Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 74: Từ giả thành thật
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:13:41
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 74: Từ giả thành thật
Trong phòng.
“Đang nghĩ gì thế?”
Trần Tiểu Mễ làm quạt vải hỏi.
Quạt tròn bán chạy một thời gian thì dần hạ nhiệt, trấn cũng mấy cửa hàng khác bắt đầu bán loại . lúc , tiệm tung quạt vải, quạt giấy, lập tức kéo theo một làn sóng mới.
Công dụng của quạt vải và quạt tròn khác bao nhiêu, nhưng nhiều tiểu thư, phu nhân thích quạt vải hơn.
Quạt vải xuất hiện thu hút ít tới mua. Nhiều mua quạt hẳn chỉ để tránh nóng, mà còn là để khoe khoang.
“Ta chỉ cảm thấy, lời đồn thật đáng sợ.”
Lục Lâm cảm khái .
Lần Thẩm Trì về quê xong thì tâm trạng rõ ràng , nhưng khi Lục Lâm bận rộn đủ chuyện, cũng để ý nhiều.
Cho đến tối hôm , Trần Tiểu Thái lén với rằng, A Trì về thôn nhất định là gặp chuyện gì đó, nhờ về quê dò hỏi một chút.
Bình thường Trần Tiểu Thái ít khi nhờ vả , nên Lục Lâm cũng để tâm. Hắn về thôn hỏi thăm một vòng, mới đó mấy nhà cầu hôn Trần Tiểu Thái nhưng đều cự tuyệt, đó trong thôn liền lan đủ loại lời đồn khó .
Có và Trần Tiểu Mễ làm ăn trấn , ánh mắt cao lên, chướng mắt nha đầu trong thôn.
Cũng Trần Tiểu Thái sớm thông đồng với Thẩm Trì, cho nên mới coi ai gì.
Nào là “tiểu song nhi Thẩm Trì tuổi còn nhỏ mà câu dẫn ”, “ dạng đơn giản”.
Ngay cả Trần Tiểu Mễ cũng lôi mắng ké vài câu. Chỉ là bọn họ chuyển lên trấn ở, nên ảnh hưởng mấy, còn Thẩm Trì thì khác.
Nói cho cùng, A Trì vẫn chỉ là một đứa nhỏ, đột nhiên cả thôn chỉ trỏ như , làm chịu nổi.
Trần Tiểu Mễ xong, sắc mặt khó coi:
“Cư nhiên truyền lời đồn như , Thẩm Trì sẽ khó tìm nhà chồng .”
“Thật ?”
Lục Lâm hỏi.
“Đương nhiên .”
Trần Tiểu Mễ gật đầu.
Vốn dĩ song nhi khó tìm hôn sự. Trước Trần Tiểu Mễ còn từng chuẩn tinh thần sống cô độc cả đời. Nếu bề đột nhiên đặt thêm loại thuế , y căn bản cũng tìm bạn đời.
“Điều kiện Thẩm gia cũng tệ.”
Lục Lâm .
“Thẩm a bà chắc tích cóp, trong tay còn mấy mẫu ruộng, chỉ là trong nhà ít .”
Ở nơi , coi trọng “nhân đinh đông thì phúc dày”. Người nhiều thì tốn cơm, nhưng nếu chuyện, nhà đông luôn chiếm ưu thế.
“Nếu Thẩm Trì gả chồng, Thẩm a bà trăm tuổi, ruộng đất sẽ theo nhà chồng. nếu kén rể, hơn phân nửa cũng tìm . Lấy chồng theo chồng, lấy ch.ó theo chó, nhà đẻ cứng rắn thì con dâu dễ bắt nạt, song nhi cũng .”
Lục Lâm trêu:
“Kén rể kén , chẳng ?”
Trần Tiểu Mễ đỏ mặt:
“Ngươi thì khác.”
Lục Lâm vuốt cằm:
“Vậy cũng .”
Trần Tiểu Mễ bỗng nhớ tới một chuyện cũ trong thôn.
Năm đó một cô nương dung mạo tệ, một nhà khá giả tới cầu hôn cho con trai. nhi t.ử nhà đó là một tên lưu manh, nhà cô nương đồng ý.
Kết quả tên lưu manh khắp nơi bịa đặt rằng cô nương đó gian díu với một bán hàng rong.
Thực tế chỉ là cô nương thích làm , thường nhờ bán hàng rong làm giúp vài sợi dây buộc tóc, hai trong sạch.
Thế nhưng lời đồn truyền truyền , cả thôn tin là thật. Cô nương chịu nổi, cuối cùng nhảy hồ tự vẫn.
Sau khi c.h.ế.t, vài thôn dân mới thấy áy náy, nhưng c.h.ế.t , áy náy cũng vô dụng.
Lục Lâm xong, khẽ thở dài.
Dù tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, vẫn khó lòng hiểu hết cái thời đại .
“Vậy chuyện nên xử lý thế nào?”
Lục Lâm hỏi.
Trần Tiểu Mễ suy nghĩ một chút:
“Nếu Thẩm Trì và Tiểu Thái đều đồng ý, thì cho bọn họ đính hôn .”
“Có sớm ?”
Lục Lâm nhíu mày.
“Chỉ là đính hôn thôi.”
Trần Tiểu Mễ c.ắ.n răng .
“Chuyện thành để . Hôn sự định, bọn họ thiết hơn một chút, cũng ai gì.”
Lục Lâm gật đầu:
“Cũng .”
Hắn cho rằng tinh thần Thẩm Trì yếu đến mức tự sát, nhưng dù cũng là trẻ con, áp lực lớn quá cũng .
Ở nơi , chuyện đính hôn từ sớm, thậm chí định từ trong bụng cũng hiếm. Nghĩ , đính hôn sớm một chút cũng chuyện .
hết vẫn hỏi ý Tiểu Thái.
---
“Đính hôn?”
Trần Tiểu Thái ngạc nhiên Lục Lâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-74-tu-gia-thanh-that.html.]
“ .”
Lục Lâm gật đầu.
“Ngươi còn nhỏ, chuyện vốn thể tính . trong thôn truyền đủ loại lời đồn, nếu chúng động tĩnh gì, e rằng sẽ càng ngày càng quá đáng.”
Trần Tiểu Thái cau mày một chút :
“Đính hôn sớm cũng . A Trì .”
Lục Lâm nghiêng đầu :
“Thẩm Trì là song nhi, ngươi nghĩ kỹ ?”
Ở đây, hán t.ử vẫn chuộng nha đầu hơn.
Trần Tiểu Thái nghiêng đầu đáp:
“Song nhi . Đại ca chính là song nhi. Chẳng lẽ Lâm ca thích đại ca ?”
Lục Lâm: “……”
Tiểu t.ử , đem đại ca chặn họng .
Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Trần Tiểu Thái, Lục Lâm bỗng nghi ngờ: khi nào tiểu t.ử thích A Trì, là vì A Trì giống Trần Tiểu Mễ, cho nên yêu ai yêu cả đường .
---
Sau khi hỏi xong Tiểu Thái, Lục Lâm tìm Thẩm a bà.
“Ngươi định hôn sự cho A Trì và Tiểu Thái?”
Thẩm a bà hỏi.
“Vâng.”
Lục Lâm gật đầu.
“Ta thấy hai đứa nhỏ tướng phu thê. A Trì là đứa trẻ , nên sớm đính hôn, tránh để khác nhòm ngó.”
Nghe khen tôn tử, Thẩm a bà tự nhiên cao hứng.
“Tiểu Thái đồng ý ?”
Bà hỏi thẳng.
Thẩm a bà cũng hy vọng hai đứa ở bên , nhưng bà hiểu rõ, ít song nhi khi gả đều sống . Nhiều hán t.ử cưới song nhi chỉ vì nghèo, cần làm việc.
Lục Lâm :
“Nếu đồng ý, dám tới chuyện với ngài. Hai đứa nó chơi với lâu .”
Thẩm a bà hổ:
“Là đa tâm.”
Lục Lâm chủ động cầu hôn, bà thật sự vui. Tuổi bà ngày một lớn, bà vẫn luôn lo, nếu một ngày còn, một tiểu song nhi như A Trì sẽ sống .
Với tính tình Trần gia, nếu A Trì kết với Tiểu Thái, bà cũng thể yên tâm nhắm mắt.
“Có ngươi chuyện gì ?”
Thẩm a bà hỏi.
Lục Lâm nhíu mày:
“Có một chút. Ta Tiểu Thái vẫn luôn thích A Trì, chỉ là da mặt mỏng. Vốn cũng định gấp, nhưng nếu lời đồn lan , đính hôn sớm một chút cũng .”
Thẩm a bà trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng gật đầu:
“Vậy thì .”
Bà thầm nghĩ: tôn t.ử nhà vốn khó tìm hôn phu, giờ thêm lời đồn, càng khó hơn. Nếu Lục Lâm chủ động, bà cũng cần giả vờ chối từ.
Thẩm a bà gọi Thẩm Trì , chuyện hôn sự với y, Thẩm Trì xong đỏ mặt đến tận mang tai.
---
Hôm , Thẩm a bà liền mang Thẩm Trì về quê.
Nhà giàu gả cưới, chú trọng tam thư lục lễ. Còn thôn dân thì đơn giản hơn, nhà khá thì làm tươm tất, nhà nghèo thì qua loa.
Người nhà quê còn lo đủ ăn, nên cũng chẳng quá câu nệ.
Việc Thẩm a bà đột nhiên về thôn khiến ít bàn tán. Ai cũng bà làm việc ở cửa hàng Hoa Hạ, lâu lâu mới về một chuyến, mấy ngày về, giờ về tiếp, khỏi khiến suy đoán.
Có kẻ ác miệng liền cợt bà đuổi việc, còn bảo là vì sợ thanh danh Thẩm Trì , liên lụy tới Trần Tiểu Thái.
Lục Lâm với Thẩm a bà rằng hai ngày nữa sẽ mời bà mối tới, chuyện đính hôn, làm lễ luôn.
Hai bên thương lượng, quyết định làm đơn giản, mời vài ăn một bữa là , nhưng dẫu đơn giản cũng chuẩn cho đàng hoàng.
Thẩm a bà lâu ngày ở nhà, trong nhà bừa bộn, gia cụ bám bụi, đành quét dọn gấp.
“Thẩm a bà, bà về ?”
Liễu Nguyệt chào.
“Ừ, về .”
Thẩm a bà đáp.
Liễu Nguyệt bà, ngại ngùng. Trước đó cô cô Trương Tú Hà từng lên trấn gây chuyện, lấy danh nghĩa cha chồng là lí chính, ép Thẩm a bà nhường việc. Chuyện trong thôn ai cũng .
“Chuyện của cô cô… thật xin .”
Liễu Nguyệt nhỏ.
“Không .”
Thẩm a bà khoát tay.
“A Nguyệt cần để bụng.”
Bà thích Trương Tú Hà, nhưng ấn tượng với Liễu Nguyệt.
Biết rõ Thẩm a bà chỉ về mấy ngày lên trấn, Liễu Nguyệt cuối cùng cũng yên tâm.
---