Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 72: Tiểu Thái bị theo dõi

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:12:28
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 72: Tiểu Thái theo dõi

 

Lần , ít trong thôn làm thêu phẩm mang lên trấn bán, quả thực kiếm kha khá bạc.

 

Trước trong thôn cũng làm thêu, nhưng mang tới các cửa tiệm trong trấn thường xuyên ép giá, lợi nhuận thấp. Gần đây cửa hàng Hoa Hạ thu mua thêu phẩm với lượng lớn, cơ bản là chỉ cần hàng mang tới đều từ chối, chỉ là dựa chất lượng thêu phẩm mà đưa giá cả khác .

 

Người trong thôn nhờ theo Lục Lâm kiếm tiền, đ.á.n.h giá đối với Trần gia và Lục Lâm cũng lên nhiều.

 

Trong sân, mấy tú nương tụ cùng thêu thùa.

 

“Hai hôm , đương gia nhà mang thêu phẩm của lên cửa hàng Hoa Hạ, các ngươi đoán xem thấy cái gì?”

Một phụ nhân vẻ mặt đắc ý hỏi.

 

“Nhìn thấy gì?”

 

Phụ nhân kiêu hãnh :

“Hắn thấy trong tiệm bán quạt tròn, mặt quạt đều là vải, hoa văn đó chính là thêu. Thêu phẩm của chúng hóa là để làm quạt tròn.”

 

“Ta cũng , thêu phẩm chúng làm hình như đều làm thành quạt tròn. Trước bán 200 văn một cây, gần đây giá hạ một chút, nhưng vẫn đắt lắm.”

 

“200 văn ! Thà dùng tiền đó mua mấy chục cây quạt hương bồ lớn còn hơn.”

Tuy quạt hương bồ rẻ, nhưng với nghèo, cũng nỡ mua, thường dùng hỏng mới đổi cây mới.

 

“Chúng thấy đắt, nhưng mấy viên ngoại, thái thái ở trấn nghĩ . Nghe lúc quạt mới bày bán, mua hơn mười cây một .”

 

“Vậy tranh thủ làm thêm thêu phẩm . Đợi trời lạnh, quạt sợ là bán nữa, đến lúc đó cũng chẳng còn tiền mà kiếm.”

 

“Vẫn là Thẩm a bà tinh mắt nhất.”

Một phụ nhân giọng chua chát .

“Quen với Lục Lâm từ sớm, giờ lên trấn, chắc mỗi tháng kiếm ít bạc.”

 

“Ta Trương Tú Hà giành việc của Thẩm a bà, nhưng Lục Lâm đồng ý.”

 

“Trương Tú Hà cũng thật là… thuê Thẩm a bà , thể đổi là đổi .”

 

Trong thôn ít phụ nhân hâm mộ công việc của Thẩm a bà, nhưng hâm mộ thì hâm mộ, cũng ai dám tuỳ tiện cướp.

 

“Dù thì Trương Tú Hà cũng là của lý chính.”

 

“Muội của lý chính thì ? Lý chính cũng thể đạo lý !”

 

Trong nhận thức của thôn dân, lý chính vẫn chút uy tín. Một phụ nhân , đổi chủ đề:

“Hán t.ử nhà lên trấn, thấy Trần Tiểu Thái làm chưởng quầy trong tiệm. Tiểu t.ử đó giờ tiền đồ thật ! Mỗi giao dịch mấy lượng bạc mà sắc mặt đổi, lão luyện.”

 

“Trần Tiểu Thái càng ngày càng bản lĩnh. Ta , sách làm quan là chuyện xa vời, làm quan dễ. Vẫn là thành thật học giỏi một nghề, kiếm nhiều bạc một chút mới thực tế.”

 

---

 

Lúc chạng vạng, Lục An từ trấn về nhà.

 

“Lĩnh bạc chứ?”

Lâm Tú Nhi hỏi.

 

Lục An gật đầu:

“Lĩnh , nhưng cấp còn trừ 200 văn, là tiền phạt.”

 

“Sao ?”

Lâm Tú Nhi nhíu mày.

 

Lục An bực bội :

“Do phu nhân mới cưới của lão bản. Nữ nhân đó cho nàng làm việc của , nên cố tình chèn ép.”

Lục An quản hơn bốn mươi dân công, bao nhiêu đỏ mắt.

 

“Vậy ngươi mất việc ?”

Lâm Tú Nhi lo lắng.

 

Lục An lắc đầu, chút ngạo nghễ:

“Chắc là . Ta làm lâu năm , thủ hạ cũng lời . Lão bản dù đổi , cũng cân nhắc.”

 

Nghe mất việc, Lâm Tú Nhi mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Nếu ngươi mất việc, lão thái thái chắc chắn sẽ nổi giận.”

 

“Ta cũng là làm lâu năm, lão bản thuê vẫn hơn thuê lạ.”

Lâm Tú Nhi , là đang an ủi Lục An tự an ủi chính .

 

“À đúng .”

Nàng đột nhiên hỏi.

“Trần Tiểu Mễ thật sự t.h.a.i ?”

 

Lục An gật đầu:

“Chắc là , mấy tháng .”

 

Lâm Tú Nhi nghi hoặc:

“Thân thể y như , lão bản cửa hàng Hoa Hạ còn thuê?”

Trong mắt nàng, lão bản cửa hàng Hoa Hạ quả thật kỳ quái. Trần Tiểu Mễ thai, Trần Tiểu Mạch là kẻ ngốc, mà vẫn đuổi việc.

 

Địa vị song nhi vốn thấp. Các lão bản ở trấn chiêu công đa phần đều chọn hán tử, song nhi t.h.a.i thì càng ai thuê.

 

“Ta cũng từng thấy lão bản đó lộ diện.”

Lục An .

“Hình như giao hết cửa hàng cho Trần Tiểu Mễ quản. Nghe Trần Tiểu Mễ từng cứu giúp lão bản, nên mới tín nhiệm như .”

 

Một cửa hàng lớn như Hoa Hạ mà dám giao cho Trần Tiểu Thái làm chưởng quầy, cũng sợ tiểu t.ử đó gây sai sót.

 

“Thẩm Trì và Trần Tiểu Thái lắm.”

 

Lâm Tú Nhi bĩu môi:

“Đứa nhỏ Thẩm Trì đúng là quản thúc. Một song nhi mà dám ngoài xuất đầu lộ diện. Thẩm gia chỉ còn hai bà cháu, chắc Thẩm a bà sốt ruột hôn sự của nó, nên mới để nó bám lấy Trần Tiểu Thái.”

 

“Còn Trần Tiểu Thái cũng chẳng thứ lành gì. nhà Trần gia và Lục Lâm giờ kiếm ít bạc, gả con qua đó chắc sính lễ cũng nhiều. Đứa như Thẩm Trì mà tìm Trần Tiểu Thái cũng coi như tệ.”

 

Lục An nheo mắt. Trần Tiểu Thái giờ gần như là kim quy tế trong thôn. Nếu tuổi còn nhỏ, e rằng tới cửa làm mai.

 

Trước , mấy cô nương trong thôn nhắc tới Trần Tiểu Thái đều đầy khinh thường, giờ thì ai cũng khen bản lĩnh.

 

Nói cho cùng, thôn nữ chọn phu quân vẫn là bạc. Một năm Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm kiếm hơn bốn mươi lượng, mà với quan hệ Trần gia, Trần Tiểu Mễ cũng thể cắt bớt chi tiêu của Trần Tiểu Thái.

 

---

 

Trần Tiểu Thái gảy bàn tính lạch cạch. Hai ngày khách quá đông, tính nhầm, đến tối đối sổ mới phát hiện thiếu mất 400 văn.

 

Thấy thiếu nhiều như , suýt nữa dọa c.h.ế.t. Lục Lâm an ủi, làm ăn lời lỗ, bảo chú ý là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-72-tieu-thai-bi-theo-doi.html.]

 

Mỗi ngày cửa hàng kiếm ít tiền, Lục Lâm thật sự để tâm tới 400 văn đó.

 

“Trần tiểu tử, đang tính sổ ?”

 

Một phụ nhân béo dẫn theo một nha đầu quầy.

 

Trần Tiểu Thái nhận . Phụ nhân nổi tiếng đanh đá trong thôn. Nha đầu phía từng mắng ca , ca nhất định sẽ giống cha, c.h.ế.t trong núi. Không chỉ , lão thái thái nhà nó còn rêu rao khắp thôn, khiến ít hùa theo.

 

Giờ nha đầu trốn lưng phụ nhân, còn hung hăng như trong ký ức, mà e thẹn hổ, khiến Trần Tiểu Thái chút quen.

 

“Thím mua gì ?”

Hắn hỏi.

 

Phụ nhân béo :

“Đồ trong tiệm đắt quá. Tiểu Thái, ngươi làm ở đây chắc ít tiền công nhỉ? Mỗi ngày tiệm kiếm nhiều lắm ha.”

 

“Tiền đó là của lão bản.”

Trần Tiểu Thái đáp nhạt.

“Bọn chỉ làm công ăn lương, bao nhiêu.”

 

Phụ nhân đầy ẩn ý:

“Lão bản ở đây. Đưa ngươi bao nhiêu tiền công, chẳng do ca ngươi quyết .”

 

Trần Tiểu Thái gượng:

“Chuyện đó thể làm bậy .”

 

Gần đây càng lúc càng nhiều hỏi tiền công của , cũng quen.

 

Phụ nhân trò chuyện hồi lâu, hỏi đủ chuyện mới rời , khiến Trần Tiểu Thái chút phiền muộn.

 

---

 

Mùa hè nắng nóng khiến chẳng ăn uống. Lục Lâm nấu một nồi cháo đậu xanh lớn, làm lạnh trong nước giếng, chia cho ăn, ăn thấy mát ruột mát gan.

 

Lúc chạng vạng, Trần Tiểu Thái đóng cửa tiệm, cùng Tiểu Mạch và mỗi ôm một chén cháo ăn.

 

Lục Lâm ở cửa đại sảnh, chằm chằm Trần Tiểu Thái một lúc, .

 

Trần Tiểu Mạch thấy , :

“Nhị ca, Lục ca chằm chằm, giống như đem bán .”

 

“Đệ bậy gì đó!”

Trần Tiểu Thái trừng mắt.

 

Hắn nghĩ Lục Lâm sẽ bán , nhưng ánh mắt đúng là chút quái, giống như đang tính toán chuyện gì đó, y như đưa sang Liễu Trấn.

 

Trần Tiểu Mạch sang Thẩm Trì:

“Thẩm đại ca, xem, nãy Lâm ca quái quái ?”

 

Thẩm Trì gật đầu:

“Ừ, lạ.”

 

Trần Tiểu Mạch tán đồng, vui vẻ toe.

 

---

 

Lục Lâm phòng, thấy Trần Tiểu Mễ đang chuyên tâm làm quạt. Bên cạnh chất thành một chồng, hai cây làm hỏng vứt sang bên.

 

“Trong kho ít quạt .”

Lục Lâm đau lòng .

“Ngươi cần liều như .”

 

“Không .”

Trần Tiểu Mễ lắc đầu.

“Vài ngày nữa chẳng đưa một lô sang Liễu Trấn ?”

 

“Cũng thể bên đó bán .”

Lục Lâm .

 

“Miệng quạ đen!”

Trần Tiểu Mễ trừng .

“Sinh ý bên Liễu Trấn còn hơn bên nhiều.”

 

“Hôm nay gặp thím Trịnh.”

Lục Lâm .

 

“Trương Tú Hà?”

Trần Tiểu Mễ liếc .

 

là bà .”

 

“Một đàn bà đanh đá!”

Trần Tiểu Mễ nhăn mũi.

“Con bé nhà bà bắt nạt Tiểu Thái.”

 

“Vậy ?”

Lục Lâm bất ngờ.

“Hôm nay bà tới Tiểu Thái cũng còn nhỏ, nên định .”

 

Trần Tiểu Mễ :

“Ý ngươi là bà gả phì nữu nhà bà cho Tiểu Thái?”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Có ý đó.”

 

Trần Tiểu Mễ trợn mắt:

“Phì nữu nhà bà ghét Tiểu Thái lắm. Trước còn cãi .”

 

“Từng xung đột?”

Lục Lâm hỏi.

 

“Hồi nha đầu đó đ.á.n.h rơi khăn tay, Tiểu Thái nhặt mang trả, nó ghét Tiểu Thái cầm bẩn, ép Tiểu Thái đền cho nó một cái mới.”

 

Lục Lâm: “……”

 

“Ngươi đừng lúc nào cũng bằng con mắt quá .”

Trần Tiểu Mễ .

“Ngươi , Tiểu Thái nhà chúng giờ giá.”

 

Với điều kiện hiện tại của nhà họ, trong mắt thôn dân . Nhà ngói ba gian, công việc của y và Lục Lâm thể diện, Trần Tiểu Thái làm tiểu chưởng quầy trong tiệm, gảy bàn tính, tính sổ, quả thật cũng coi như bản lĩnh.

 

---

 

 

Loading...