Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 79: Thú bông
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:16:45
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 79: Thú bông
Lục Lâm gõ nhẹ lên mặt bàn, cân nhắc :
“Tiếp theo, thể làm một mẻ bao tay cho mùa đông, chờ tới khi trời lạnh thì mang bán.”
“ năm ngoái bán bao tay , năm nay lượng tiêu thụ e là hạn. Hay là cân nhắc bán thứ khác, ví dụ như khăn quàng cổ mà ngươi từng ?” Trần Tiểu Mễ hỏi.
“Cũng thể cân nhắc.”
Ở đây nghèo nhiều, đến áo mặc còn đủ, khăn quàng cổ lẽ xa xỉ, nhưng vẫn thể làm một ít. Người nghèo mua nổi, nhưng giàu thì .
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, hỏi:
“Chúng còn bao nhiêu tiền?”
“Khoảng ba trăm lượng.” Lục Lâm đáp.
Trần Tiểu Mễ gật đầu:
“Cũng ít.”
“Ừ.” Lục Lâm gật đầu theo. “Vụ mùa năm nay cũng khá, mưa thuận gió hoà, chắc lương thực sẽ mùa. Chúng thể dự trữ một ít lương thực.”
“Được.” Trần Tiểu Mễ đồng ý.
Hiện tại bọn họ thiếu tiền, lẽ nên tính đến chuyện đào mấy sơn động trong núi để tích trữ lương thực, phòng khi gặp thiên tai. Có quầy bán quà vặt của Lục Lâm, việc vận chuyển lương thực núi cũng quá khó. Năm mất mùa, giá lương thực thể tăng gấp mấy .
Trần Tiểu Mễ cảm thán:
“Sắp thu , động vật lúc là mập nhất.”
Lục Lâm: “……”
Không Trần Tiểu Mễ định núi săn thú đấy chứ? Bụng y giờ lớn như , còn núi thì thật sự thích hợp.
“Đừng nghĩ linh tinh. Lỡ gặp gấu thì làm ?”
Trần Tiểu Mễ chột :
“Ta cũng là bây giờ… Hơn nữa gấu ở chỗ các ngươi đáng yêu lắm mà!”
“Gấu?”
Trần Tiểu Mễ lấy một chùm chìa khóa:
“Ngươi quên ?”
Trên chùm chìa khóa của quầy bán quà vặt Lục Lâm treo một con thú bông gấu trúc công tử, trông cực kỳ đáng yêu.
Lục Lâm vật trang trí trong tay y, chợt bừng tỉnh:
“A! ! Chúng thể làm thú bông để bán!”
Trần Tiểu Mễ nghĩ một chút:
“Chắc là .”
Đồ chơi cho trẻ con ở đây vốn nhiều. Trong trấn ít viên ngoại thương yêu tôn tử, sẵn sàng bỏ tiền mua đồ chơi cho cháu, vì thế Lục Lâm bắt đầu chuẩn .
Vải thì sẵn, đó vì làm quạt và cặp sách nên dự trữ ít.
Bên trong thú bông cần nhồi nhiều bông, Lục Lâm liền trực tiếp mua mấy cái chăn bông cũ để tháo dùng.
Mắt thú bông quan trọng, Lục Lâm quyết định đặt làm một mẻ trân châu gỗ nhuộm đen.
Hắn nhờ Thẩm a bà và Vân Nương – thê t.ử của Vạn Thiết – làm thử thú bông.
Hai từng thấy thú bông bao giờ, nên lúc làm cảm thấy kỳ lạ. Tiểu Mạch thì càng thấy thứ gì như , khi thú bông làm xong liền ôm chặt buông, ngủ cũng ôm theo.
Thẩm a bà và Vân Nương làm thử một loạt, dần dần tay nghề càng ngày càng thuần thục, thú bông cũng ngày càng .
tốc độ của hai hạn, Lục Lâm đành phân công thêm cho khác.
Đương nhiên, sẽ bộ quy trình chế tác. Thẩm a bà và Vân Nương tìm mấy nhóm nữ công, mỗi nhóm chỉ dạy một bộ phận: nhóm làm tai, nhóm làm chân, nhóm may quần áo cho thú bông, nhóm làm nơ bướm.
Vì mỗi nhóm chỉ làm một phần, nên các nữ công cũng rốt cuộc đang làm thứ gì.
đối với họ, việc làm là . Lượng tiêu thụ cặp sách giảm, công việc cũng ít , tiền công gần đây giảm xuống ít. Làm càng nhiều thì kiếm càng nhiều, nên ai nấy đều tích cực.
---
Nhà Tô Hà.
“Tức phụ, nàng đang làm thứ gì kỳ quái thế?”
Tô Hà gật đầu:
“ là kỳ quái, chắc chỉ làm một bộ phận thôi. Cuối cùng ghép mới thành thành phẩm, giống cặp sách .”
Lúc làm cặp sách cũng thế, ai cũng nghĩ thứ làm kỳ lạ, chắc chủ tiệm sẽ lỗ vốn.
kết quả, cặp sách bán chạy kịp trở tay. Chỉ tiếc là bây giờ bên ngoài ít nơi bán túi tương tự, nên trong tiệm bán còn như .
“Hơn phân nửa là , nhưng cuối cùng sẽ làm thành cái gì nhỉ?”
Tô Hà đảo mắt. Cuối cùng làm thứ gì, e rằng chỉ Thẩm a bà và Vân Nương , những nữ công khác thì ai rõ.
Bọn họ thể tùy tiện phòng của Thẩm a bà và Vân Nương. Nghe mấy hôm Lục Lâm mua mười cái chăn bông, đó mua thêm mười cái nữa, mua nhiều như để làm gì. Thời tiết bây giờ cũng lạnh, chắc là để dự trữ cho mùa đông.
“Nương, hôm nay mua bánh bao cho con ?”
Tiểu nhi t.ử của Tô Hà kéo vạt áo nàng.
Tô Hà đau lòng con, dịu giọng :
“Hôm nay mua nhé. Ngày mai, mai giao hàng xong cha sẽ mua cho con.”
Thằng bé bánh thì thất vọng, nhưng ngày mai liền ngoan ngoãn gật đầu.
Tô Hà thấy dỗ con, thầm thở phào. Trước việc ít, kiếm chẳng bao nhiêu, mấy ngày nay công việc tăng lên dần, đây là dấu hiệu .
---
Thẩm a bà và Vân Nương bận rộn làm thú bông.
Trần Tiểu Mễ thì phụ trách nhồi bông bên trong. Muốn cho bông phân bố đều ở các bộ phận cũng việc dễ.
Trần Tiểu Mễ thích thêu thùa may vá, nhưng thích việc nhồi bông.
Công việc dần chuyển từ sân phòng chính.
Trong phòng, đất, giường đều chất đầy thú bông đủ loại kiểu dáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-79-thu-bong.html.]
Trần Tiểu Mạch vui mừng khôn xiết, hết ôm con ôm con khác, chơi chán.
Tuy trực tiếp làm là Thẩm a bà và Vân Nương, nhưng hình dáng thú bông đều do Lục Lâm thiết kế, khiến hai bội phục đến mức ngũ thể đầu địa.
Hai làm ít thú bông nhỏ, chỉ cần chút vải và bông là xong, chi phí thấp.
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, :
“Giá thú bông cao quá .”
Gần đây làm nhiều thú bông, Lục Lâm dự định để hai làm một con thú bông siêu lớn.
Hắn lắc đầu:
“Không cao. Sau thú bông sẽ là chiêu bài của cửa hàng chúng .” Chiêu bài thì đủ bắt mắt, nhất là một cái liền dời mắt .
Trần Tiểu Mễ: “……”
Y cảm thấy chắc sẽ chẳng ai mua thú bông lớn đến thế, nhưng vô cùng tin tưởng thiết kế của Lục Lâm. Vì Lục Lâm liền bảo Thẩm a bà và Vân Nương tạm ngưng việc khác, chuyên tâm làm thú bông cỡ lớn.
---
Mùa hè dần qua, quạt cũng ngày càng khó bán.
Thẩm Trì trong cửa hàng, chống cằm phiền não:
“Bây giờ quạt bán nữa .”
Trần Tiểu Thái để ý:
“Đừng lo. Chúng bán thì tiệm khác cũng .”
Gần đây Liễu Trấn xuất hiện nhiều cửa hàng bán quạt và cặp sách, giá hạ thấp. Ngay cả cửa hàng của lão bản từng cướp tiệm của bọn họ cũng quạnh quẽ, xem ai cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Thẩm Trì phồng má, chớp chớp mắt.
Trần Tiểu Thái đầy tự tin:
“Lâm ca nhờ mang tin về, mấy hôm nữa sẽ một ngày hội lớn. Đến lúc đó sẽ mang thú bông bán, chắc chắn kiếm ít.”
“Thú bông là gì?” Thẩm Trì tò mò.
“Không .” Trần Tiểu Thái lắc đầu. “Mặc kệ là gì, bán tiền là .”
Thẩm Trì: “……”
---
Trong thời gian ngắn, Lục Lâm làm hơn tám trăm con thú bông.
Hắn mang thú bông bán ở chợ Thu.
Ngày hội đông đúc qua , cửa hàng Hoa Hạ chen chúc ít , nhiều chỉ đến xem thú bông.
“Gia gia, con cái ! Con cái !”
Một tiểu mập mạp túm tay ông lão mặc hoa phục, chỉ con gấu bông lớn nhất trong tiệm.
Đó là công t.ử gấu lớn nhất cửa hàng, cực kỳ cao lớn, mặc y phục xinh , cổ đeo nơ bướm bằng tơ lụa to bản, đôi mắt gỗ sáng long lanh thần.
Xung quanh là đủ loại thú bông nhỏ: gà vàng, vịt vàng, thỏ con, rắn nhỏ… mỗi loại một dáng, đều bắt mắt.
“Vạn chưởng quầy, con thú bông lớn nhất bán bao nhiêu?” Lý viên ngoại hỏi.
Vạn Thiết lắc đầu:
“Xin Lý viên ngoại, đây là bảo vật trấn điếm, bán.”
Lý viên ngoại hiểu ý, gật đầu:
“Bảo vật trấn điếm, quả nhiên thể bán tùy tiện.”
“Nghe ? Không gia gia mua cho con, mà là bán.”
Tiểu mập mạp xong liền phịch xuống đất ăn vạ.
Ông lão bất đắc dĩ:
“Không mua cái đó thì mua cái khác. Nếu lên thì cái nào cũng mua.”
Tiểu mập mạp xoay mắt, bò dậy, chỉ thú bông trong tiệm:
“Vậy con con thỏ .”
Rồi chỉ con gà vàng bên cạnh.
“Con nữa.”
Nhìn một hồi, thằng bé chỉ thêm:
“Con cũng con mèo .”
“Mua một con thỏ.” Lý viên ngoại .
Vạn Thiết gật đầu:
“Thỏ 600 văn. Lý viên ngoại mua thêm một con ? Hai con chỉ lấy một lượng bạc.”
Tiểu mập mạp kéo áo ông lão, gào lên:
“Hai con! Hai con!”
Lý viên ngoại đành mua hai con thú bông.
Tiểu mập mạp ôm thú bông, toe toét hở cả răng.
Lý viên ngoại chua lòm :
“Vạn chưởng quầy, cửa hàng Hoa Hạ các ngươi thật làm ăn.”
Vạn Thiết đáp:
“Không dám, dám, Lý viên ngoại quá khen .”
Cửa hàng Hoa Hạ tấp nập .
Nhà điều kiện khá giả thì mua thú bông lớn để dỗ trẻ, nhà thường thường thì mua con nhỏ hơn. Khách đến mua nối liền dứt.
Trong chợ Thu, khắp nơi đều thấy tiểu hài t.ử ôm thú bông.
Hài t.ử thấy khác , tất nhiên cũng lóc đòi theo.
Vạn Thiết bận đến xoay như chong chóng.
---