sẽ ở bên thật lâu.”
“Cảm ơn.” Tôi liếc Bùi Ngữ Tân .
Khi đến một con hẻm vắng ai để ý, bóc một viên kẹo mềm màu tím nhét miệng , đợi ăn xong mới hỏi:
“Vị thế nào?”
Nói định bóc thêm một viên cho .
kéo lòng:
“Em tự nếm chẳng sẽ ?”
Môi chạm môi, cái lạnh nhanh chóng ấm thế. Vị nho lan trong khoang miệng, hôn đến mức chân mềm, đành chủ động đẩy .
Đến trưa, lúc cả nhà cùng ăn sủi cảo, mới vì Bùi Ngữ Tân thích ch.ó mèo.
Mẹ là một phụ nữ trung niên dịu dàng, giọng cũng dễ :
“Hồi lớp Hai, vì quá thích chơi với động vật, Tiểu Bùi сначала mèo nhà hàng xóm cào, đó ch.ó ở cửa hàng thú cưng đuổi cắn. Lúc tiêm ở bệnh viện, nó sẽ bao giờ thích chúng nữa.”
Hóa là .
hiện tại ở chung với chú Bichon trong nhà, còn cưng nó. Có vì nên mới cố làm như ?
Ăn xong, phòng nghỉ ngơi, sờ tai :
“Con cún ở nhà, nếu thích thì cần ôm , cần miễn cưỡng như .”
Bùi Ngữ Tân ôm lòng:
“Không . Ban đầu đúng là vì yêu em nên yêu luôn nó, vì em mà cố thuyết phục bản tiếp xúc với nó. bây giờ thì khác , thấy cún nhà cũng đáng yêu mà. Không ở bên em lâu nên tính cách cũng ngày càng giống em , động chút là làm kiêu thèm để ý khác.”
Tôi rời khỏi lòng :
“Ý gì? Chê tính tình ? Anh thể tìm khác, ý kiến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mat-tri-nho-roi-toi-lai-muon-ly-hon-voi-chong-minh/6-end.html.]
“Em đương nhiên ý kiến . Trước đây cũng là ai, còn ly hôn vội nhét khác cho , mong nhanh chóng thích khác.” Bùi Ngữ Tân bắt đầu lật chuyện cũ.
Tôi chặn họng, sai nhưng cũng thích , liền xoay lưng , nhắm mắt.
Một lúc , Bùi Ngữ Tân tưởng ngủ. Tôi hé mắt , thấy nhẹ nhàng xuống giường, quỳ mặt quan sát, lúc thì chạm hàng mi , lúc vẽ hình trái tim lên mặt .
Tôi đột ngột mở mắt, nắm lấy cổ áo kéo gần:
“Còn để ngủ yên đấy?”
Bùi Ngữ Tân nhanh chóng hôn nhẹ lên khóe môi , hỏi:
“Hết giận ?”
Tôi đỏ mặt, buông cổ áo :
“Ừ.”
Đêm giao thừa, hai gia đình cùng lái xe một hòn đảo nhỏ, đảo thể ăn ngắm pháo hoa.
Mẹ uống nhiều, bắt đầu kể mấy chuyện hổ hồi nhỏ của :
“Hồi mẫu giáo, Tiểu Kỳ thích một bạn nhỏ, hai đứa chơi với . Sau đó chuyển trường, nó tàu điện nức nở, còn đòi chuyển trường theo nữa.”
“Còn nữa, hồi cấp ba Tiểu Kỳ hình như còn từng thư tình—”
Tôi vội vàng bịt miệng :
“Đừng nữa!”
Bùi Ngữ Tân lặng lẽ , vội giả vờ gắp thức ăn cho lớn.
Trên sân thượng, pháo hoa nở rộ, màn đếm ngược sắp bắt đầu.
Tôi chủ động giải thích với :
“Em hộ khác thôi, để luyện văn phong. Em chỉ từng thích mỗi .”
Bùi Ngữ Tân khẽ “ừ” một tiếng.
Tôi tưởng tin, đang định nổi cáu thì bên tai vang lên tiếng reo hò của đám đông, màn đếm ngược bắt đầu.
Môi khẽ động, nhưng rõ.
Tiếng chuông giao thừa vang lên, Bùi Ngữ Tân ôm lòng, hôn lên trán :
“Anh yêu em.”
Anh lấy từ trong túi một chiếc hộp, mở —bên trong là một chiếc vòng cổ bạc hình pháo hoa.
“Bảo bối, chúc mừng năm mới.”
Tôi cũng ôm chặt lấy eo :
“Chúc mừng năm mới, em cũng yêu .”
Năm mới , và kẻ thù đội trời chung nhưng yêu nhất, cuối cùng cũng chính thức bước cuộc sống hôn nhân ngọt ngào.
Còn những khúc mắc nhỏ khi đăng ký kết hôn do mất trí nhớ gây , tựa như pháo hoa rực rỡ mắt—dù ngắn ngủi, nhưng là ký ức quan trọng nhất trong cuộc đời chúng .
Cảm ơn “Bùi ” của luôn bao dung tính khí và sự tùy hứng của . Anh khiến hiểu rằng, thật lòng yêu sẽ bao giờ dễ dàng buông tay rời .
“Vợ ơi, em đang gì thế? Pháo bông cầm tay chuẩn xong !”
Tôi tắt ghi chú điện thoại, chạy về phía Bùi Ngữ Tân.
(Hết)