Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 49:Lục gia gấp gáp hôn sự

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:58:05
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 49: Lục gia gấp gáp hôn sự

 

Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, khí trong Lục gia u ám vô cùng.

 

Lão gia t.ử suốt ngày cau mày giường đất rít thuốc, Lục Đồng cũng còn dám làm bộ làm tịch như .

 

Gần đây Lục Đồng thật sự chút sốt ruột. Nàng rõ ràng, trong nhà tuyệt đối sẽ để nàng nộp thuế, cho nên nhất định sẽ gả nàng thời hạn nộp thuế. Trước , mấy đối tượng điều kiện tàm tạm nàng còn chướng mắt, đều từ chối hết. Gần đây cũng bà mối tới cửa giới thiệu, nhưng giới thiệu càng ngày càng kém.

 

Lục Đồng giặt xong quần áo trở về, trong đại sảnh chuyện, cẩn thận lắng tai , liền nhận giọng của mẫu và bà mối họ Vương.

 

“Bà mối Vương, nhà họ Lý ở thôn Đại Phong thật sự như ngươi ? Trong nhà hơn hai mươi mẫu ruộng, thiếu gia còn là sách?”

 

Bà mối Vương :

“Ta lừa ngươi làm gì? Nhà họ Lý tuy bằng phú hộ trong trấn, nhưng ở nông thôn cũng là gia đình đếm đầu ngón tay. Hơn nữa Lý công t.ử cũng là sách, tương lai nếu khảo trúng, con gái ngươi chẳng cũng thể làm quan thái thái ?”

 

Thang thị , trong lòng khẽ động. Gần đây bà để tâm tới hôn sự của Lục Đồng, cũng ít dò hỏi thanh niên xuất sắc ở các thôn xung quanh.

 

đột nhiên Thang thị nhớ điều gì đó, sắc mặt trầm xuống:

“Lý công t.ử ngươi , chẳng lẽ là con trai nhà Lý Nguyên? Người đó hai năm thê t.ử c.h.ế.t, còn để một đứa con trai năm tuổi?”

 

Bà mối Vương thấy giấu nữa, gượng:

là Lý công t.ử đó. Thê t.ử của mệnh bạc, mất sớm, nhưng điều kiện nhà họ Lý thì thật sự tệ.”

 

Thang thị lập tức nổi giận. Điều kiện nhà Lý Nguyên quả thực tệ, nhưng lão thái thái nhà đó vốn dễ đối phó. Nghe vợ của Lý công t.ử chính là chồng tra tấn đến c.h.ế.t. Vậy mà bà mối dám giới thiệu cho con gái bà một kẻ goá vợ.

 

Huống chi, vợ còn để một đứa con trai. Con gái bà gả qua đó, chẳng lập tức làm kế ? Đứa nhỏ năm tuổi, tuổi của Lý công t.ử tất nhiên cũng còn nhỏ.

 

“Ngươi cái đồ béo c.h.ế.t tiệt! Dám giới thiệu cho con gái loại như , cút ngay cho !”

Thang thị tức đến đỏ bừng cả mắt.

 

Bà mối Vương vốn nay luôn nể mặt, giờ mắng như , lập tức tức giận, lộ bộ mặt chanh chua:

“Ngươi cũng thôi! Thật tưởng con gái ngươi là kim chi ngọc diệp chắc? Cái chê, cái ghét, mười bảy tuổi còn là bồi tiền hoá, mà còn dám chê Lý công tử. Há miệng liền đòi hai mươi lượng sính lễ, cũng chỉ nhà họ Lý hào phóng như mới chịu . Đổi là nhà khác, ai rảnh làm kẻ ngốc tiêu tiền cho ngươi?”

 

Nghe bà mối Vương , Thang thị tức đến run rẩy cả .

 

Thang thị vẫn luôn mong con gái thể làm quan thái thái, để cùng Lục Trình Ngọc nâng đỡ lẫn . con trai thi đậu tú tài, Lục Đồng cũng thể kéo dài thêm, bà mới buộc hạ thấp yêu cầu, tìm một nhà nông hộ khá giả. Kết quả những giới thiệu tới là kẻ dưa méo táo nứt.

 

Bà mối Vương mắng bỏ . Lục Đồng sớm né tránh khi bà mối ngoài.

 

Trong lòng Lục Đồng hận bà mối Vương, oán mẫu . Trước những coi như tệ đều từ chối, giờ còn kém hơn .

 

Đợi bà mối , Lục Đồng mới bước .

 

Thang thị liếc con gái, miễn cưỡng :

“Con đừng để ý cái mụ béo c.h.ế.t tiệt đó, nương nhất định sẽ tìm cho con một nhà .”

 

Lục Đồng gật đầu, nhưng trong lòng hề yên tâm.

 

Hôn sự thành, bà mối Vương ngoài liền Lục gia một trận, châm chọc rằng Lục gia ánh mắt quá cao, e rằng chỉ đại quan mới lọt mắt, cũng tự xem điều kiện của . Lời bà mối Vương , ít tỏ vẻ tán đồng.

 

Sau khi bà tuyên truyền như , trong thôn đều cảm thấy Lục Đồng ánh mắt quá cao, chút gia thế thì đừng tự rước nhục.

 

Trong bữa cơm, lão gia t.ử hút t.h.u.ố.c Thang thị, lo lắng :

“Nha đầu, vẫn tìm nhà nào thích hợp ?”

 

Thang thị im lặng.

 

Lão gia t.ử thở dài:

“Nếu thật sự tìm , thì hạ thấp yêu cầu một chút .”

 

Vương thị nhúc nhích mông, liếc Lục Đồng với ánh mắt chán ghét, buồn bực :

“Sao đắn tới cầu hôn chứ?”

 

Lục Đồng hé răng, nàng cảm nhận rõ ràng trong nhà gần đây càng ngày càng chán ghét .

 

Lục Đồng cầu cứu Lục Trình Ngọc một cái. Lục Trình Ngọc sắc mặt âm trầm, gì. Lần vốn quyết tâm đỗ tú tài, việc thi trượt đối với đả kích cực lớn.

 

Lục Đồng c.ắ.n chặt răng, trong lòng đầy ủy khuất. Nàng vốn sùng bái ca ca , luôn cảm thấy ca ca khác với Lục Lâm, là mệnh phong hầu bái tướng. giờ khắc , nàng cảm thấy đại ca cũng chỉ đến thế mà thôi.

 

Bên Lục gia thê t.h.ả.m là , thì bên Trần Tiểu Mễ sống ngày càng khá giả.

 

Trần Tiểu Thái ăn cơm :

“Lâm ca, Lục gia hình như đang gấp rút tìm hôn phu cho Lục Đồng, đều nàng ánh mắt quá cao nên tìm nhà chồng.”

 

Gần đây Trần Tiểu Thái thoải mái hơn nhiều, quan hệ với Lục Lâm cũng thiết hơn, tin gì đều cho Lục Lâm .

 

Lục Lâm liếc Trần Tiểu Thái một cái:

“Ngươi cũng hóng chuyện ? Trẻ con nơi đúng là trưởng thành sớm.”

 

Trần Tiểu Thái ngượng ngùng:

“Ta chỉ khác thôi.”

 

Lục Lâm :

“Hình như là đắc tội bà mối .”

 

Ở thời đại , lời đồn nhảm thể g.i.ế.c . Ba cô sáu bà trong thôn chỉ cần tung vài câu nửa thật nửa giả là đủ huỷ hoại thanh danh một , mà bà mối càng là cao thủ trong việc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-49luc-gia-gap-gap-hon-su.html.]

 

Trần Tiểu Mễ lắc đầu:

“Bà mối phiền phức lắm.”

 

Y vốn chẳng thiện cảm với Thang thị, cũng chẳng ưa bà mối.

 

“Ta Thang thị đang sốt ruột.”

 

Trước trong thôn cũng vài cưới Lục Đồng, nhưng Thang thị quá tuyệt, mắng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, khiến nhà trai rút lui. Giờ trong thôn hầu như còn ai thích hợp, tìm ở thôn bên cạnh cũng chẳng dễ.

 

Ăn tối xong, Trần Tiểu Thái liền kéo Tiểu Mạch ngủ.

 

Lục Lâm thở dài:

“Chuyện của Tiểu Thái, đúng là khó thật.”

 

Trần Tiểu Mễ lắc đầu:

“Không .”

 

Gần đây Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ kiếm ít tiền, trong tay cũng dư dả, nên bắt đầu nghĩ tới chuyện khác, chẳng hạn như đưa Trần Tiểu Thái sách. nơi coi trọng thanh danh, danh tiếng của Trần Tiểu Mễ quá kém, cũng liên luỵ tới Trần Tiểu Thái. Dù họ sẵn sàng nộp học phí, phu t.ử trong trấn vẫn chịu nhận.

 

“Ông phu t.ử đó đúng là cổ hủ.”

Lục Lâm bất mãn .

 

Trần Tiểu Mễ c.ắ.n môi:

“Không học thì thôi. Với tình cảnh của Tiểu Thái, dù thi đậu tú tài, cũng chắc giữ .”

 

Muốn làm quan còn xét phẩm hạnh. Cho dù Tiểu Thái thật sự đỗ tú tài, đến lúc đó gia nãi tới làm ầm lên, khả năng công danh cũng huỷ. Tú tài khó khảo bao! Thang thị suốt ngày khoe khoang Lục Trình Ngọc là Văn Khúc Tinh hạ phàm, chẳng cuối cùng vẫn thi trượt đó ?

 

Lục Lâm thở dài:

“Sau nghĩ cách khác .”

 

cố nhét Tiểu Thái học viện, nhưng nếu xa lánh, cũng chẳng chuyện . Bạo lực học đường đáng sợ.

 

Trần Tiểu Mễ dừng một chút, :

“Đọc sách cũng chắc là chuyện .”

 

Trần Cảnh cũng sách đấy thôi, nhưng thế nào cũng chẳng tiền đồ lớn. Phần lớn thu nhập của Trần gia đều đổ đường ca . Gia nãi gần như nâng Trần Cảnh lên tận trời, mở miệng xin tiền mua giấy bút, gia nãi từng từ chối.

 

So , nhà họ khổ sống khổ làm, kiếm bao nhiêu tiền đều nộp hết.

 

Trần Tiểu Mễ luôn cảm thấy Trần Cảnh mang một cỗ son phấn khí, thể lên trấn sách mà là la cà chốn phong nguyệt. Con nhà giàu hoa lâu coi đó là phong nhã, nhưng với Trần Cảnh, gánh nổi chi phí đó e là miễn cưỡng.

 

Lục Lâm nghĩ ngợi :

“Chờ thêm một thời gian, điều kiện khá hơn, trực tiếp mời phu t.ử về dạy là .”

Hắn cũng mong Tiểu Thái học vấn cao thâm, chỉ cần chữ là đủ.

 

Thời gian lặng lẽ trôi qua hơn nửa tháng. Nửa tháng bận gieo trồng vụ xuân, lo hôn sự cho Lục Trình Ngọc và Lục Đồng, Lục gia đúng là rối như tơ vò.

 

Lục gia tới gọi Lục Lâm về làm việc, là lão gia tử.

 

“Lâm tiểu tử, theo về làm việc.”

Lão gia t.ử quen lệnh trong nhà, gặp Lục Lâm cũng chẳng khách khí là gì.

“Ngươi cái thằng nhóc , đến lời gia gia cũng ?”

 

“Gia gia, con còn đang chặt củi. Hôm nay chặt xong thì tối cơm ăn.”

 

“Chỉ lười biếng kiếm cớ.”

Lục lão gia t.ử mơ hồ chọc giận.

 

Ban đầu nếu Lục Lâm Trần Tiểu Mễ đối xử tệ với , lão gia t.ử còn tin, vì tính tình Trần Tiểu Mễ cả thôn đều . dạo Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ luôn cùng , , Lục Lâm còn mập lên ít, ai cũng hai sống với tệ.

 

“Ngươi cái thằng nhóc vô ơn, cưới tức phụ là quên ai nuôi ngươi lớn từng .”

Lão gia t.ử tức đến hộc máu.

 

Lục Lâm thở dài:

“Con đương nhiên quên Lục gia nuôi con lớn. con sợ về cảnh thương tâm. Mấy hôm con mơ thấy cha, ông c.h.ế.t t.h.ả.m lắm, d.a.o c.h.é.m tới tấp, đau đến c.h.ế.t cũng yên, một thê t.h.ả.m c.h.ế.t ở bên ngoài, nhập mồ mả tổ tiên.”

 

Lão gia t.ử , sắc mặt lập tức biến đổi. Năm đó cho con thứ hai chiến trường, ông cũng từng do dự. lão bà t.ử lão nhị mệnh cứng, sẽ , còn thể lập quân công, ông mới động lòng.

 

“Gia gia, cha con hiếu thuận nhất, nhớ ngài nhất. Ông báo mộng cho ngài ? Có gì với ngài ?”

 

Lão gia t.ử hung hăng trừng Lục Lâm một cái, xám xịt bỏ .

 

Nhìn theo bóng lưng lão gia tử, Lục Lâm lạnh lùng .

 

Trần Tiểu Mễ từ trong phòng , lo lắng :

“Biết ngay là bậy.”

 

Lục Lâm nhún vai, thầm nghĩ: Người thời kiêng kỵ chuyện quỷ thần. Trần Tiểu Mễ Lục Lâm nguyên bản, thấy đem cha c.h.ế.t của nguyên chủ làm cớ, khó tránh khỏi lo lắng.

 

Trần Tiểu Mễ theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Lục Lâm.

 

“Không .”

Lục Lâm vỗ vỗ tay y, nhẹ giọng trấn an.

 

---

 

 

Loading...