Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 74: Khoai lang đỏ khô làm quà tặng

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:20:46
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 84: Khoai lang đỏ khô làm quà tặng

 

Tay nghề của Vân Nương tệ, cho nên hiện tại Lục Lâm ít khi tự xuống bếp. Thỉnh thoảng cao hứng thì mới trổ tài một chút.

 

Trong nhà mua một đống khoai lang đỏ, Lục Lâm liền xuống bếp làm bánh khoai lang đỏ.

 

Bánh khoai lang đỏ chiên xong màu sắc vô cùng bắt mắt, ăn nóng thì mềm thơm, nguội vị dẻo ngọt khác, khiến ăn vẫn ăn thêm.

 

Vì chiên bánh khoai lang đỏ cần dùng đến dầu, nên Lục Lâm làm quá nhiều. Trong nhà trẻ con, mỗi đứa chỉ chia một cái.

 

Trần Tiểu Mạch c.ắ.n bánh khoai lang đỏ, hai mắt sáng rực.

 

“Lâm ca, cái ngon quá.”

 

Nói xong liền với tay lấy thêm một cái nữa.

 

Lục Lâm giữ tay Trần Tiểu Mạch , :

“Ngươi ăn ba cái , ăn nữa thì Tần Lãng ca ca còn phần.”

 

Tần Lãng l.i.ế.m môi, :

“Lâm ca, cho Tiểu Mạch ăn .”

 

Trước đó Tần Lãng còn giúp Lục Lâm làm việc, đợi rửa tay xong thì đĩa bánh khoai lang đỏ chỉ còn đúng một cái.

 

Lục Lâm liếc Tần Lãng một cái, :

“Không cần chiều nó như , hơn nữa ăn nhiều cũng .”

 

Trần Tiểu Mạch , liền đẩy đĩa bánh khoai lang đỏ về phía Tần Lãng.

 

Tần Lãng c.ắ.n một miếng, hai mắt lập tức sáng lên.

 

“Lâm ca, ngon thật đó, ngươi đúng là lợi hại.”

 

Lục Lâm phản ứng của Tần Lãng, thầm nghĩ:

Người ở đây đúng là dễ dỗ thật, chỉ cần đồ ăn ngon là xong.

Mỹ thực đúng là thể kích thích nhiệt tình làm việc mà.

 

Trần Tiểu Mễ ăn hai cái bánh, trong miệng còn ngậm một cái, tay cầm thêm một cái nữa.

 

Sau khi Trần Tiểu Mạch đẩy đĩa cho Tần Lãng xong, liền trông mong Trần Tiểu Mễ.

 

Trần Tiểu Mễ bất đắc dĩ, chỉ thể bẻ nửa cái bánh đưa cho Tiểu Mạch.

 

Tiểu Mạch cầm nửa cái bánh, vô cùng trân trọng mà gặm từng miếng.

 

Lục Lâm bộ dáng Trần Tiểu Mễ đau lòng bánh của , nhịn bật .

 

---

 

Lục Lâm một chuyến tới thôn Đại Loan.

 

Thôn Đại Loan nhiều trồng khoai lang đỏ, Lục Lâm tới mua khoai lang đỏ, cả thôn đều vô cùng vui mừng.

 

Lưu Quý Dũng chút ngượng ngùng Lục Lâm.

 

“Lâm thiếu, làm phiền ngươi .”

 

Lưu Quý Dũng cảm thấy Lục Lâm lẽ căn bản quá thích ăn khoai lang, thu mua khoai lang đỏ, thể chỉ là vì nghĩa khí.

 

Thôn Đại Loan đang gấp rút bán khoai lang đỏ, nên giá cũng cao.

Năm ngoái là năm văn tiền ba cân, năm nay chỉ cần một văn tiền một cân.

 

Lục Lâm bỏ tám lượng bạc, trực tiếp mua tám nghìn cân khoai lang đỏ.

 

Thôn Đại Loan hứa sẽ đưa khoai lang đỏ lên trấn.

 

Tuy Lục Lâm xem là khách lớn, nhưng vì trong thôn nhiều nhà trồng khoai lang đỏ, tám nghìn cân đối với cả thôn vẫn chỉ như muối bỏ biển.

 

Trần Tiểu Mạch từng xe khoai lang đỏ chở tới, khỏi tròn mắt kinh ngạc.

 

“Tần Minh ca ca, nhiều khoai lang đỏ quá!”

 

Tần Minh gật đầu:

.”

 

Trần Tiểu Mạch nghi hoặc hỏi:

“Vậy chúng ăn cơm nữa, chỉ ăn khoai lang đỏ thôi ?”

 

Tần Minh: “……”

 

Chắc là đến mức đó.

 

Khoai lang tuy ngon, nhưng ăn nhiều thì dễ đầy bụng.

 

---

 

Lục Lâm dẫn theo Tần Lãng, Tần Minh cùng Trần Tiểu Mạch phơi một mẻ khoai lang đỏ khô.

 

Khoai lang đỏ của thôn Đại Loan ngọt, nên khoai lang đỏ khô phơi cũng ngọt lịm.

 

Sau khi phơi xong, đều khen ngon.

 

Khi Lục Lâm và Tần Lãng tới Liễu Trấn giao hàng, liền tiện tay mang theo ít khoai lang đỏ khô tặng cho Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì.

 

Trần Tiểu Thái bọn họ ăn uống vốn tiết kiệm.

 

Lục Lâm nhiều với hai rằng nên ăn thì cứ ăn, nhưng hai vẫn tiết kiệm như cũ.

 

Lục Lâm tìm Tần Nghị nhờ trông chừng bọn họ, kết quả Tần Nghị còn tiết kiệm hơn. 

 

Bất đắc dĩ, Lục Lâm chỉ đành thuê một bà t.ử tới nấu cơm mỗi ngày cho ba .

 

Hắn còn định gửi thêm khoai lang đỏ khô qua đó, để lỡ đói bụng còn cái lót .

 

Nhân lúc trời nắng, Lục Lâm phơi thêm mấy mẻ khoai lang đỏ khô.

 

Trần Tiểu Mễ nhai khoai lang đỏ khô, :

“Phơi nhiều khoai lang đỏ khô như làm gì, ăn hết để hỏng thì phí.”

 

“Gần đây sinh ý chững , định làm một đợt đẩy mạnh tiêu thụ.”

Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ đảo mắt:

“Giống như ngươi cái mua một tặng một ?”

 

Lục Lâm gật đầu:

.”

 

Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu.

 

Hắn từng Lục Lâm nhiều về mấy hoạt động mua một tặng một, nhưng đa đều là chiêu trò.

 

Ví dụ treo biển mua một tặng một, thực tế là mua quần áo tặng đôi tất.

 

con luôn thích chiếm chút lợi, tặng vẫn hơn tặng.

 

“Ngươi định tặng khoai lang đỏ khô ?”

Trần Tiểu Mễ giơ khoai lang đỏ khô tay lên hỏi.

 

.”

Lục Lâm gật đầu.

 

Trần Tiểu Mễ chớp mắt, thầm nghĩ:

Mua thú bông mà tặng khoai lang đỏ khô… kỳ ?

Lục Lâm thông minh như , làm 

---

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-74-khoai-lang-do-kho-lam-qua-tang.html.]

Không lâu , cửa hàng Hoa Hạ tung hoạt động:

mua cặp sách, mua thú bông – tặng khoai lang đỏ khô.

 

Lục Lâm làm mấy loại túi vải đủ màu, cho khoai lang đỏ khô bên trong, chỉ cần mua đồ trong cửa hàng là tặng một túi.

 

Khoai lang đỏ khô thứ hiếm lạ, nhưng nhận đều vui.

 

Không ít khách đ.á.n.h giá khoai lang đỏ khô cao, lúc mua thú bông còn yêu cầu chưởng quầy tặng thêm.

 

“Lâm thiếu, khoai lang đỏ khô ngon thật đó, tặng thêm chút .”

Dương Hằng Chi .

 

Mấy hôm , Dương Hằng Chi mua một con thú bông. Vì là khách quen, Trần Tiểu Mễ liền tặng thêm cho mấy túi khoai lang đỏ khô.

 

Ban đầu để ý, ngờ mang về thì lão thái thái trong nhà cực kỳ thích, một chiếm hết sạch.

 

Lục Lâm bất lực :

“Dương thiếu gia, khoai lang đỏ khô bán, chỉ là tặng phẩm.”

 

Dương Hằng Chi làm mặt quỷ:

“Lâm thiếu, trò nữa . Nhà ngươi bảo vật trấn điếm cũng bán, duyên mới gặp. Khoai lang đỏ khô chắc cũng . Ngươi thế , chẳng duyên ?”

 

Lục Lâm gượng:

“Dương thiếu , tặng thêm cho ngươi ít nữa, nhưng đừng ngoài.”

 

Dương Hằng Chi gật đầu:

“Ta .”

 

---

 

Sau khi khoai lang đỏ khô tặng ngoài, phản hồi , ít tới hỏi bán .

 

Khoai lang đỏ khô phơi nhiều, Lục Lâm đều bán, khiến nhiều tiếc nuối về. Dĩ nhiên cũng vài giống Dương Hằng Chi, tới năn nỉ đủ kiểu.

 

“Khoai lang đỏ khô nhà ngươi ngon thật đó! Ta cũng ăn qua khoai khô chỗ khác, nhưng ngọt như .”

Dương Hằng Chi .

 

Lục Lâm :

“Ta dùng tiểu khoai lang đỏ thôn Đại Loan. Khoai ở đó nhỏ, nhưng ngọt, mùi vị tệ. Dương thiếu thích thì thể tới đó mua.”

 

Dương Hằng Chi hứng thú:

“Vậy ? Nghe đó. Nãi nãi thích nhất là cháo khoai lang đỏ.”

 

Trong thời gian , Lục Lâm cũng giới thiệu khoai lang đỏ thôn Đại Loan cho ít , nhưng rõ họ mua .

 

Vấn đề khoai lang đỏ ế của thôn Đại Loan vẫn giải quyết triệt để.

 

Rất nhiều hộ trong thôn vẻ sẽ gặp khó khăn khi qua đông.

 

Trong lòng Lục Lâm vẫn đồng cảm với những nông dân quanh năm “mặt hướng hoàng thổ, lưng trời xanh” .

 

---

 

Hơn mười ngày , cửa tứ hợp viện nơi Trần Tiểu Mễ ở, mấy thôn dân tới.

 

Tần Lãng bọn họ, hỏi:

“Các vị việc gì ?”

 

Lưu Quý Dũng căng thẳng :

“Vị là thôn dân thôn Đại Loan. Nhờ phúc của Lâm tiểu ca, khoai lang đỏ trong thôn chúng bán gần hết, hôm nay tới để cảm tạ.”

 

Trước đó, thôn Đại Loan còn đang đau đầu vì khoai lang đỏ bán .

 

Không ngờ gần đây chủ động tìm tới mua, hơn nữa còn thích khoai nhỏ.

 

Người tới hỏi mua ngày càng nhiều, dân thôn cảm thấy gì đó bình thường.

 

Sau khi dò hỏi, Lưu Quý Dũng mới , hóa là vì cửa hàng Hoa Hạ tặng khoai lang đỏ khô.

 

Không ít ăn thấy ngon nhưng mua , liền trực tiếp tới thôn Đại Loan mua khoai lang đỏ.

 

Thế là vấn đề khoai lang đỏ ế hàng của thôn giải quyết.

 

Dân thôn vô cùng cảm kích Lục Lâm, liền cùng tới tặng quà.

 

Trần Tiểu Mễ nấm, củ mài, măng mà thôn dân mang tới, tâm tình vô cùng vui vẻ.

 

“Lưu đại thúc, ngài khách khí quá .”

Trần Tiểu Mễ .

 

“Không , .”

 

Lưu Quý Dũng giới thiệu:

“Đây là lý chính thôn Đại Loan của chúng .”

 

Trần Tiểu Mễ đàn ông trung niên bên cạnh, :

“Thì là lý chính, thất lễ .”

 

Lưu Điền vội đáp lễ:

“Tiểu Mễ ca quá khách khí. Nhờ hai , nếu khoai lang đỏ trong thôn chúng sợ là thối trong kho mất.”

 

Trần Tiểu Mễ vội xua tay:

“Chuyện nhỏ thôi, cần khách khí.”

 

Trước , lý chính Trương Thành trong thôn luôn mắt, khiến Trần Tiểu Mễ tưởng rằng lý chính đều như .

 

Giờ gặp một khách khí như thế, còn quen.

 

Lưu Quý Dũng bụng tròn của Trần Tiểu Mễ, :

“Tiểu Mễ ca, bụng ngươi lớn thật .”

 

Trần Tiểu Mễ xoa bụng:

“Cũng mấy tháng . Mang theo cái , tay chân duỗi thoải mái, sinh sớm cho xong.”

 

Lưu Quý Dũng :

“Tiểu Mễ ca đùa, giờ ngươi nên tĩnh dưỡng mới đúng…”

 

Trần Tiểu Mễ phồng má:

“Tĩnh dưỡng mãi, béo lên nhiều .”

 

Mỗi thấy làm việc nặng, Lục Lâm đều làm như trời sập, đúng là thương vợ đến vô lý.

 

Trong thôn, nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i vẫn làm việc như thường.

 

Trần Tiểu Mễ nhận quà xong, bảo Trần Tiểu Mạch lấy khoai lang đỏ khô đãi khách.

 

Mấy trong thôn gần đây cũng khoai lang đỏ khô nhà Hoa Hạ ngon, liền nếm thử.

 

“Tiểu Mễ ca, khoai lang đỏ khô nhà các ngươi phơi thật ngon đó!”

 

Trần Tiểu Mễ đắc ý:

“Cũng thôi, nhiều khách thích lắm, hỏi bán bán, nhưng đây là tặng phẩm, bán.”

 

Khoai lang đỏ khô với cửa hàng chỉ là chiêu tiếp thị, trông cậy kiếm tiền.

 

Khoai lang vốn đồ hiếm, bán thứ khó mà kiếm bao nhiêu, Lục Lâm cũng định làm lớn.

 

Lưu Quý Dũng và ăn khoai lang đỏ khô, nghĩ rằng khoai lang tươi khó bán, lẽ nên cân nhắc làm khoai lang đỏ khô bán.

 

Chỉ là khoai lang đỏ khô là do Trần Tiểu Mễ nghĩ , bọn họ làm ảnh hưởng .

 

Lưu Quý Dũng đem chuyện với Trần Tiểu Mễ.

 

Trần Tiểu Mễ hào phóng .

 

Khoai lang đỏ khô chỉ là một thủ đoạn đẩy mạnh tiêu thụ, cái thì còn cách khác.

 

---

 

Loading...