---
Chương 30: Người nghèo ăn mì gói
Trần Tiểu Mễ thấy Trần Tiểu Thái dẫn theo Trần Tiểu Mạch rời , y chớp chớp mắt, hỏi:
“Ngươi sai Trần Tiểu Thái làm việc?”
Lục Lâm lộ vẻ vô tội, đáp:
“Không . Ta chỉ bảo nhóc ngoài giao lưu với bằng hữu nhiều hơn thôi.”
Hắn tiếp, giọng đương nhiên: Trần Tiểu Thái dù cũng là một hán tử, sớm muộn gì cũng tự đảm đương một phương, làm là phòng xa từ sớm, rèn luyện cho nhóc khả năng độc lập tự chủ.
Trần Tiểu Mễ liếc trắng mắt:
“Vẫn là sai nhóc làm việc.”
Lục Lâm: “……”
Hắn rõ ràng là vì nhóc mà nghĩ, năng lực giao tiếp với khác cũng quan trọng. Hắn :
“Ngươi nhận dạo nhóc cởi mở hơn nhiều ?”
Trần Tiểu Mễ nghĩ một chút gật đầu:
“Hình như đúng là khác.”
Lục Lâm , nửa đùa nửa thật:
“Có khi là động xuân tâm , nên mới khác.”
Trần Tiểu Mễ lập tức hài lòng:
“Trần Tiểu Thái còn nhỏ!”
Y liếc Lục Lâm một cái, trong lòng khỏi sinh nghi: Lục Lâm thật sự là sách ? Nhìn thế nào cũng giống, sách nào năng kiêng nể như .
Lục Lâm vội xua tay:
“Ta chỉ đùa thôi.”
Chín tuổi quả thật còn nhỏ, nhưng những rung động thuần khiết của tuổi thiếu niên, nhiều khi chính là nảy sinh lúc .
Trần Tiểu Mễ trừng mắt thêm nữa, :
“Trần Tiểu Thái với Trần Tiểu Mạch , chúng ăn mì gói .”
Trước đó Lục Lâm đói meo núi, nấu mì gói định ăn thì Trần Tiểu Mễ giành mất.
Trần Tiểu Mễ oán trách đồ ngon như mà chịu lấy sớm. Lục Lâm bèn giải thích với y rằng, ở thế giới của , thứ mì chỉ là thực phẩm rác, ăn nhiều dễ dinh dưỡng kém, cho thể.
Trần Tiểu Mễ tin, cho rằng Lục Lâm chỉ kiếm cớ để ăn riêng.
Dù , y vẫn theo đề nghị của , để Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch sự tồn tại của mì gói.
Lục Lâm đập một quả trứng gà, cắt thêm một ít chân giò hun khói, rắc thêm một nắm rau xanh cho nồi mì.
Sau đó đem bộ bao bì đốt sạch trong lửa. Gần đây cũng cố ý dọn dẹp quầy bán quà vặt, xử lý bớt những thứ cần thiết, chiếm chỗ.
Không bao lâu , mì gói trứng gà chân giò hun khói rau xanh xong. Trần Tiểu Mễ từ lâu đến hai mắt sáng rực, thấy mì nồi liền húp sùm sụp, ăn vô cùng ngon lành.
Y ăn Lục Lâm, dám tin hỏi:
“Thứ … thật sự là cho nghèo ăn ?”
Rõ ràng ngon đến , Lục Lâm đây là thực phẩm rác. Người nghèo ở thế giới của mà cũng ăn thứ thế , thật đúng là khó tưởng tượng.
Lục Lâm gật đầu chắc chắn:
“ .”
Trần Tiểu Mễ vẻ mặt nghiêm túc của , vẫn tin lắm, chỉ là tốc độ ăn nhanh hơn, chẳng mấy chốc vét sạch cả bát.
Lục Lâm thấy y ăn xong liền thu dọn bát đũa.
Nhớ ánh mắt lúc ăn mì của Trần Tiểu Mễ, thầm nghĩ: nếu lúc đó ở đây, e là y còn thể l.i.ế.m sạch cả bát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-30-nguoi-ngheo-an-my-goi.html.]
Dọn xong, Lục Lâm bước phòng, liền thấy Trần Tiểu Mễ ôm bụng giường rên rỉ khe khẽ, trông như một con mèo nhỏ ăn no thỏa mãn.
Hắn nghiêng đầu nghĩ thầm: trong thôn ít sợ Trần Tiểu Mễ, nhưng nếu thấy bộ dạng hiện tại của y, chắc hẳn sẽ chẳng còn sợ nữa.
—
……
Trần Tiểu Mạch mặc áo bông, lăn qua lăn chiếc giường đất mới.
“Ca ca, tới cuộn cuộn……”
Trần Tiểu Thái liếc nó một cái, :
“Ngươi tự lăn , cần.”
Trần Tiểu Mạch từ gối mò nửa cái bánh, đưa lên:
“Cho ngươi ăn.”
Khóe miệng Trần Tiểu Thái khẽ giật giật, :
“Không cần, ăn.”
Nhóc chút buồn bực Trần Tiểu Mạch. Tam vẫn luôn thói quen giấu đồ ăn, lúc đầu là vì ăn đủ no, bây giờ thì nhóc cũng rõ nguyên do là gì nữa.
Lục Lâm thích tam . Mỗi khi nó quấn lấy làm nũng, luôn lấy cho nó chút đồ ăn, khi thì nước đường, khi thì trứng gà hấp, lúc là bánh trứng, lúc là mấy thứ nhóc cũng rõ tên.
Trần Tiểu Thái chọc chọc gò má của Trần Tiểu Mạch, :
“Từ hôm nay trở , chỉ hai chúng ngủ thôi.”
Trần Tiểu Mạch chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt nhóc.
Trần Tiểu Thái bộ dạng ngơ ngác , trong lòng khỏi thở dài. Đại ca thành , chừng còn con của Lục Lâm, tam , nhóc để tâm chăm sóc nhiều hơn mới .
Nhóc sờ sờ chăn bông. Chiếc chăn là đại ca mới lên trấn mua cách đây hai ngày, giá rẻ, mà chỉ mới dùng mấy hôm tam làm cho bẩn lem nhem.
Trần Tiểu Mễ phòng, thấy Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch .
“Tiểu Thái cùng Tiểu Mạch ?”
Lục Lâm chớp chớp mắt, đáp:
“Cách vách giường đất mới, chăn bông mới, hai tên sốt ruột lắm, chạy sang đó ngủ .”
Trần Tiểu Mễ “ừ” một tiếng, mặt đỏ.
Ở nông thôn trời tối sớm, khi trời tối thì cũng đèn, thường đều lên giường ngủ. Trước đó Tiểu Thái và Tiểu Mạch ở đây, Lục Lâm cũng tiện tiến thêm bước nào, nhưng hôm nay hai tiểu quỷ sang phòng bên ngủ, liền cảm thấy đây đúng là thời cơ.
Lục Lâm nhào tới, ôm lấy Trần Tiểu Mễ, thở của hai nhanh chóng quấn lấy .
Trần Tiểu Mễ phản kháng, cũng coi như là cho Lục Lâm một chút tin tưởng.
Lục Lâm rõ, nếu Trần Tiểu Mễ thật sự , thì cần tốn bao nhiêu sức, y cũng thể đạp xuống giường.
Trong phòng tối đen, gan của Lục Lâm cũng lớn hơn ít.
Hai đều là đồng tử, nhưng chỉ một lúc liền suýt thì lau s.ú.n.g cướp cò.
Thử qua một , cả hai đều chút “ăn ngon”, ôm ấp hôn hít lâu, bắt đầu thứ hai.
Trần Tiểu Mễ thực vẫn thuần khiết. Phụ mất sớm, mẫu cũng hiếm khi với y về những chuyện , nên đối với việc đó, y vẫn còn mơ hồ.
Lục Lâm thì khác. Dù kinh nghiệm thực tế, nhưng lớn lên trong thời đại tài nguyên tràn lan, thiếu trèo tường xem phim, cho nên tuy từng thực hành, nhưng lý thuyết thì vô cùng phong phú.
Hai lăn lộn lâu, cố ý né tránh phòng bên cạnh hai tiểu quỷ, nên luôn đè thấp âm thanh.
Trần Tiểu Mạch ngủ từ lâu. Dù đổi sang một cảnh khác, nhưng cũng khác biệt mấy, hơn nữa bên cạnh còn nhị ca quen thuộc, ngủ say sưa.
Trần Tiểu Thái thì khác. Nhóc đại khái đoán bên phòng sẽ xảy chuyện gì, dù cố ép ngủ, nhưng vẫn khó mà giấc, chỉ cảm thấy phòng bên cạnh cứ như chuột.
---