Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 70: Lời đồn vớ vẩn

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:10:54
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 70: Lời đồn vớ vẩn

 

Lục Lâm dần nhận , thẩm mỹ ở Lâm Trấn và Liễu Trấn quả thực sự khác biệt. Có những chiếc túi ở Lâm Trấn chẳng ai hỏi tới, mang sang Liễu Trấn bán chạy vô cùng; ngược , cũng vài kiểu túi ở Lâm Trấn bán tệ, nhưng tới Liễu Trấn chẳng ai thèm ngó ngàng.

 

Hắn còn phát hiện, cả hai trấn đều tồn tại một dạng gọi là “nhân vật phong vân”. Những chỉ cần ưa thích kiểu túi nào, kiểu đó lập tức trở nên thịnh hành, hiệu ứng chẳng khác gì minh tinh ở kiếp .

 

Dạo gần đây, Lục Lâm thường xuyên tung một mẫu túi mới.

Đối với những kẻ tiền mà , tiền bạc vấn đề, quan trọng là mua đồ sớm hơn khác một bước. Vì , dù trong trấn cũng vài cửa hàng tương tự, giá rẻ hơn một chút, nhưng sinh ý của cửa hàng bọn họ vẫn luôn .

 

---

 

Thẩm a bà ở trấn một thời gian, nhớ nhà lâu, liền mang theo Thẩm Trì về thôn một chuyến.

 

Biết bà về, Lục Lâm liền cho mượn xe lừa. Thẩm a bà ngày càng quen với nên cũng từ chối, chỉ nghĩ khi trở sẽ mang thêm rau dưa trong thôn lên cho Lục Lâm.

 

Trấn ở khá xa thôn, Lục Lâm bận rộn nên thường trực tiếp mua rau ngoài chợ. Trong mắt Thẩm a bà, cách làm thật sự quá lãng phí.

 

Thẩm a bà mang Thẩm Trì về thôn làm ruộng một tuần, xuất hiện, dân làng túm tụm hỏi han.

 

“Thẩm a bà, bà về ? Lần lâu ?”

 

Thẩm a bà đáp:

“Ở .”

 

“Bà và Thẩm Trì làm việc ở trấn mãi về, là ở luôn đó ?”

 

“Ừ.”

 

“Tiền thuê nhà trấn đắt lắm, ở đó chẳng tốn ?”

 

“Nhà lão bản khá giả, mấy gian phòng cho hạ nhân ở. Ta phân một gian, nhưng giờ cũng còn phòng trống nữa.”

 

Thẩm a bà mỉm . Trong viện chỉ ba gian phòng cho hạ nhân, bà và cháu trai ở một gian dễ, rõ ràng Lục Lâm phần chiếu cố tổ tôn bọn họ.

 

Chỗ ở vốn là vấn đề lớn. Nữ công trong tiệm đều ở gần cửa hàng, nếu ở xa thì mỗi ngày vất vả.

 

“Giờ ngày nào A Trì cũng sống ở trấn , coi như từng trải hơn .”

 

Thẩm Trì ngượng ngùng :

“Bà cứ đùa.”

 

“Sao đùa . Trước Trần Tiểu Thái cũng làm việc trong tiệm, gần đây thấy , bán ?”

Một phụ nhân mập mạp buột miệng hỏi.

 

Thẩm Trì giật :

“Sao thể như ?”

 

Phụ nhân gượng:

“Ta lão bà t.ử nhà họ Trần thế. Bà còn bảo Trần Tiểu Mễ ngăn cho bà bán Trần Tiểu Thái, là vì y tự bán.”

 

Thẩm Trì tròn mắt, thể tin nổi trong thôn lời đồn vớ vẩn đến mức .

 

Rõ ràng là Lục Lâm đưa Tiểu Thái sang trấn bên cạnh làm chưởng quầy, mà trong thôn cho rằng nhóc bán.

 

---

 

“Thẩm a bà, nữ công trong tiệm đều do bà quản?”

 

, là theo ý của lão bản.”

 

“Vậy… thể tiệm làm ?”

 

Thẩm a bà khó xử:

“Chuyện thể tự quyết .”

 

Dù phòng Lục Lâm cho bọn họ rộng, nhưng chủ trạch là địa bàn của Đại lão bản, ngay cả Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ cũng thể tùy tiện . Đông sương phòng và tây sương phòng là nơi ở của Trần gia, cũng thể chen .

 

Ba gian phòng cho hạ nhân thực vẫn còn chỗ, nhưng Lục Lâm cho phép. Hơn nữa, những lúc thời tiết đặc biệt, thường nữ công ngủ , nên cũng chẳng còn dư dả bao nhiêu.

 

Thẩm a bà và Thẩm Trì trồng rau, liên tục tới hỏi thể tiệm làm . Nghe bà từ chối, vài liền vui mà bỏ .

 

Thẩm a bà bất đắc dĩ, xử lý qua loa đám cỏ trong ruộng về trấn.

 

---

 

Lục Lâm xong, khỏi kinh ngạc:

“Người nhà họ Trần bán Trần Tiểu Thái?”

 

Thẩm Trì gật đầu:

“Vâng, mà còn tin.”

 

Y về thôn ít lời đồn. Có suy đoán Lục Lâm sợ Tiểu Thái cầm tiền của và Trần Tiểu Mễ bỏ trốn nên mới bán nhóc .

 

Lời đồn còn lan tới Lục gia. Thang thị ngày nào cũng gào lên, Lục Lâm ngu xuẩn, kiếm tiền cho trong nhà mà chỉ tiện nghi cho ngoài như Trần Tiểu Thái.

 

Lại kẻ Lục Lâm sợ Tiểu Thái ôm hết tiền nên mới lén bán nhóc.

 

Lục Lâm chống nạnh, gãi đầu. Không ngờ lời đồn ly kỳ như . Nghĩ kỹ thì, để một đứa nhỏ ở bên ngoài lâu như thế cũng .

 

“Ngươi định đổi Vạn Thiết sang chỗ Tiểu Thái?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

“Ừ.”

Lục Lâm gật đầu.

“Ta tính để Vạn Thiết sang Liễu Trấn, còn bên giao cho Tiểu Thái quản.”

 

Đã lâu gặp Tiểu Thái, Trần Tiểu Mễ cũng phần nhớ nhung.

 

“Chỉ sợ Tiểu Thái làm chưởng quầy, Trần gia sẽ tới gây chuyện.”

Lục Lâm thở dài.

“Trước chỉ là làm giúp mà bọn họ còn yên.”

 

“Nếu tới gây chuyện thì đ.á.n.h là .”

Trần Tiểu Mễ bĩu môi.

 

Lục Lâm nghĩ một lát:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-70-loi-don-vo-van.html.]

“Cũng . Để một đứa nhỏ ở ngoài, cũng yên tâm.”

 

---

 

Thẩm a bà thấy Thẩm Trì tâm trạng , liền hỏi:

“A Trì, hôm nay trông con vui vẻ thế?”

 

Thẩm Trì ngượng ngùng:

“Lâm ca … sẽ đưa Tiểu Thái về.”

 

“Đưa Tiểu Thái về?”

Thẩm a bà nghi hoặc.

“Vậy Liễu Trấn thì ?”

 

“Huynh sẽ để Vạn chưởng quầy qua đó. Vạn chưởng quầy lớn tuổi hơn Tiểu Thái, làm việc cũng lão luyện hơn.”

 

“Đột nhiên đưa nhóc về, chẳng lẽ Tiểu Thái gây họa gì ?”

Trong mắt Thẩm a bà, Tiểu Thái năng lực thật, nhưng vẫn còn quá nhỏ.

 

“Không .”

Thẩm Trì ấp úng.

“Chỉ là… đó con với Lâm ca chuyện trong thôn đồn rằng bán Tiểu Thái, chắc vì nên…”

 

Y vốn chỉ cho Lục Lâm sự thật, ngờ khiến quyết định đưa Tiểu Thái về.

 

---

 

Vài ngày , Lục Lâm nhân lúc chuyển hàng liền mang theo Vạn Thiết, đưa Trần Tiểu Thái trở về.

 

Trần Tiểu Mạch thấy Tiểu Thái liền kêu to một tiếng, nhào tới ôm chầm lấy nhóc. Trần Tiểu Thái cũng ôm chặt lòng.

 

Hai lâu gặp, Trần Tiểu Mạch kích động thôi.

 

Thẩm Trì một bên, lặng lẽ Trần Tiểu Thái. Hai chạm mắt, đồng loạt đỏ mặt.

 

Lục Lâm thấy thì trợn trắng mắt, thầm nghĩ: Mấy tiểu quỷ ở thời đại đúng là khó lường, mới từng tuổi động lòng .

 

Nghĩ , cũng thấy sớm đối tượng hẳn là . Ở đây, hôn ước đều do cha mai mối định đoạt, ít đôi phu thê khi thành còn từng gặp mặt, cưới về hợp cũng chỉ đành chắp vá mà sống.

 

Tuy hôn nhân nhiều bất tiện, nhưng hòa li hiếm. Ở nơi mà ăn no còn là vấn đề, chuyện hòa li gần như trong phạm vi suy xét.

 

---

 

Vạn Thiết điều , Trần Tiểu Thái chính thức làm chưởng quầy ở đây, còn Lục Lâm đưa Thẩm Trì sang giúp đỡ.

 

Thẩm Trì chỉ làm dây đeo, nhưng gần đây dây đeo phổ thông phỏng chế nhiều, giá giảm mạnh. Lục Lâm liền cho y theo Vạn Thiết học tính toán lúc rảnh rỗi, nay đ.á.n.h bàn tính thuần thục.

 

Trước Vạn Thiết là hầu ký khế bán , lai lịch rõ nên ngoài khá kiêng dè. Nay trong tiệm đổi thành Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì, ít thôn dân Đại Thạch Thôn bắt đầu quanh co tới làm quen.

 

Có khi trong tiệm tụ tập cả đám , chẳng mua gì, chỉ chuyện với hai đứa nhỏ. Phần lớn còn chừng mực, nhưng cũng vài kẻ chuyên tới sờ mó túi làm bẩn.

 

Trần Tiểu Thái cách tiếp khách, nhưng bó tay mấy tam cô lục dì . May mà dân trong thôn ít lên trấn, nên cảnh xảy hằng ngày.

 

---

 

Cuộc sống nhà Trần Tiểu Mễ ngày càng khấm khá.

 

“Trần Tiểu Thái còn nhỏ mà đ.á.n.h bàn tính lưu loát thật.”

 

Trước nhóc gầy gò nhỏ thó, chẳng ai để ý. Giờ , Tiểu Thái cũng khá tuấn tú, còn tiền công. Cả nhà Trần Tiểu Mễ đều làm việc ở trấn, hẳn là kiếm ít bạc.

 

Không ít thôn dân mỗi họp chợ đều ghé cửa hàng Hoa Hạ xem thử, dần dần, lời đồn Trần Tiểu Thái tuổi nhỏ mà tiền đồ, bản lĩnh lan truyền khắp thôn.

 

Trần lão thái thái khen Tiểu Thái thì trong lòng vui. Bà thiên vị nhà trưởng tử, luôn cho rằng nhà đó mới là tiền đồ nhất. Nay thấy Trần Tiểu Mễ sống ở trấn, trong lòng khỏi hoảng hốt.

 

“Không ngờ Trần Tiểu Mễ vững ở trấn .”

Lý chính Trương Thành cảm thán.

 

“Mấy hôm con tới cửa hàng Hoa Hạ, thấy sinh ý .”

Trương Tiến .

 

“Trần Tiểu Mễ đúng là gặp vận may.”

Trương Thành đầy hâm mộ.

“Người ở dãy nhà cửa hàng hình như đều do Lục Lâm sắp xếp. Nếu quyền như , trong thôn lên trấn nghỉ chân, chắc thể tìm .”

 

“Cha, cha bậy gì thế?”

Trương Tiến bất đắc dĩ.

“Đừng dãy nhà đó của Lục Lâm, cho dù là của , cũng nên làm phiền như .”

 

“Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ đều xuất từ thôn , giúp đỡ thôn dân một chút cũng là chuyện nên làm.”

Trương Thành hừ nhẹ.

“Khách điếm trấn đắt lắm. Ta Thẩm a bà và Thẩm Trì chiếm một phòng, còn một nhà sơn dân núi, hai đứa nhỏ cũng ở đó, ở là ở lâu.”

 

“Cha, ai gì với cha ?”

Trương Tiến nghiêm mặt.

“Đừng vô cớ đắc tội .”

 

“Cha chỉ thôi.”

Trương Thành hổ.

Lục Lâm cũng kỳ lạ, trong thôn nhiều tú nương như thuê, thuê thôn khác.”

 

“Có cô cô gì với cha ?”

Trương Tiến hỏi.

 

Cô cô tay nghề thêu thùa, thường lên trấn bán thêu phẩm, nhưng chiếm tiện nghi. Trước còn lừa lấy thêu phẩm của tức phụ , bán rẻ mạt đổ cho thị trường.

 

“Cô cô ngươi tay nghề kém Thẩm a bà, hơn nữa Thẩm a bà còn lớn tuổi.”

Trương Thành .

 

“Cha, Lục Lâm thuê ai là quyền của , cha đừng xen .”

Trương Tiến trầm giọng.

 

Vấn đề ở tay nghề. Theo , vị trí của Thẩm a bà trong cửa hàng quan trọng. Trước từng nữ công học chút tay nghề liền bỏ làm cho khác, gây ảnh hưởng nhỏ tới sinh ý.

 

Hiện giờ Trần gia sống tồi, Trương Tiến cũng vì cô cô mà đắc tội bọn họ.

 

---

 

 

Loading...