Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 44: Tình hình gần đây của Lục gia

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:55:42
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 44: Tình hình gần đây của Lục gia

 

Trương gia.

 

Trương Tiến bước phòng, thấy lão gia t.ử đang giường đất hút thuốc, lão thái thái bên cạnh, vẻ mặt mấy dễ chịu.

 

“Cha, con thấy của Lục gia tới, bọn họ tới làm gì ?”

Trương Tiến hỏi.

 

“Còn thể làm gì nữa? Lục gia tiền, thế mà còn chạy tới nhà chúng .”

Lão gia t.ử .

 

“Không cho mượn.”

Lão thái thái cao giọng , liếc Trương Thành bên cạnh một cái sắc bén.

 

Trương Tiến lúc nãy thấy Lục gia dự cảm , giờ thì quả nhiên .

Trương Thành trầm giọng :

“Chẳng qua chỉ là vay tiền thôi, trả.”

 

Lão thái thái vui :

“Trả? Khi nào trả? Lục gia từng đất, nếu thật sự thiếu tiền thì bán thêm mấy mẫu là xong, cần gì ngươi phùng má giả làm mập. Nhà sắp cơm ăn tới nơi , ngươi còn mang tiền trợ cấp cho nhà đó. Ngươi rốt cuộc đang sống cùng ai?”

 

Trương Thành lão thái thái một cái, :

“Lục gia sắp làm hôn sự, trong tay túng cũng là chuyện bình thường.”

 

Lão thái thái khinh thường :

“Lục gia hề thiếu tiền. Nhà chồng của Lục Đồng đưa hai mươi lượng sính lễ, đó bán Lục Lâm cũng đổi mười lượng bạc, cộng ít. Cần gì tới lượt ngươi lo.”

 

Trương Thành rít một thuốc, :

“Nói bậy gì đó, gọi là bán Lục Lâm?”

 

Lão thái thái bất mãn :

“Sao bán? Đưa đứa con trai duy nhất của nhị phòng làm ở rể, đoạn tuyệt hương hỏa nhà , bán thì là gì?”

 

Trương Thành thở dài, :

“Lục Lâm với Trần Tiểu Mễ bây giờ sống ?”

 

Lão thái thái lạnh:

“Đó là của Lục Lâm. Trước , chỉ là dùng một tấm ván cửa khiêng thôi. Vương thị cái lão chủ chứa đó, gả ở rể , còn chạy tới nhà Trần Tiểu Mễ trộm tiền, hổ. Người như , ngươi tránh xa thì thôi, còn vội vàng đưa tiền cho bọn họ.”

 

“Cha, ngài cho mượn bao nhiêu bạc ?”

Trương Tiến hỏi.

 

“Không nhiều.”

 

Lão thái thái rầu rĩ :

“Đám hổ đó, mở miệng đòi năm lượng bạc, thật coi chúng là phú hộ lớn. Loại như , để ý tới là nhất. Vậy mà cha ngươi vẫn cho mượn hai lượng, thấy Thang thị còn tỏ vẻ chê ít.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-44-tinh-hinh-gan-day-cua-luc-gia.html.]

Nghe tới hai lượng bạc, tim Trương Tiến khỏi run lên, thầm nghĩ: Hai lượng bạc cho mượn , e rằng khó đòi .

 

Trương Tiến Trương Thành, :

“Cha, cháu nội của ngài đến cái bánh bao cũng dám ăn, trong nhà cũng chẳng dư dả gì. Chuyện bên Lục gia, ngài đừng ôm đồm nữa.”

 

Bị thê t.ử và con trai cùng trách móc, Trương Thành phần khó xử, :

“Ta cũng chỉ hy vọng trong thôn thể xuất hiện một tú tài thôi. Trong thôn tú tài, thanh danh cả thôn đều nâng lên.”

 

Trương Tiến vui :

“Cũng xem Lục Trình Ngọc thi đỗ tú tài . Trước đó Thang thị còn dám bảo đảm với khác, nhất định đỗ, kết quả thế nào? Chẳng vẫn trượt đó .”

 

“Đợi khi cưới tiểu thư nhà giàu trấn, sẽ khác.”

Trương Thành , giọng phần gượng gạo.

 

Trương Tiến liếc Trương Thành một cái, :

“Cha, con làm lụng vất vả như để cho ngài trợ cấp nhà . Ngài còn tiếp tục như thế, bạc con tự giữ.”

 

Nghe Trương Tiến , Trương Thành tức giận dâng lên trong lòng, cảm thấy trong nhà đều hiểu nỗi khổ tâm của .

 

Trương Tiến đợi Trương Thành phát tác, xoay một câu:

“Con làm việc đây.”

Rồi rời khỏi phòng.

 

——

 

Vương thị thấy Thang thị trở về, lập tức tiến lên hỏi:

“Vay bạc ?”

 

Thang thị thở dài, :

“Chỉ vay hai lượng.”

 

Vương thị , sắc mặt lập tức vui:

“Chỉ hai lượng ? Lí chính đại nhân càng ngày càng keo kiệt.”

 

Thang thị buồn bực :

“Lí chính thì vẫn dễ chuyện, chỉ là thê t.ử của lí chính, dễ đối phó lắm.”

 

Vương thị hừ nhẹ một tiếng:

“Nữ nhân đó lúc nào cũng thích khoa tay múa chân chuyện của lí chính, đúng là phiền phức.”

 

Thang thị thở dài:

“Chỉ hai lượng bạc, e là đủ.”

 

Vương thị rầu rĩ :

“Vậy thì bán đất .”

 

Thiếu nhân lực của nhị phòng, ruộng trong nhà căn bản canh tác xuể. Không canh tác thì Vương thị cũng xuống ruộng, nhưng Vương thị lớn tuổi, chuyện trồng trọt thật sự phần lực bất tòng tâm, cho nên đối với việc bán đất, Vương thị cũng quá luyến tiếc.

 

---

 

 

Loading...