Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 19: Kim Chi

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:40:28
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

---

 

Chương 19: Kim chi

 

Thẩm a bà bên gấp rút may xong đợt quần áo đầu tiên. Đường kim mũi chỉ của bà nhỏ và đều, vải mang sang cũng hầu như lãng phí. Chừng một phần ba cây vải, bà may hai bộ quần áo lớn, một bộ lớn một bộ nhỏ, cùng với một bộ quần áo trẻ con.

 

Mang quần áo về nhà, Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch vui đến phát điên.

 

Quần áo của Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch phần lớn đều do Trần Tiểu Mễ tự sửa . Tay nghề của y, thật là… dám .

 

Sau khi mặc đồ mới, Trần Tiểu Thái làm việc gì cũng rón rén bó tay bó chân, sợ làm bẩn quần áo.

 

Ngày đầu tiên nhận quần áo, Lục Lâm mặc ngay. Những bộ quần áo đây của đều là đồ Trần Tiểu Mễ mặc dư, vá , thật sự mặc quen.

 

Lần hợp tác đầu tiên thuận lợi, Lục Lâm đối với Thẩm a bà cũng tin tưởng hơn ít.

 

Người vẫn , một việc phiền hai chủ. Hắn cắt thêm một ít vải cùng một chiếc chăn bông cũ, để chỗ Thẩm a bà, nhờ bà tháo chăn bông làm áo bông.

 

 Trần Tiểu Mễ săn bắt ít thỏ, hồ ly. Những tấm da lông đều thể đổi tiền. Da nguyên vẹn thì y mang bán, còn những tấm rách hỏng thì để riêng sang một bên.

 

Da lông hỏng, vốn dĩ y định đợi tới mùa đông ghép làm chăn đắp, nhưng hiện tại trong tay tiền, cũng cần làm nữa.

 

 Lục Lâm lấy một ít da lông , nhờ Thẩm a bà may cổ áo và tay áo áo bông, tăng khả năng giữ ấm.

 

Thẩm a bà ngờ Trần Tiểu Mễ tiền như , một mua nhiều vải đến thế.

 

Nhà nông thôn, may một bộ quần áo là chuyện dễ. Không ngờ Lục Lâm mang tới nhiều vải như , còn cả da lông. Dù là da lông hỏng, thì vẫn là da lông!

 

Áo bông làm tốn công, nguyên liệu cũng dùng nhiều hơn. Lục Lâm chủ động nâng giá tiền công lên thêm một chút.

 

hợp tác đầu tiên suôn sẻ, những tự nhiên cũng thuận lợi hơn.

 

Hơn mười ngày tiếp theo, Lục Lâm lượt ôm từ nhà Thẩm a bà về tám bộ áo bông.

 

Bốn bộ lớn, bốn bộ trẻ con.

 

 Trần Tiểu Mễ quần áo đó, khỏi khen:

“Quần áo may thật sự tệ!”

 

.” So với tay nghề của y, đúng là hơn nhiều. Tìm Thẩm a bà quả nhiên là đúng.

 

“Không ngờ làm nhiều quần áo như .” Trần Tiểu Mễ chút cảm khái.

 

“Thẩm a bà là thợ lành nghề, may quần áo tiết kiệm vải.” Lục Lâm .

 

Việc Lục Lâm lui tới nhà Thẩm a bà vốn là để tránh tai mắt khác, nhưng ở nông thôn tin tức lan nhanh. Trần gia mấy đều mặc đồ mới, dĩ nhiên bắt mắt.

 

Lục Đồng thấy Lục Lâm mặc đồ mới, trong lòng chua xót thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-19-kim-chi.html.]

 

Vụ thu năm nay, vì thiếu sức lao động của nhà nhị phòng, Lục gia thêm nhiều việc. Nàng cũng ép xuống ruộng làm việc. Lục Đồng vô cùng ghen tị với việc Lục Lâm thể thoát , luôn mong gặp xui xẻo. Không ngờ Trần Tiểu Mễ đối với tệ, thậm chí còn chuẩn cả đồ mới cho .

 

……

 

Nhà họ Thẩm.

 

Thẩm a bà tiền đồng kiếm , trong lòng vui mừng khôn xiết.

 

Chỉ dựa việc may quần áo cho Lục Lâm, kiếm 350 văn tiền, vui đến khép miệng .

 

“A bà, Lục Lâm ca thật hào phóng.” Thẩm Trì nhịn .

 

.” Thẩm a bà gật đầu. “Có chừng tiền đồng, thể mua thêm ít gạo và mì.”

 

Mùa đông đói rét, thật sự khó chịu.

 

Thẩm Trì xoay chuyển ánh mắt, :

“A bà, con , Trần Tiểu Mễ đào một củ nhân sâm trong núi, bán nhiều tiền lắm.”

 

Trước , Trần Tiểu Mễ vì tìm ở rể tiêu mười lượng bạc. Khi đó phản ứng của Trần gia mấy cũng gần giống như . khi Lục Lâm cửa, là bán đạn châu, thêm tiền, một kiếm sáu lượng bạc. Từ đó trở , Trần Tiểu Mễ tiêu tiền cũng hào phóng hơn.

 

Trong thôn ít chủ động bắt chuyện với Trần Tiểu Mễ. Trần Tiểu Thái thì bọn trẻ trong thôn thích chơi cùng, còn Trần Tiểu Mạch thì đầu óc lanh lợi, cũng chẳng ai để ý.

 

hiếu kỳ trong thôn nhiều. Ai mà trong nhà thêm bạc? Vì thế đ.á.n.h chủ ý lên đầu Lục Lâm.

 

 Lục Lâm liền lén với mấy đó rằng Trần Tiểu Mễ đào nhân sâm trong núi sâu.

 

Chỉ một câu vu vơ như , kết quả chẳng bao lâu, nửa thôn đều chuyện .

 

“Nói cũng lạ thật. Từ khi Lục Lâm Trần gia, cuộc sống của Trần gia mấy hình như khá lên hẳn. Lục gia lão thái bà Lục Lâm khắc , e là sai . Nói chừng là vượng gia đấy.”

 

Thẩm Trì gật đầu:

“Có lẽ .”

 

Thẩm a bà bưng một vại kim chi, :

“Đám cải trắng , khi nào con mang sang cho Trần gia tam . Nhờ phúc nhà , chúng mới kiếm nhiều tiền như .”

 

Thẩm a bà nghĩ, Trần gia ba : Trần Tiểu Mễ chỉ lo săn, Trần Tiểu Thái thì chỉ là một đứa trẻ choai choai, còn Trần Tiểu Mạch thì chẳng hiểu chuyện. Ba ruộng đất, ngày thường ăn uống chủ yếu là đào rau dại.

 

Cuộc sống hẳn là đạm bạc. Lục Lâm là đàn ông, chắc cũng nấu nướng gì.

 

 Lục Lâm nhận vại kim chi Thẩm Trì mang tới, vui mừng khôn xiết. Gần đây bận rộn xây giường đất, thời gian nấu nướng, ăn uống khá qua loa. Trần gia ba đều chịu khổ quen , ăn tạm là xong, nhưng vốn kén ăn, thật sự hành nhẹ. Vại kim chi đến đúng lúc, kim chi hợp ăn với cơm.

 

Cải trắng ở thế giới đều là thuần thiên nhiên, hương vị ngon.

 

 

---

 

 

Loading...