Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 86: Học chữ
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:21:55
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 86: Học chữ
Lục gia
Lục An xụ mặt, hàm răng c.ắ.n chặt đến mức cả cũng run lên.
“Đây là làm a!”
Lục An đầy vẻ bực bội : “Còn là nương , cư nhiên khuyên phục lao dịch. Ta chẳng lẽ mới mất việc ? Nương phục lao dịch, trong nhà nghèo đến mức , chẳng qua chỉ là một lượng bạc thôi mà!”
Lâm Tú Nhi chút uất ức : “Nương đúng là quá thiên vị Trình Ngọc.”
Lục An tức đến đỏ mặt : “Chính là ! Vì cưới Lý Phương Nguyệt, trong nhà bỏ mấy chục lượng, nương ngay cả mí mắt cũng chớp. Bây giờ cùng so đo một lượng bạc!”
Trong lòng Lâm Tú Nhi cũng thoải mái.
Sau khi Lục An mất việc, Thang thị liền thường xuyên oán trách nàng.
Lâm Tú Nhi mơ hồ chút dám ngẩng đầu.
“Lão thái thái với lão gia t.ử thương yêu nhất vẫn là Lục Trình Ngọc.” Lâm Tú Nhi nhịn oán giận.
Trước nhị phòng còn ở, nàng cũng cảm thấy lão thái thái thiên vị.
Hiện tại nhị phòng còn, nhiều chuyện liền trở nên khác hẳn.
“Lục Lâm rốt cuộc là đang làm việc cho ai chứ! Trong thôn bây giờ nhiều đều dựa mà phát tài, trong thôn đ.á.n.h giá cao lắm.” Lâm Tú Nhi chua chát .
Hiện tại trong thôn ít dựa bán thêu phẩm cho cửa hàng Hoa Hạ để kiếm tiền.
Lâm Tú Nhi lén lút làm chút thêu thùa, nhờ mang bán cho cửa hàng Hoa Hạ.
Trước nàng cực kỳ chướng mắt Lục Lâm, bây giờ thể dựa để kiếm tiền, chuyện khiến Lâm Tú Nhi trong lòng hổ khó chịu.
Nếu thật sự còn cách nào khác, nàng tuyệt đối sẽ làm như .
Lục An buồn bực : “Ai mà .”
Lục An sớm Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ lên trấn mưu sinh.
Khi còn làm việc trấn, trong thôn cũng thường đem so sánh với Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm.
Trước cảm thấy hai chỉ là hậu bối, lười để tâm.
Bây giờ thì chỉ còn cảm giác mất mặt, cho nên càng hỏi han.
“Ta Đại Loan thôn ít làm khoai lang đỏ khô mang đến cửa hàng Hoa Hạ bán, Lục Lâm ở trong đó còn trích phần trăm.”
Khoai lang đỏ khô đáng giá như thú bông, nhưng bán nhiều thì rốt cuộc cũng kiếm ít.
Lục An sầm mặt : “Được , , đừng nữa.”
Sau khi mất việc, thứ Lục An ghét nhất chính là những tin tức kiểu như Lục Lâm “ bản lĩnh”.
---
Lục Lâm trốn trong phòng, suy nghĩ kiểu dáng thú bông mới.
Ban đầu cho rằng chuyện lao dịch chỉ cần bỏ một lượng bạc là thể giải quyết xong.
Nào ngờ hiện tại ở quê đều cho rằng là kẻ giàu , ít chạy tới vay tiền .
Lục Lâm hung hăng trải nghiệm một phen ý nghĩa câu “ sợ nổi danh, heo sợ mập”.
Một đám vin chút quan hệ họ hàng xa xôi, mở miệng liền là mấy trăm văn.
Đối với mà , chút tiền thật sự đáng gì, nhưng cũng nghĩa là sẵn lòng làm kẻ coi tiền như rác.
Huống chi, chuyện mà mở đầu, về càng khó xử hơn, giúp thì giúp , kiểu gì cũng đem .
Bị chặn phố suốt, Lục Lâm liền dứt khoát trốn gặp ai.
Thẩm a bà thấy tình cảnh của , khỏi thở dài.
Vốn dĩ bà còn định về quê thăm hỏi, đến chuyện lao dịch liền thôi luôn.
Lao dịch nổi lên, trong thôn dễ xuất hiện chuyện vay tiền.
Thẩm a bà rõ ràng, trong mắt thôn dân hiện tại, bà là gặp đại vận, kiếm đồng tiền lớn.
Nếu cầu đến cửa mà cho vay, danh tiếng chắc chắn sẽ hỏng.
---
Sau mấy trận mưa thu liên tiếp, mùa đông cuối cùng cũng tới.
Trần Tiểu Mễ giường đất, : “Người trấn đúng là tinh tế thật.”
Khi còn ở nông thôn, sưởi ấm đều dựa đốt củi.
Đến nơi , sưởi ấm đốt than.
Củi núi tùy tiện nhặt là , còn than trấn thì cái gì cũng dùng tiền mua.
Có lúc y còn cảm thấy đốt lò sớm quá thì lãng phí.
khi đốt lò, trong phòng ấm áp hẳn lên, đúng là thoải mái vô cùng.
Lục Lâm tới, : “Thời tiết , sắp lạnh .”
Trần Tiểu Mễ gật đầu, : “ , dạo sinh ý trong tiệm hình như kém một chút.”
Lục Lâm khoanh tay : “Có lẽ do trời lạnh, đều ngoài.”
Mùa đông nơi lạnh, nếu sơ ý nhiễm phong hàn tốn tiền chữa trị.
Gần đây ở quê lên trấn ít hẳn.
---
Nhà họ Lục
Lâm Tú Nhi m.a.n.g t.h.a.i sớm hơn Lý Phương Nguyệt, sinh là một đứa con trai.
Người trong thôn vốn thích con trai, cho nên đứa bé sinh , lão gia t.ử và lão thái thái đều khá vui mừng.
Chỉ là trong nhà Lục Tùng Chi, đứa con trai của Lâm Tú Nhi cũng chỉ xem là thêm hoa gấm.
Lâm Tú Nhi sinh con trai, khiến Thang thị cũng bắt đầu đặt nhiều kỳ vọng hơn cái bụng của Lý Phương Nguyệt.
Gần đây Thang thị đối xử với Lý Phương Nguyệt khá , chỉ mong nàng sinh một đứa con trai.
Việc Lâm Tú Nhi sinh con trai tạo áp lực nhỏ cho Lý Phương Nguyệt.
Chờ mãi chờ mãi, cuối cùng cũng đến ngày Lý Phương Nguyệt sinh nở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-86-hoc-chu.html.]
Lão thái thái đặt kỳ vọng cao sinh .
Sau khi mang thai, Lý Phương Nguyệt bồi bổ ít, lẽ vì quá tay, cuối cùng dẫn đến khó sinh.
Nàng vật vã suốt một ngày một đêm, mất nửa cái mạng mới sinh , nhưng là một bé gái.
Lão thái thái thấy là con gái, sắc mặt lập tức dễ coi.
Thang thị thất vọng.
Lục Trình Ngọc ở nông thôn còn trẻ, bà vẫn hy vọng là con trai.
Bản Lục Trình Ngọc cũng mấy thích con gái, đứa bé sinh , chỉ liếc mắt một cái, ngay cả bế cũng bế.
Lý Phương Nguyệt sinh con gái, trong lòng cũng vui, nhưng cũng chẳng thể làm gì khác.
---
Nhà họ Trần
Trần Tiểu Mễ buồn chán gặm khoai lang khô.
“Lý Phương Nguyệt sinh con gái ?”
“Lục Trình Ngọc chắc thất vọng lắm.” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ chớp chớp mắt:
“Có lẽ .”
“ bọn họ còn trẻ, sớm muộn gì cũng sinh con trai thôi.”
Nghe m.a.n.g t.h.a.i của Lý Phương Nguyệt bồi bổ , nuôi đến trắng trẻo mập mạp.
Vốn dĩ tướng mạo nàng xuất sắc, giờ béo lên, dung mạo càng giảm vài phần.
Trần Tiểu Mễ liếc Lục Lâm:
“Ngươi thích con trai con gái?”
Lục Lâm :
“Đều , đều .”
Là hiện đại, coi trọng chuyện sinh trai gái.
Kiếp còn là gay, từng nghĩ đến việc nối dõi tông đường.
Ở thế giới thể một đứa trẻ khiến mãn nguyện .
Trần Tiểu Mễ bĩu môi, trong lòng vẫn cảm thấy Lục Lâm chắc vẫn thích con trai.
Lục Lâm sắc mặt , nghiêm túc:
“Ta thật đó, ngươi đừng áp lực.”
Trần Tiểu Mễ thần sắc của Lục Lâm, cuối cùng cũng gật đầu.
---
Đóng cửa hàng, về quê ăn Tết
Bước sang tháng mười một, Lục Lâm bảo Trần Tiểu Thái đóng cửa hàng, về quê ăn Tết.
Thú bông từng nổi đình nổi đám một thời gian, nay nhiệt độ giảm, nhưng trong tiệm thỉnh thoảng vẫn bán vài con.
Lục Lâm đột ngột đóng cửa hàng, Trần Tiểu Thái chút nỡ.
nghĩ đến việc lâu gặp đại ca và Tiểu Mạch, thấy tiền thể kiếm từ từ, vẫn nên về .
Khi Trần Tiểu Thái treo biển đóng cửa, ít trong trấn liền cuống lên, sợ mua thú bông, liền tranh tới mua một đợt.
Nhờ , khi đóng cửa, thú bông bán ít, thu về hơn ba mươi lượng bạc.
Vừa về đến nhà, Trần Tiểu Thái khiến Tiểu Mạch kích động thôi.
Tiểu Mạch ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Tiểu Thái, gào ầm ĩ.
Lục Lâm Tiểu Mạch gào loạn, luôn cảm thấy đứa nhỏ kiếp chắc thuộc loài sói.
---
Lục Lâm thanh toán tiền công cho hai cha con Tần Nghị – Tần Lãng, còn thưởng thêm ba lượng bạc, khiến Tần Nghị vô cùng ngại ngùng.
Tần Nghị lo lắng hỏi:
“Lâm thiếu, mùa đông chúng ở căn nhà thật sự chứ? Chủ nhà sẽ ý kiến gì ?”
Lục Lâm chủ nhà nơi khác làm quan, trong thời gian ngắn sẽ về, Tần Nghị lúc mới yên tâm.
Thẩm a bà thấy Thẩm Trì trở về thì vui mừng khôn xiết, hai bà cháu lâu ngày gặp, trong phòng trò chuyện hồi lâu.
Trần Tiểu Thái phòng, thấy bàn chất đầy sách vở, giấy bút mực, khỏi khó hiểu.
“Lục ca, mấy thứ ở ?”
“Ta mua cho ngươi đó.” Lục Lâm chút đắc ý.
“Mua làm gì? Ta định thi khoa cử.”
Hắn làm đại lão bản, kiếm thật nhiều tiền, trở thành giàu nhất vùng.
Lục Lâm liếc một cái:
“Ngươi nhỏ tuổi mà chí tiến thủ gì cả.”
Trần Tiểu Thái hì hì:
“Lâm ca, ngươi cũng lớn hơn bao nhiêu, ngươi cố gắng thi cử, đỗ Trạng Nguyên.”
Lục Lâm: “……”
Hắn hiểu rõ, chữ ở thế giới tuy giống chữ Hán phồn thể, nhưng khác biệt nhiều.
Muốn học thì còn tạm, nhưng hiểu văn chương chi hồ giả dã thì hề đơn giản.
Cuối cùng, Lục Lâm quyết định mời dạy vỡ lòng, để Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì cùng học chữ.
Lão đồng sinh mời tới hơn năm mươi tuổi, thi cử cả đời đỗ, về già nghèo túng, chỉ thể mở lớp dạy trẻ nhỏ.
Lục Lâm yêu cầu cao, chỉ cần bọn họ chữ là đủ.
Hắn còn bảo, nếu đám trẻ khác trong nhà đến giảng thì cũng .
Tiểu Mạch hứng thú học hành.
Hai em nhà họ Tần vài buổi thì cũng bỏ.
Lục Lâm cầm sách, đó chi chít những ký hiệu phiên âm do chính đ.á.n.h dấu.
Hắn nhờ lão đồng sinh bài , dựa phiên âm để tự học.
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm chỉ cần xem là chữ, hiểu phiên âm là gì, chỉ cảm thấy vô cùng thần kỳ.
---