Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Có 93: Trần gia gia tộc tộc hội
Cập nhật lúc: 2026-01-27 12:15:42
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 93: Trần gia gia tộc tộc hội
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, phồng má lên, tức giận :
“Ngươi bỏ tiền giúp Trần Cảnh? Ta đời nào bỏ tiền cho .”
Trần Cảnh tự gây họa, dựa cái gì bắt y gánh? Không bỏ đá xuống giếng là y nhân từ lắm .
“Ta Trần lão thái thái bảo, nếu ngươi chịu bỏ tiền, bà sẽ treo cổ cửa tiệm.”
Chuyện Trần gia làm ầm ĩ lan khắp thôn. Gần đây trong thôn tới giao hàng, đều tiện miệng kể cho Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ để bụng, :
“Muốn c.h.ế.t thì để bà c.h.ế.t. Lão bà c.h.ế.t cho sạch sẽ.”
Lục Lâm bất đắc dĩ :
“Bà mà c.h.ế.t, sẽ phiền phức.”
Ở nơi lễ giáo hà khắc, nếu lão thái bà thật sự treo cổ cửa tiệm bọn họ, ngoài sẽ cần Trần gia đối xử với Trần Tiểu Mễ thế nào, chỉ y bất hiếu.
“Bà chỉ miệng thôi. Ta còn hiểu bà ? Trước cha lời bà , bà ngày nào cũng đòi sống đòi c.h.ế.t, một tháng tìm c.h.ế.t mấy .”
Chỉ là cha y bà làm ầm lên thì hết cách.
Lục Lâm xoa trán, :
“Ngươi với Trần gia chỉ là cắt đứt bằng miệng, giấy trắng mực đen. Lần là cơ hội , ngươi thể nhân chuyện ép bọn họ thư đoạn .”
Có thư đoạn , quy định rõ hai bên can thiệp chuyện của lão gia t.ử và lão thái thái về , thì sẽ ảnh hưởng tới bọn họ nữa.
Đã sống ở một nơi thì tuân theo quy củ nơi đó. Tuy Lục Lâm thấy cái thứ ngu hiếu ngu xuẩn, nhưng môi trường chung là , năng lực lật đổ quy tắc, thì chỉ thể tạm thời nhẫn nhịn.
Cửa hàng Hoa Hạ tên Trần Tiểu Mễ, Lục Lâm vẫn luôn lo lắng chuyện lộ.
Một khi lộ , chắc chắn sẽ nổi sóng gió lớn.
Trần Tiểu Mễ nghĩ nghĩ, :
“Một trăm lượng nhiều quá.”
Lục Lâm bĩu môi:
“Tất nhiên cần cho một trăm lượng.”
Nếu cho tiền quá sảng khoái, chẳng để coi bọn họ là kẻ lắm tiền tiêu hoang .
“Nhân cơ hội , bán luôn căn nhà ở nông thôn .”
Trần Tiểu Mễ cau mày:
“Bán nhà ?”
Lục Lâm gật đầu:
“ . Nhà ở quê cũng ở, để đó chẳng ý nghĩa gì.”
Lục Lâm từng về quê mấy , phát hiện căn nhà dấu vết , hẳn là nhân lúc bọn họ ở, lén lút chui .
“Nhà đó lúc cũng tốn ít bạc mới xây, bán tùy tiện như , thật đáng tiếc.” Trần Tiểu Mễ lẩm bẩm.
Y chớp chớp mắt. Lục Lâm lúc vì xây nhà, đúng là bỏ ít tiền.
Lục Lâm thở dài:
“Sau chúng nếu rời nơi khác phát triển, căn nhà trong thôn sớm muộn gì cũng khác chiếm.”
Trần gia lão tam hai nhi t.ử là Trần Hà và Trần Cừ. Đại nhi t.ử Trần Hà hình như sắp đến tuổi cưới vợ.
Nhà ở Trần gia vốn chật.
Trần lão tam dường như để ý căn nhà của bọn họ. Trước mắt còn dám động, nhưng lâu dài bọn họ ở trấn phát triển, Trần lão tam dẫn tới ở cũng thể. Đến lúc đó lão thái thái lì trong nhà, y kéo kiểu gì?
Cho dù kéo , cũng thể ngày nào cũng ở quê canh chừng. Người già tuổi lớn, lỡ va chạm gì thì càng phiền.
Trong thôn rắc rối quá nhiều, mấy lão của Lục gia với Trần gia đều dễ chọc.
Lục Lâm cũng thích ở nông thôn.
Hắn tính kỹ , thà bây giờ bán nhà , còn hơn lắm chuyện.
Trần Tiểu Mễ gãi đầu. Nhà ở quê là một đường lui của y, bảo y bán , y vẫn nỡ.
“Chuyện … để suy nghĩ thêm.”
Trong lòng y nghĩ: căn nhà đó năm xưa cũng tốn nhiều tiền mới dựng , sớm thành thế , lúc đầu bỏ nhiều bạc như .
Thẩm a bà Lục Lâm bán nhà, chút kinh ngạc.
“A Lâm, các ngươi thiếu bạc ?” Thẩm a bà hỏi.
Lục Lâm lắc đầu:
“Không thiếu, chỉ là nhà ở quê dùng tới, bán cũng lãng phí.”
Thẩm a bà gật đầu tán thành:
“ . Nhà dùng thì để làm gì. Nếu các ngươi về quê cần chỗ ở, thể qua nhà a bà.”
Lục Lâm gật đầu:
“Cũng .”
Thẩm a bà do dự một chút, :
“A Lâm, thiếu tiền là Trần Cảnh, cũng liên quan gì tới các ngươi.”
Chuyện Trần Cảnh thiếu tiền sớm truyền tới tai Thẩm a bà.
Dạo trong thôn ai cũng bàn chuyện . Gần đây ít thôn dân tới giao hàng, dò hỏi Thẩm a bà xem Lục Lâm với Trần Tiểu Mễ bỏ tiền giúp Trần Cảnh .
Hai rốt cuộc kiếm bao nhiêu, thể bỏ bao nhiêu.
Không ít đối với cảnh ngộ của Trần gia đều thở dài cảm thán.
Lục Lâm gật đầu:
“A bà, .”
Hắn cũng định để Trần gia bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, nhiều nhất cũng chỉ bỏ một nửa.
Lục Lâm híp mắt, trong lòng khỏi cạn lời: nhị lão Trần gia đúng là thiên vị quá mức.
Trần Cảnh gây họa lớn như , nhị lão bằng lòng thu dọn cục diện rối rắm.
Trước trong nhà cũng đến mức khó khăn, mà ép con trai núi săn thú.
Trần Tiểu Mễ tính toán, chuyện của Trần Cảnh sớm muộn cũng sẽ tìm tới y. Chỉ là bên Trần gia còn tới, y coi như gì.
Chưa kịp nghĩ xong xử lý chuyện Trần gia thế nào, bên truyền tin tới, tộc trưởng mời.
“Trần gia tộc trưởng tìm ?”
“Tộc trưởng …”
Lục Lâm gãi đầu. Quyền lực của tộc trưởng lớn, ít nhiều cũng nể mặt.
bọn họ hiện tại kiếm sống ở trấn, tộc trưởng quản cũng hạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/co-93-tran-gia-gia-toc-toc-hoi.html.]
Không Trần gia dùng cách gì, mời Trần thị tộc trưởng mặt. Lão tộc trưởng tuổi cao, dường như lâu quản sự.
“Trần gia mở tộc hội ở từ đường.”
Trần Tiểu Mễ bĩu môi, mức độ tôn kính với tộc trưởng cũng hữu hạn.
Lục Lâm cau mày:
“Tộc hội , đúng là làm lớn chuyện.”
Trần Tiểu Mễ nheo mắt:
“Không chừng lão gia t.ử biếu tộc trưởng lễ.”
Trong thôn đa phần ai lo nhà nấy, y ở trong thôn, tộc trưởng còn đặc biệt cho truyền lời, chắc chắn là nhận lễ.
“Rất khả năng.”
Lục Lâm thầm nghĩ: tộc trưởng cũng ăn cơm.
Trong thôn còn mấy vị tộc trưởng nữa, nhà tộc trưởng cũng chỉ bình thường.
---
Chuyện Trần gia mở tộc hội nhanh lan khắp thôn.
Thôn dân đối với tộc hội của Trần gia vô cùng tò mò.
“Sao tự nhiên mở tộc hội ?”
“Chắc là vì chuyện Trần Cảnh. Mượn nhiều bạc như thế, kiểu gì cũng giải quyết.”
“Trần Cảnh rốt cuộc vì thiếu nhiều tiền ? Trần lão thái thái lừa, mà cũng rõ lừa thế nào.”
“Ta cho các ngươi , các ngươi đừng với khác. Trần Cảnh mua đề thi giả, nên mới thiếu nhiều bạc như .”
“ Đề thi giả ? Gian lận kỳ thi mùa xuân !”
Mấy chân tướng đều giật .
Oán hận giữa Lục gia và Trần gia tích tụ từ lâu. Trần gia xui xẻo, Thang thị đương nhiên đạp thêm một chân.
Nghe từ Lục Trình Ngọc suy đoán, Thang thị liền đem chân tướng tung .
Chuyện tiện công khai, nhưng âm thầm lan truyền nhanh.
---
Ngày hôm .
Trần Tiểu Mễ cùng Lục Lâm về quê, trực tiếp tới từ đường Trần thị.
“Tiểu Mễ, ngươi tới .”
“Tiểu Mễ ca, lâu gặp.”
Tộc hội Trần thị triệu tập, ít tộc nhân khác cũng tới xem náo nhiệt.
Trần Tiểu Mễ lâu nay ở trấn, tin đồn y cứu đại lão bản ở trấn. Trong thôn hiện tại ít nhà dựa cửa hàng Hoa Hạ kiếm cơm ăn.
Bởi Trần Tiểu Mễ xuất hiện, liền tới bắt chuyện.
Y bước trong phòng, thấy ít lão nhân trong tộc.
Trần lão thái thái thấy Trần Tiểu Mễ, ánh mắt sắc bén.
Trong ấn tượng của bà , Trần Tiểu Mễ vẫn là đứa nhóc mặc áo quần rách rưới. Nay thấy y đổi lớn như , trong lòng khỏi hụt hẫng.
Không gian từ đường hạn, chỉ mấy vị lão nhân trong tộc , những khác chỉ thể .
Trần Tiểu Mễ là vãn bối, đương nhiên cũng .
“Tiểu Mễ .”
Trần Thất gia một bên Trần Tiểu Mễ .
Trần Thất gia ngoài bảy mươi, là lão thọ tinh trong thôn, bối phận cao, tộc hội cũng mời ông tới.
Trần Tiểu Mễ nhàn nhạt đáp:
“Thất gia quá khen, chỉ là kiếm miếng cơm ăn, miễn cưỡng đủ ấm no thôi.”
“Tiểu Mễ, chuyện đường ca ngươi, hẳn ngươi cũng . Dù cũng là một nhà, huyết mạch tương liên, chuyện chỉ ngươi mới thể giúp.”
Trần Định Trần Tiểu Mễ .
Trần Tiểu Mễ liếc tộc trưởng một cái, nóng lạnh đáp:
“Tộc trưởng hiểu. Trần Cảnh đường ca xảy chuyện gì ? Đường ca từ nhỏ sách thánh hiền, tiếp thu giáo huấn thánh nhân, hiểu hơn nhiều, cần giúp?”
Trần lão gia t.ử thở dài:
“Tiểu Mễ …”
Lục Lâm mà nhíu mày.
Trần lão gia t.ử gần đây gán cho Trần Tiểu Mễ cái danh thấy c.h.ế.t cứu, thật quá đáng.
Lục Lâm khó xử :
“Lão gia tử, Trần Cảnh ca c.h.ế.t ? Nếu là bệnh thì tìm đại phu, nếu g.i.ế.c Trần Cảnh ca, nên báo quan.”
Trần lão thái thái Lục Lâm , lập tức nổi giận.
“Câm miệng! Ở đây chỗ cho ngươi chuyện ?”
Trần Tiểu Mễ liếc bà một cái, :
“ Nãi nãi, tinh thần bà vẫn nhỉ. Xem Trần Cảnh đường ca cũng chuyện gì lớn, càng cần bận tâm.”
Tộc trưởng liếc Trần lão thái thái, tức giận :
“Bà bớt gây chuyện cho .”
Tộc trưởng cau mày. Bọn họ gọi Trần Tiểu Mễ tới còn trông chờ y bỏ tiền, mà lão thái thái vẫn như xưa, tự cao tự đại.
Tộc trưởng cũng Trần Tiểu Mễ đang giả ngu.
Ông tin chuyện Trần Cảnh ồn ào nhiều ngày như mà Trần Tiểu Mễ , nhưng y giả ngu, ông cũng cách.
“Đường ca ngươi thiếu một trăm lượng, ngươi giúp bỏ một ít . Nếu , những kẻ e là sẽ lấy mạng Trần Cảnh.”
Trần Tiểu Mễ vui :
“Tộc trưởng, sinh một đứa nhỏ, nhà còn nuôi nổi, chẳng lẽ ngươi đói c.h.ế.t nhi t.ử để trợ cấp Trần Cảnh đường ca ?”
“Chỉ là một tiểu song nhi thôi.”
Lão thái thái nhắc tới nhi t.ử của Trần Tiểu Mễ, mơ hồ lộ vẻ khinh thường.
Trong mắt bà , tiểu song nhi căn bản tính là con trai. Lần bà lớn tiếng ầm ĩ, chỉ lẩm bẩm nhỏ giọng.
Trần lão gia t.ử khó chịu trừng bà một cái.
Bọn họ còn trông chờ Trần Tiểu Mễ bỏ tiền, mà bạn già làm dáng đúng lúc . Nếu Trần Tiểu Mễ phủi tay quản, một trăm lượng thật sự lấy từ trong nhà , thì nhật t.ử sống thế nào đây?