Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 50: Lục Trình Ngọc phải đón dâu

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:59:38
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 50: Lục Trình Ngọc đón dâu

 

“Lục Trình Ngọc đón dâu?”

Lục Lâm chút kinh ngạc hỏi.

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

“Nghe .”

 

Trần Tiểu Mễ thầm nghĩ: Lục Lâm đúng là chậm chạp, chuyện lớn như còn để Tiểu Thái cho .

 

Lục Trình Ngọc và Lục Lâm sinh sát , Lục Trình Ngọc chỉ lớn hơn Lục Lâm mười mấy ngày. Chỉ hơn mười ngày ngắn ngủi, mà đãi ngộ của hai khác một trời một vực. Lục Trình Ngọc – đại tôn t.ử – là cục thịt trong tim nhị lão nhà họ Lục, còn Lục Lâm thì giống như nhặt về cho .

 

“Nói , năm ngoái nộp thuế ?”

Lục Lâm mang theo chút vui sướng khi gặp họa hỏi.

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Hình như là .”

 

Lục Trình Ngọc còn lớn tuổi hơn Lục Lâm một chút, nếu năm ngoái Lục Lâm ở rể thì cũng đến tuổi nộp thuế.

 

Trần Tiểu Mễ lúc tìm Lục Lâm ở rể, đối chuyện nhà họ Lục cũng khá rõ. Ánh mắt Lục Trình Ngọc cao, tự cho sách, đạo sư trong học viện coi trọng, chướng mắt thôn nữ nông thôn. những cô gái trong thành chê xuất thôn quê.

 

Đồng sinh ở nông thôn coi trọng, nhưng trong mắt thành thị, tú tài mới là công danh chân chính – thể gặp quan quỳ, còn miễn thuế hai mươi mẫu ruộng. Thuế của hai mươi mẫu đất là một khoản nhỏ.

 

Thang thị vốn tính chờ Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài mới cưới vợ, đến lúc đó tha hồ chọn lựa. Đồng sinh rốt cuộc vẫn kém một bậc.

 

Trước khi triều đình bắt đầu thu thuế, Thang thị cũng từng động tâm tư nhanh chóng tìm cho Lục Trình Ngọc. Thật sự thì cưới tạm một , chờ con trai đỗ cao đổi cũng muộn.

 

Thang thị ý định cưới vợ cho con, các bà mối tự nhiên để tâm. Gia cảnh nhà họ Lục tệ, Lục Trình Ngọc là đồng sinh, nếu vì gấp gáp tránh thuế, cũng chẳng cần vội vàng như .

 

Bà mối giới thiệu cho Lục Trình Ngọc ít . Đến tuổi , bản Lục Trình Ngọc cũng chút mong chờ hôn sự, lúc đầu bà mối tới cửa, còn khá nhiệt tình. thấy giới thiệu đều là thôn nữ điều kiện bình thường, liền dần dần mất hứng.

 

Lục Trình Ngọc cảm thấy mấy bà mối thấy gấp cưới để tránh thuế, nên nhân cơ hội nhét cho dưa méo táo nứt.

 

, đối chuyện kết vô cùng mâu thuẫn.

 

Thang thị bất đắc dĩ, đành nộp Lục Trình Ngọc ba lượng bạc tiền thuế. Mấy ngày kỳ thi xuân kết thúc, Lục Trình Ngọc nữa trượt tú tài. Khoa cử vốn dựa nhiều vận khí, nhiều thi mấy chục năm cũng chỉ là lão đồng sinh. Thi trượt , chờ thêm một năm.

 

Lục Trình Ngọc thi trượt khiến Thang thị cảm thấy hôn sự thể kéo dài nữa. Thật sự thì tìm điều kiện kém một chút cưới tạm, chờ con trai tiếp tục thi, sớm muộn gì cũng ngày kim bảng đề danh.

 

Trong thôn ít sách, thi tú tài đều thất bại bộ.

 

“Thi tú tài thật khó.”

Trần Tiểu Mễ .

 

.”

Lục Lâm đáp.

 

Nếu tú tài dễ thi, thì tôn trọng như . Cùng là sách, nhưng con cháu sĩ tộc hào môn rõ ràng chiếm ưu thế hơn: thầy giỏi, học vấn cao, tài lực chống lưng, ngoài việc học chẳng cần bận tâm gì khác.

 

Lục Lâm xoa cằm, hứng thú hỏi:

“Biết cưới ai ?”

 

Trần Tiểu Thái cau mày:

“Nghe là con gái nhà đại quan huyện.”

 

Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, ít phụ nhân trong thôn nhạo. Giờ đính hôn với con gái nhà đại quan trấn, Thang thị lập tức phất lên.

 

“Đại quan?”

Lục Lâm nhíu mày. Nếu thật là đại quan, cũng nên tìm hiểu kỹ sớm.

 

Từ khi ở rể ngoài, Lục Lâm thỉnh thoảng vẫn gặp Lục Trình Ngọc. Mỗi gặp, thái độ của đối phương đều lạnh nhạt, còn từng cảnh cáo an phận, đừng tưởng theo Trần Tiểu Mễ – kẻ hỗn tiếc – là thể làm bộ làm tịch.

 

Trần Tiểu Mễ liếc :

“Chắc là truyền miệng thôi.”

 

Nếu Lục Trình Ngọc là tú tài thì còn khả năng cưới quan hệ với đại quan. Giờ chỉ là đồng sinh, hơn nữa năm ngoái chính sách thu thuế ban , điều kiện sớm tìm nhà .

 

Lục Lâm chống cằm:

“Qua mấy ngày nữa mẻ rượu khoai lang cuối cùng cũng xong. Khi đưa thành, hỏi Vương chưởng quầy là rõ.”

 

Trong tửu lâu thường bàn chuyện, tin tức cũng linh thông nhất.

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Cũng .”

 

Vài ngày , khi đưa rượu thành, hai thuận tiện hỏi thăm.

 

“Lý Phương Nguyệt?”

Vương chưởng quầy hỏi thì sững .

 

“Ừ.”

Lục Lâm gật đầu.

“Nghe nàng là khuê nữ nhà chủ bộ huyện.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-50-luc-trinh-ngoc-phai-don-dau.html.]

Vương chưởng quầy :

“Truyền như mà cũng tin?”

Lý Phương Nguyệt quả thật quan hệ với chủ bộ, nhưng kiểu đó. Nàng là tam nữ của nhà họ Lý, phía một đại tỷ gả cho chủ bộ. vị đại tỷ chỉ là .

 

Dù chỉ là , nhà họ Lý vẫn luôn đó là chủ bộ phu nhân. Lý Như dung mạo tệ, chủ bộ sủng ái, ngoài rõ nội tình chỉ Lý gia con gái gả cho chủ bộ. Cũng chỉ như Vương chưởng quầy mới rõ bên trong.

“Đại nữ nhi nhà họ Lý xinh , nhưng tam nữ nhi thì tư sắc bình thường hơn nhiều.”

 

Nghe xong, trong lòng Lục Lâm tính toán.

 

Trần Tiểu Mễ xe :

“Tuy con gái chủ bộ thật sự, nhưng cũng chút quan hệ. Nếu Lục Trình Ngọc cưới Lý Phương Nguyệt, thì chủ bộ chính là tỷ phu của nàng.”

 

“Chỉ là thôi.”

Lục Lâm nheo mắt.

 

Thê và khác lớn. Con của quyền kế thừa. Trừ phi Lý Như nâng lên làm bình thê, nhưng khả năng đó cao.

 

Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu:

“Khi bà mối giới thiệu hôn sự, chắc chắn chỉ chỗ , sẽ nhắc tới chuyện Lý Như là .”

 

Hai hỏi thêm mới , ngay cả dân trấn bình thường cũng rõ nội tình . Hậu trạch là chuyện kín, để tâm dò hỏi thì khó . Mà mỗi Lý Như về nhà đẻ đều mang theo bao lớn bao nhỏ, nở mặt.

 

“Ta Tiểu Thái , lão thái thái nhà họ Lục vẫn luôn oán trách khoa cử bất công, mấy công t.ử nhà giàu đều nhét tiền cho giám khảo, nên thiên tài như tôn t.ử bà mới đỗ, ngược bọn ăn chơi thi đậu.”

 

Những lời lão thái thái tự nghĩ Lục Trình Ngọc tin. Gian lận chắc , nhưng cũng thể là bản Lục Trình Ngọc kém một bậc.

 

Trong ký ức nguyên chủ, Lục Trình Ngọc luôn là giỏi sách, ánh mắt cao ngạo.

 

“Nếu Vương chưởng quầy Lý Phương Nguyệt tư sắc thường thường, thì hẳn là đúng.”

“Lục Trình Ngọc để ý nàng, chắc là vì mối quan hệ phía .”

“Chuyện của Lục Trình Ngọc coi như định, kế tiếp chắc đến lượt Lục Đồng.”

 

Lục Trình Ngọc quá tuổi, Lục Đồng cũng đến tuổi nộp thuế. Nha đầu vốn định chờ ca ca đỗ cao, nhưng giờ thì kịp nữa.

 

Gần đây nhà họ Lục e là hỷ sự liên tiếp, nhưng những chuyện với kẻ ở rể ngoài như chẳng liên quan gì.

 

 

---

 

Trần gia

 

“Con xem cái Vương thị kìa, cái đuôi sắp vểnh lên trời .”

Lý thị bất mãn với Trần Cảnh.

 

Trần gia lão thái thái và Lục gia lão thái thái từng cãi một trận, hai bên kết thù từ đó.

 

Năm ngoái Trần Cảnh đỗ đồng sinh, Lục Trình Ngọc trượt tú tài, Trần gia lão thái thái đắc ý vô cùng. Nay Lục gia định hôn với Lý Phương Nguyệt, Vương thị bắt đầu khoe khoang, cho rằng cháu đỗ tú tài sắp tới.

 

Lý thị thấy , trong lòng tự nhiên vui.

 

“Bà mụ đó bừa làm gì.”

Trần Cảnh .

“Lục Trình Ngọc còn coi trọng, ai ngờ cuối cùng chỉ là kẻ dựa váy quan leo lên.”

 

Ngoài miệng , nhưng trong lòng vẫn chua chát.

 

Người sách, ai chẳng mơ kim bảng đề danh. Chỉ là học giỏi, nên dám vọng tưởng.

 

“Thế Lý Phương Nguyệt đó rốt cuộc thế nào?”

Lão thái thái hỏi.

 

“Hình như chút quan hệ với chủ bộ, nhưng tư sắc bình thường.”

Trần Cảnh đáp.

 

Lão thái thái xong hụt hẫng. Với bà, quan trọng, nếu thật thể dựa đó trèo lên huyện lệnh thì .

 

Mấy năm Trần Cảnh cưới Trương Nguyệt Hồng, dung mạo tệ nhưng giỏi làm việc. Lão thái thái nặng vài câu là nàng với Trần Cảnh, khiến bà cũng bó tay.

 

là con gái quan gia…”

Lão thái thái khó chịu, cảm thấy đè đầu.

 

“Thi cử vẫn dựa bản .”

Trần Cảnh .

“Có quan hệ cũng chắc dùng .”

 

Lão thái thái thở dài:

“Có còn hơn .”

 

Trần Cảnh cúi đầu, trong lòng ngổn ngang.

 

“Không Lục gia định tìm nhà thế nào cho Lục Đồng.”

Lão thái thái nhạt.

“Trong thôn chắc chẳng ai lọt mắt nha đầu đó .”

 

---

 

 

Loading...