Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 66: Gặp lại Tần Nghị
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:08:56
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 66: Gặp Tần Nghị
Thang thị trở về nhà với sắc mặt vô cùng khó coi.
Có lẽ Lý Phương Nguyệt Thang thị ngoài tìm Lục Lâm mượn bạc, thấy bà về liền tiến lên hỏi han.
Sau khi mang thai, già trong nhà đều đặt kỳ vọng lớn cái t.h.a.i của Lý Phương Nguyệt, khiến sống lưng nàng thẳng lên ít.
Thang thị Lục Lâm chọc tức, trong lòng càng cảm thấy cưới Lý Phương Nguyệt về chẳng khác nào cưới về một tang môn tinh. Lúc Lý Phương Nguyệt còn chủ động chạy tới mặt bà , lập tức chọc giận Thang thị.
Trong cơn tức giận, Thang thị liền tranh cãi với Lý Phương Nguyệt, còn đ.á.n.h nàng mấy cái.
Đã lâu Lý Phương Nguyệt Thang thị nhằm . Thấy Thang thị đột nhiên nổi điên, nàng đương nhiên cũng đ.á.n.h trả, hai đ.á.n.h thành một đoàn.
Hai gây ầm ĩ liền kinh động lão thái thái. Lý Phương Nguyệt thấy Thang thị phát điên, khó chiếm tiện nghi, liền tức tối bỏ .
Vương thị Thang thị, chút bất mãn :
“Tức phụ lão đại, ngươi đem oán khí trút lên cháu dâu? Lỡ làm thương đứa nhỏ thì làm ?”
Thang thị lúc bình tĩnh , cũng cảm thấy phần lỗ mãng.
Vương thị liếc cửa, lo lắng :
“Nếu như nó chạy tới chỗ tỷ tỷ nó mà cáo trạng, chọc giận chủ bộ đại nhân thì làm bây giờ?”
Nghe nhắc tới chủ bộ đại nhân, Thang thị tức đến nổ tung. Nếu chủ bộ thật sự để tâm tới thê thì , chỉ sợ là căn bản để mắt. lời bà dám mặt lão thái thái.
Thang thị lão thái thái trách mắng một hồi, cũng dám cãi , chỉ thể ôm một bụng uất ức.
---
Lục Trình Ngọc từ học viện trở về, liền mẫu và thê t.ử đ.á.n.h .
“Mẫu , gây lộn với Phương Nguyệt?”
Lục Trình Ngọc mấy thích Lý Phương Nguyệt, nhưng đối với đứa trẻ trong bụng nàng vẫn vài phần để tâm.
Tuổi của Lục Trình Ngọc trong thôn cũng còn nhỏ. Không ít cùng tuổi , con cái chạy đầy sân.
Gần đây Lục gia phân tranh dứt, ngoài chê ít, khiến cảm thấy vô cùng mất mặt.
Thang thị oán hận :
“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt đó! Trong nhà tốn bao nhiêu bạc để cưới nó về, mà nó chỉ làm mất mặt.”
Lục Trình Ngọc vốn coi nhẹ chuyện của Lý gia. Thời gian , nhờ Lý Như thổi gió bên gối, mới cơ hội gặp chủ bộ một . Hai trò chuyện khá hợp, chủ bộ còn hứa sẽ dìu dắt , chuyện khiến thái độ của đối với Lý Phương Nguyệt lên ít. Thấy mẫu nhắc tới chuyện , vui :
“Mẫu , nhắc chuyện đó làm gì.”
Dù Lý Như chỉ là một thị , nhưng chỉ cần lời thể khiến chủ bộ động lòng, thì thê cũng chẳng còn quan trọng. Lục Trình Ngọc thừa nhận chọn sai.
Thang thị buồn bực :
“Hôm nay tìm Lục Lâm mượn bạc, chịu. Hình như chuyện Lý Như chỉ là thị .”
Lục Trình Ngọc kích động hỏi:
“Lục Lâm ? Mẫu , nhầm ? Hắn gì?”
Thang thị gật đầu, tức giận :
“Hắn , phu nhân của chủ bộ đại nhân họ Kỷ, họ Lý.”
Lục Trình Ngọc siết chặt nắm tay, mặt hiện lên vài phần hổ và phẫn nộ, trông vô cùng chật vật.
“Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt đó, rốt cuộc là tin tức ở chứ.” Thang thị nghiến răng .
Lục Trình Ngọc thể thừa nhận, gần đây Lục Lâm đổi nhiều. Hắn quản lý ít chuyện ở cửa hàng Hoa Hạ, còn từng thấy mấy lão bản trấn ăn cơm cùng Lục Lâm. Nhân duyên của Lục Lâm, dường như .
Trong lòng Lục Trình Ngọc mơ hồ dâng lên một nỗi khủng hoảng: nếu Lục Lâm , nhiều khác cũng ?
---
Trong biệt viện.
Trần Tiểu Mễ cặp sách chất đầy phòng, chút kinh ngạc:
“Nhiều như .”
“Bởi vì tính tiền theo sản phẩm, nên ai nấy đều tích cực.” Lục Lâm .
Hiện tại chỉ thuê chính thức mười lăm công nhân, nhưng cũng ngại để họ mang vải về nhà làm. Làm xong thì đưa đây.
Như , mang vải về nhà thể nhờ chị em dâu, nữ nhi trong nhà phụ giúp. Sau khi làm xong, nhờ khác mang tới, tiếp tục lĩnh vải về làm. Vì thế tuy trong tiệm chỉ mười lăm , nhưng thực tế làm việc nhiều, nên cặp sách tích ít.
Để kiếm thêm chút bạc, ít mang vải về nhiều. Một khi cẩn thận, hàng tồn liền chất đống.
Lục Lâm cũng hiểu, mấy nữ công đó làm liều mạng như là vì sợ đột nhiên còn việc làm. Thất nghiệp, ở cũng là chuyện lớn.
Gần đây tiền công chi trả, lên tới mấy chục lượng.
Trần Tiểu Mễ căn phòng đầy cặp sách, :
“Trước tiên nên chậm một chút, bây giờ cặp sách quá nhiều.”
Lục Lâm gật đầu:
“ .”
Làm nhiều như , lúc nên tạm dừng một thời gian, bán chậm . Hoặc là sang thị trấn bên cạnh thuê một cửa hàng, mở chi nhánh, đem túi sang đó bán. Tuy cũng tiểu thương tới đây lấy hàng bán , nhưng lượng nhiều.
Càng nghĩ, Lục Lâm càng thấy khả thi, liền chuyện với Trần Tiểu Mễ.
“Đi thị trấn bên cạnh …”
Trần Tiểu Mễ mơ hồ cảm thấy , nhưng lo đường xa. Nếu thị trấn bên cạnh, sáng xuất phát thì tối cũng chắc về kịp.
“Đáng tiếc thật. Có nhiều kiểu dáng làm , nếu chắc chắn còn bán thêm một đợt nữa.” Trần Tiểu Mễ thở dài, trong lòng chút ưu sầu.
Lục Lâm nhiều kiểu túi, nhưng vì đủ loại nguyên nhân mà thể chế tác, phổ biến nhất chính là vấn đề khoá kéo. Mấy ngày còn nhập thêm một lô vải. Nếu đợt túi bán , đám vải sẽ tồn kho.
“Không cũng , bán từ từ thôi. Dù cũng bán , giai đoạn kiếm ít, vốn cũng thu hồi .” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ nghĩ thấy cũng đúng. Chỉ riêng việc bán túi, trừ chi phí, cũng kiếm hơn trăm lượng. Nếu núi đào thực, mất bao lâu mới kiếm từng tiền. Tuy chút tích luỹ, nhưng cũng thể dừng tay, dù trong nhà còn nhiều miệng chờ ăn.
Lục Lâm đếm bình bạc, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-66-gap-lai-tan-nghi.html.]
“Còn dư một trăm năm mươi lượng.”
Trần Tiểu Mễ chớp mắt:
“Còn nhiều ? Phần lớn là do bán rượu kiếm ?”
Lục Lâm lắc đầu:
“Không hẳn, chủ yếu vẫn là bán túi.”
Gần đây giảm tần suất bán rượu. Quá trình nấu rượu khoai lang đỏ khá rườm rà, thiếu nguyên liệu. Rượu trong quầy bán quà vặt ngày càng ít, cũng luyến tiếc bán . Trước lúc gặp Vương chưởng quầy, đối phương còn oán trách chuyện .
Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ cạnh chuyện chi nhánh, một lúc liền ngủ mất.
---
Sáng sớm hôm , Lục Lâm dậy sớm. Vừa đại sảnh thấy Trần Tiểu Thái c.ắ.n cán bút, vẻ mặt trầm tư.
“Ngươi dậy sớm ?”
Lục Lâm nghĩ thầm: trẻ con ở đây thật tự giác. Ở kiếp , trẻ con nghỉ là ngủ đến mặt trời lên cao.
Trần Tiểu Thái đáp:
“Không sớm , gà trống gáy lâu .”
Lục Lâm: “……”
Gà gáy thì gáy, nhất thiết dậy theo.
“Ngươi đang làm gì ?”
“Ta đang tính toán thu chi.”
Trần Tiểu Thái nghiêm túc :
“Gần đây sinh ý trong tiệm đình trệ, nhưng mỗi ngày đều trả tiền công, vải dệt cũng rẻ. Nếu cứ tiếp tục như , sẽ càng ngày càng lỗ vốn.”
Lục Lâm: “……”
Trẻ con nghĩ nhiều làm gì.
“Vậy ngươi ý tưởng gì ?”
Trần Tiểu Thái gật đầu:
“Phải nghĩ cách bán nhiều túi hơn, nếu thì chỉ nước cạp đất mà ăn.”
Lục Lâm bĩu môi, thầm nghĩ: cạp đất cũng dễ. Đứa nhỏ đúng là sợ nghèo.
“Lâm ca, nếu chúng lỗ vốn, Đại lão bản ý kiến ? Có khi nào cần chúng nữa ?”
Trần Tiểu Thái lo lắng hỏi.
“Đại lão bản ngoài , chúng lỗ vốn cũng .” Lục Lâm .
Trần Tiểu Thái thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì . Ta vẫn cảm thấy lỗ vốn .”
“Được , theo ngoài một chuyến.”
“Đi ?” Trần Tiểu Thái hỏi.
“Đi sẽ .”
---
Lục Lâm dẫn Trần Tiểu Thái chợ.
Đi bên cạnh , Trần Tiểu Thái buồn bực :
“Lục ca, chúng chợ làm gì ?”
Nó còn tưởng Lục Lâm dẫn nó khác, ai ngờ là chợ.
“Tất nhiên là mua đồ ăn.”
“Mua cái gì?” Trần Tiểu Thái hỏi.
“Xem gì thì mua nấy. Có thể mua một con gà mái, thứ đó bổ.”
Trần Tiểu Thái: “……”
Mấy hôm nay cửa hàng ngày bán một cái túi nào, Lục ca còn xa xỉ mua gà mái. canh gà ngon, thịt gà cũng ngon… Nó nhịn l.i.ế.m môi.
Lục Lâm thầm nghĩ: trời càng ngày càng nóng, dạo Tiểu Mễ ăn nhiều, ăn gì cũng nôn. Phải tẩm bổ mới .
---
Tới chợ, Lục Lâm thấy một đám vây quanh một chỗ, đang xem gì.
Một vị thiếu gia lớn tiếng :
“Đầu gấu , mười sáu lượng, là giá cao lắm .”
“Hai mươi lượng.”
“Ta , ngươi chỉ là thợ săn, đừng tham quá. Đầu gấu của ngươi da lông hư hại nghiêm trọng. Cũng chỉ bổn thiếu gia mới chịu mười sáu lượng. Người khác, mười hai lượng cũng bỏ .”
“Hai mươi lượng.”
Thanh niên kiêu ngạo Tần Nghị, mặt hiện rõ vẻ tức giận.
Lục Lâm chen xem, kinh ngạc:
“Tần đại thúc.”
Tần Nghị thấy Lục Lâm cũng sửng sốt. Tần Lãng thấy , mắt liền sáng rực, lập tức dùng ánh mắt cầu cứu sang. Bị một đại tiểu t.ử như , Lục Lâm khỏi mềm lòng.
Cuối cùng, Lục Lâm bỏ hai mươi lượng, mua con gấu đen của Tần Nghị.
Tần Nghị vô cùng cảm kích, nhiệt tình đưa gấu về cho .
Lục Lâm mời Tần Nghị và Tần Lãng tới biệt viện. Trên đường về, chuyện của Tần gia.
Mấy ngày , ba cha con Tần Nghị theo dõi một con gấu đen, bày bẫy bắt nó. trong quá trình đó, Tần Minh gặp tai nạn, ngã gãy chân.
Sau khi mời đại phu, đại phu chữa khỏi tốn ít nhất hai mươi lượng bạc. Vì thế khi vị thiếu gia chỉ chịu mười sáu lượng, Tần Nghị mới sống c.h.ế.t chịu bán.
Nghe xong, Lục Lâm khỏi cảm thán: miền núi sống cũng dễ dàng. Vất vả lắm mới săn một con thú lớn, tiền chữa bệnh đủ. Đương nhiên, cũng thể là do Tần Nghị rõ giá thị trường, lang băm hố.
---