---
Chương 38: Khoai lang đỏ ủ rượu
Trận tuyết đầu đông lặng lẽ kéo đến, một tiếng động.
Sau khi tuyết bắt đầu rơi, Lục Lâm liền cho Trần Tiểu Mễ tiếp tục núi săn bắn. Trước Trần Tiểu Mễ siêng năng như cũng chỉ vì cuộc sống bức bách, hiện tại trong tay ôm hơn tám mươi lượng bạc , Trần Tiểu Mễ cảm thấy từ giờ trở chờ c.h.ế.t cũng đủ ăn đủ mặc, thế nên khỏi sinh vài phần lười biếng.
“Giường đất đúng là thứ .” Trần Tiểu Mễ ôm chăn, lăn qua lăn giường đất.
Lục Lâm liếc Trần Tiểu Mễ một cái, trong lòng chút hoài nghi hành vi của y là học theo Trần Tiểu Mạch. Nó thích cuộn chăn lăn giường đất.
Trần Tiểu Mễ ôm chăn cọ cọ đầy thỏa mãn. Chăn là chăn mới, y luôn cảm thấy chăn một mùi hương dễ chịu.
Những năm , mỗi khi tuyết rơi, dù mặc thêm bao nhiêu quần áo cũng vẫn lạnh cóng. Trước Trần Tiểu Mễ luôn lo lắng lúc sẽ cảm lạnh sinh bệnh, nhưng năm nay thì cần bận tâm nữa.
Trần Tiểu Mễ từng nghĩ rằng, thì mùa đông cũng thể trôi qua thoải mái đến .
Lục Lâm mở cửa sổ, tuyết rơi bên ngoài, thì thào :
“Trận tuyết rơi lớn thật.”
Trần Tiểu Mễ liếc Lục Lâm một cái, :
“Cái còn tính là lớn . Hơn mười năm một năm tuyết rơi đặc biệt dày, đông c.h.ế.t ít . Năm nay nhiều nhà đều giường đất, hẳn là sẽ hơn một chút.”
Vào đông cũng chẳng việc gì để làm, từng nhà đều ru rú trong nhà tránh rét. Nếu gặp ngày nắng , sẽ vài thôn dân tụm năm tụm ba chuyện phiếm.
Trần Tiểu Mễ gì để với thôn dân. Những năm đều là ba Trần gia cùng vượt đông, Trần Tiểu Mạch vẫn còn là đứa nhỏ, Trần Tiểu Thái thì tương đối hướng nội. Ba tuy tình cảm tệ, nhưng cũng chẳng bao nhiêu chuyện để . Năm nay thêm Lục Lâm, Trần Tiểu Mễ cảm thấy gì đó khác.
Lục Lâm liếc Trần Tiểu Mễ một cái, :
“Rượu khoai lang đỏ hẳn là sắp .”
Trần Tiểu Mễ chớp chớp mắt, :
“Thật sự thể ủ rượu ?”
Lục Lâm liếc y một cái, đáp:
“Đi mở một vò là .”
Trần Tiểu Mễ gật đầu:
“Cũng đúng.”
“Nếu rượu ủ tệ, thể mang bán một ít.” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu, :
“Vậy cũng thật sự ủ rượu .”
Trong lòng Trần Tiểu Mễ thầm nghĩ: Lục Lâm là kẻ ham ăn biếng làm, nuông chiều từ bé như , thật sự ủ rượu ? E là chắc.
Lục Lâm vẻ mặt của Trần Tiểu Mễ, khỏi dở dở .
“Đi xem là …”
Nghe Lục Lâm , Trần Tiểu Mễ liền yên, hai xuống hầm.
Trần Tiểu Mễ cùng Lục Lâm mở một vò rượu, mùi rượu cũng tệ lắm, chỉ là hai vò hỏng, tỏa mùi chua.
Lục Lâm đ.á.n.h giá hai vò rượu hỏng , nghĩ thể dùng làm giấm, như cũng coi như phế vật lợi dụng.
“Rượu chắc cũng thể bán, chỉ là e rằng giá sẽ thấp hơn một chút.” Trần Tiểu Mễ .
Lục Lâm :
“Bán là .”
Chưởng quầy tửu lâu Hồng Vận vẫn luôn kêu rượu đủ, rượu bán cho ông , hẳn là sẽ thu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-38-khoai-lang-do-u-toc.html.]
Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu, :
“Lần mang rượu qua đó, tiện thể đem mấy vò rượu khoai lang đỏ theo luôn.”
“Qua mấy ngày nữa, nếu thời tiết thì một chuyến.” Lục Lâm .
Tuyết rơi thì đường khó , tuyết tan lầy lội, nếu mấy ngày liền thời tiết định, hẳn là thể lên đường.
Mỗi ngày nhàn rỗi cũng thật sự quá nhàm chán.
---
Vài ngày .
Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ đem rượu khoai lang đỏ dọn lên xe la, để Trần Tiểu Thái cùng Trần Tiểu Mạch ở nhà trông coi.
Trước khi rời , Trần Tiểu Mạch mắt trông mong Trần Tiểu Mễ. Trước đó từng theo trấn một chuyến, Trần Tiểu Mạch liền sinh vài phần khát vọng đối với trấn . Biết Trần Tiểu Mễ trấn, nó liền ầm ĩ đòi theo.
Trần Tiểu Mễ hứa với Trần Tiểu Mạch sẽ mang đồ ăn ngon về cho nó, lúc Trần Tiểu Mạch mới miễn cưỡng chịu yên lặng.
Trần Tiểu Mễ trốn trong xe la, gặm que cay.
Xe la mới mua về, Trần Tiểu Mễ đối với xe la vô cùng hiếu kỳ, mỗi cửa đều tự đ.á.n.h xe. Qua một đoạn thời gian, Trần Tiểu Mễ liền mất hứng thú với việc đ.á.n.h xe, càng thích lười biếng trong xe, đ.á.n.h xe liền biến thành Lục Lâm.
Trong thời gian , Lục Lâm đang âm thầm tiến hành thanh lý đồ vật trong quầy bán quà vặt.
Nước khoáng trong quầy bán quà vặt ở nơi giá trị gì, Lục Lâm dùng hết nước khoáng đó, còn bình nhựa thì lặng lẽ đốt hủy.
Trần Tiểu Mễ vô cùng nhiệt tình chia sẻ một phần nhiệm vụ “thanh lý”, nhiều đồ ăn vặt trong quầy bán quà vặt đều Trần Tiểu Mễ ăn sạch.
Que cay chính là món Trần Tiểu Mễ yêu thích nhất gần đây, ăn gói đầu tiên liền dừng miệng.
Ở trong nhà, Lục Lâm sợ Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch phát hiện, nên vẫn luôn đưa cho y ăn, chỉ khi hai núi hoặc ngoài mới lấy cho y một ít.
“Cho thêm một gói nữa.” Trần Tiểu Mễ ăn xong que cay, ló đầu khỏi xe, với Lục Lâm đang đ.á.n.h xe.
Lục Lâm liếc Trần Tiểu Mễ một cái, :
“Hết , que cay đều ăn xong cả .”
Trần Tiểu Mễ chút buồn bực:
“Sao hết nhanh như ?”
Lục Lâm bất đắc dĩ giải thích:
“Vốn dĩ cũng nhiều, hơn nữa thứ là đồ ăn rác, nhiều cha nương đều cho trẻ con ăn…”
Hắn buôn bán nhỏ, thể trữ quá nhiều hàng. Hơn nữa que cay trong quầy bán quà vặt vốn cũng ít, chỉ là đều Trần Tiểu Mễ ăn sạch.
Nghĩ đến còn que cay để ăn, Trần Tiểu Mễ chút mất mát, nhưng nhanh liền phấn chấn :
“Vậy còn thứ khác ? Cái chocolate, cái gì… kẹo mút .”
Lục Lâm liếc Trần Tiểu Mễ một cái, :
“Đều thứ cho sức khỏe, nên ăn nhiều.”
Trần Tiểu Mễ cho là đúng:
“Làm gì mà chú ý nhiều như , đồ ăn là . Người ở chỗ các ngươi thật kỳ quái, ăn còn kén chọn, thật khó hiểu.”
Lục Lâm: “……”
---