Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 59: Túi xách tay
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:05:03
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 59: Túi xách tay
Thời gian trôi nhanh như chớp mắt, Lục Trình Ngọc và Lý Phương Nguyệt kết gần một tháng. Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, Lục gia náo loạn đến mức gà bay ch.ó sủa.
Lâm Tú Nhi liếc Thang thị một cái, hỏi:
“Ngày mai là ngày hồi môn ạ?”
Thang thị gật đầu:
“Phải.”
Dù trong lòng cực kỳ bất mãn với Lý Phương Nguyệt, nhưng Thang thị vẫn coi trọng chuyến hồi môn .
Lâm Tú Nhi tò mò hỏi tiếp:
“Lần về Lý gia, chủ bộ đại nhân lộ diện ?”
Thang thị c.ắ.n răng:
“Chắc là .”
Chỉ cần nghĩ tới khả năng gặp chủ bộ đại nhân, Thang thị liền c.ắ.n răng chuẩn lễ hồi môn khá hậu hĩnh.
“Nhiều thịt thật đó!” Lâm Tú Nhi đồ đạc mà trong lòng chấn động.
Vì hôn sự của Lục Trình Ngọc, nhà chính tiêu bạc như nước. Gần đây cả nhà thắt lưng buộc bụng sống qua ngày, mấy hôm nay Lâm Tú Nhi còn chẳng ăn món mặn. Lão thái thái càng ngày càng keo kiệt, trứng gà cũng nỡ ăn mà đem bán lấy tiền.
Thế mà Thang thị chuẩn bọc lớn bọc nhỏ mang về nhà thông gia, Lâm Tú Nhi trong lòng khó chịu thôi.
Nàng thầm nghĩ: Lão thái thái đúng là quá thiên vị. Trong nhà hận thể bẻ một đồng tiền làm đôi mà tiêu, nhưng đến phần Lục Trình Ngọc thì chẳng hề cắt giảm chút nào.
“Còn vì chủ bộ đại nhân thể ở đó ?” Thang thị .
Lâm Tú Nhi bĩu môi:
“Cũng chắc ? Lần chẳng ông cũng tới đó ?”
Nghe , sắc mặt Thang thị lập tức khó coi. Lần chủ bộ đại nhân tới dự tiệc cưới, bà mất sạch thể diện. Trước mặt Lâm Tú Nhi, Thang thị cũng dám ngẩng đầu.
Bà tự an ủi rằng chủ bộ đại nhân đến là vì xuống nông thôn, lên trấn hẳn sẽ khác.
“Lần thì giống.” Thang thị cứng miệng .
Lâm Tú Nhi nhún vai:
“Lý gia cũng kỳ thật. Con gái gả qua lâu như mà chẳng thấy ai tới thăm hỏi.”
---
Lục Trình Ngọc thuê một chiếc xe bò, đưa Lý Phương Nguyệt lên trấn.
Sau khi gả về Lục gia, Lý Phương Nguyệt mới nhận chồng hung dữ, lão thái thái càng ngang ngược, cuộc sống chẳng hề nhẹ nhàng như nàng tưởng.
Vì của hồi môn đủ phong phú, trong lòng nàng luôn chút chột . Những lúc sống thoải mái, nàng chỉ đành nhẫn nhịn.
Tỷ tỷ nàng dựa dung mạo mà gả cao, ngày ngày cơm ngon rượu ngọt, nha vây quanh; còn nàng gả về nông thôn, ngày nào cũng xoay quanh củi gạo mắm muối, nghèo túng chật vật.
Lý Phương Nguyệt thường xuyên thở dài than ngắn, oán hận sinh gặp thời, gả đúng chỗ.
---
Sau khi nhà Lục Lâm dọn lên trấn, cũng ít để tâm đến chuyện trong thôn. Những tranh chấp của Lục gia còn ảnh hưởng gì đến nữa.
Trần Tiểu Thái, Tiểu Mạch và Thẩm Trì dần dần thích nghi với cuộc sống trấn.
Lục Lâm bước phòng, thấy mấy đứa nhỏ đang thắt dây đeo. Chủ yếu là Thẩm Trì làm, Tiểu Thái ở bên phụ giúp, còn Tiểu Mạch thì làm một lát quậy phá.
Khi còn học tiểu học, Lục Lâm từng thấy nữ sinh thích thắt dây đeo kiểu , nhiều còn lén làm mang học.
Thời đại hạt châu thủy tinh cực kỳ đắt đỏ, nên Lục Lâm đặt thợ mộc trong thành làm ít phụ kiện gỗ và hạt châu bằng gỗ để thế.
Thẩm Trì mấy hứng thú với may vá y phục, nhưng đặc biệt thích thắt dây đeo. Cậu bé còn suy một ba, nghĩ ít kiểu mới.
Lục Lâm ủng hộ sở thích , đưa cho Thẩm Trì một ít dây buộc tóc màu sắc tươi sáng, bảo thắt dây đeo để bày bán trong cửa hàng.
Một chiếc dây đeo tinh xảo thể bán ba đến bốn văn tiền. Lợi nhuận cao, nhưng bán nhiều thì cũng tệ.
Mỗi chiếc bán , Lục Lâm đều chia cho Thẩm Trì một văn tiền. Thẩm a bà ban đầu ngại, nhưng Lục Lâm kiên quyết, bà đành nhận lấy.
Thấy tôn t.ử thể tự kiếm tiền, Thẩm a bà vô cùng vui mừng.
Còn Thẩm Trì, càng kiếm tiền càng hứng thú với việc thắt dây đeo.
---
Tô Hà mang kim chỉ và vải bông về nhà.
Nhà nàng cách trấn xa, bộ nửa canh giờ là tới, nên thường xuyên lên trấn tìm việc.
“Nương, mua bánh bao ?” đứa nhỏ hỏi.
Tô Hà chấm nhẹ lên mũi con, bất đắc dĩ :
“Chỉ ăn thôi!”
Hà Lệ đống vải, gãi đầu:
“Lấy nhiều vải ?”
“Lấy từ chỗ lão bản. Quản sự Vân Nương thể mang về nhà làm, tính tiền theo sản phẩm. Như khỏi ngày nào cũng . Tiền công mấy ngày nay lĩnh, vẫn để ở cửa hàng.”
Không ít nữ công giống nàng, đều mang việc về nhà làm. Dù ở trong trấn, nhưng gặp ngày mưa gió thì cũng vất vả.
Trước Hà Lệ làm việc vặt trấn, mỗi ngày kiếm ba mươi văn. năm nay công việc khác cướp mất, gia cảnh lập tức khó khăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-59-tui-xach-tay.html.]
Tô Hà vốn làm thêu bán lẻ phụ giúp gia đình, nhưng gần đây thêu phẩm cũng dễ bán. Khi Lục Lâm nhờ Vân Nương chiêu mộ tú nương, khác do dự, riêng nàng cảm thấy đây là cơ hội nên lập tức nhận lời.
Làm việc cho nhà Trần Tiểu Mễ, mỗi ngày hai mươi lăm văn, là ít.
“Nàng làm cặp sách trong cửa hàng Hoa Hạ đó hả?” Hà Lệ . “Đắt thật, mà mua cũng đông ghê.”
Tô Hà gật đầu:
“ . Nghe trấn bên cạnh cũng sang mua, còn chuyên gom hàng đem bán .”
Hà Lệ cảm thán:
“Dùng thì đúng là , nhưng đắt như mà cũng bán chạy, chủ cửa hàng nghĩ kiểu gì.”
Tô Hà thầm nghĩ: Trình tự làm cặp sách phức tạp, cái còn ghép từ vài loại vải khác màu, nhuộm cũng là loại thượng hạng, chắc chắn tốn ít bạc. chuyện đó liên quan đến nàng, nàng chỉ cần chăm chỉ làm việc kiếm tiền là .
---
Nhà Trần Tiểu Mễ.
Vạn Tiểu Phàm chạy , cung kính :
“Lâm ca, Dương thiếu gia tới.”
Lục Lâm gật đầu:
“Ta .”
Ban đầu Vạn Tiểu Phàm rụt rè, nhưng dần dần cũng mạnh dạn hơn, thỉnh thoảng còn chơi với Tiểu Mạch.
“Dương thiếu gia …” Lục Lâm trong lòng khẽ động.
Hắn phòng khách nghênh đón Dương Hằng Chi.
Dương Hằng Chi :
“Sinh ý của Lục tiểu ca đúng là càng làm càng lớn.”
Lục Lâm luôn với bên ngoài rằng cửa hàng và biệt viện đều là thuê, chỉ là quản lý. Dương Hằng Chi là bạn cũ của chủ nhà cũ, đương nhiên rõ nội tình.
Lục Lâm khiêm tốn:
“Chỉ là buôn bán nhỏ, miễn cưỡng sống qua ngày thôi.”
Đối với đại phú hộ như Dương gia, bạc kiếm chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ.
“Buôn bán nhỏ?” Dương Hằng Chi . “Túi của cửa hàng các ngươi gần đây bán cực chạy. Trong học viện, hầu như học viên nào cũng một cái. Nghe các ngươi sắp đẩy loại túi xách tay?”
Lục Lâm gật đầu:
“ là dự định . Tin tức của Dương thiếu gia thật linh thông.”
Hắn lấy hai chiếc túi xách tay mẫu. Loại túi theo đường cao cấp, làm cực kỳ tinh xảo, hoa văn túi đều do tú nương chuyên nghiệp thêu.
Dương Hằng Chi qua liền thích:
“Đẹp thật. Bán cho ?”
Lục Lâm khó xử:
“Đây là hàng mẫu, theo lý thì bán, nhưng nếu Dương thiếu gia mở miệng, cứ mang .”
Dương Hằng Chi lớn:
“Lục tiểu ca đúng là sảng khoái!”
---
Trần Tiểu Mễ từ bên ngoài trở về, Dương Hằng Chi tới.
“Hắn đến làm gì?”
“Không tin từ , chúng sắp túi mới nên tới hỏi.” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ gật đầu:
“Chắc là mấy tú nương để lộ.”
“Có lẽ .” Lục Lâm chia các tú nương làm việc theo từng công đoạn riêng, nhưng thời thông minh, thành phẩm cũng đoán tám chín phần.
Trần Tiểu Mễ xoay tròng mắt:
“Không ngờ cặp sách bán chạy như .”
Hai ngày còn lo hàng tồn quá nhiều, ai ngờ mấy phú thương từ trấn khác đến, mỗi mua mấy chục cái, trong nháy mắt quét sạch cửa hàng.
“Người tiền thật nhiều.” Lục Lâm cảm thán.
Trần Tiểu Mễ gảy bàn tính, tính tiền lời, trong lòng vô cùng mỹ mãn.
So với việc nấu rượu lén lút, chuyện cặp sách rõ ràng nhẹ nhàng hơn nhiều. Chỉ cần bán lâu dài, đây chính là nguồn tài phú định.
“Hai hôm thấy Lục Trình Ngọc,” Trần Tiểu Mễ . “Hắn chơi với mấy đồng học, thấy .”
Lục Lâm ngạc nhiên:
“Hắn đến học đường ?”
“Chắc .”
“Vừa tân hôn mà chạy ngoài .” Lục Lâm nhạt. “Xem thê t.ử mới cưới cũng chẳng giữ chân .”
Trần Tiểu Mễ bĩu môi:
“Có lẽ ở nông thôn.”
Lục Lâm gật đầu:
“Cũng đúng.”
Giờ Lục gia chỉ còn cha của Lục Trình Ngọc và Lục An làm việc. Lục An là làm công, Lục Trình Ngọc dù là sách, nhưng khi ai, e rằng cũng khó tránh động tay động chân.
---