Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 17: May bộ đồ mới

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:39:28
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

---

 

Chương 17: May bộ đồ mới

 

Trong tay đột nhiên thêm bảy lượng bạc, Trần Tiểu Mễ tiêu tiền cũng hào phóng hơn một chút, trực tiếp tới tiệm vải, bỏ một lượng bạc mua một cây vải bông loại nhất.

 

Sau khi mua vải bông, Trần Tiểu Mễ tốn thêm năm mươi văn tiền mua kim chỉ. Quần áo may sẵn trong tiệm giá đắt gấp đôi vải, mua vải về tự may vẫn lời hơn.

 

Mua xong vải vóc, Trần Tiểu Mễ ghé tiệm cầm đồ, mua hai cái chăn bông cũ.

 

Chăn bông là thứ , bất kể là giữ dùng mùa đông, tháo lấy bông nhồi quần áo đều tiện.

 

Sau khi Lục Lâm tới Trần gia, vẫn luôn ngủ ván cửa. Ban đầu Trần Tiểu Mễ cho rằng thà c.h.ế.t cũng ở rể, nên cũng chẳng mấy để tâm. thấy dạo làm ít việc, khiến y đổi cái , liền bắt đầu nghĩ tới chuyện sống đàng hoàng cho t.ử tế.

 

Thời tiết ngày càng lạnh, những năm , tới mùa đông y đều mặc hết quần áo lên , khoác da thú, đắp chăn chống chọi cho qua. Năm nay xem , lẽ cần khổ như nữa.

 

Lục Lâm thấy Trần Tiểu Mễ mua chăn, liền là vì . trong lòng nảy ý khác — mùa đông ở đây tuyết lớn, cảm thấy xây một cái giường đất sẽ hơn.

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái, :

“Về tới thôn , ngươi tìm một a ma trong thôn nhờ làm quần áo .”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Được.”

 

Trong lòng nghĩ: trong thôn nghèo ít, qua mùa gặt cũng rảnh rỗi, lúc bỏ chút tiền đồng chắc chắn chịu làm. Nhà quê dễ dàng, ai ngại tiền chứ? Danh tiếng của so với Trần Tiểu Mễ lẽ vẫn dễ hơn chút, chắc đây cũng là lý do y giao việc cho .

 

Trần Tiểu Mễ mua vải xong, mua thêm muối, gạo, bột mì, bát đĩa, còn giày dép…

 

Mua gần đủ thứ , Trần Tiểu Mễ còn mua cho hai nhóc trong nhà mỗi đứa hai xâu kẹo hồ lô.

 

Mua sắm xong xuôi, Trần Tiểu Mễ cùng Lục Lâm lên đường về nhà.

 

“Đại ca, nhiều đồ thật đó!” Trần Tiểu Thái hưng phấn .

 

“Ừ.” Trần Tiểu Mễ trong lòng chột . Hôm nay y tiêu tiền mạnh tay, sơ ý tốn gần hai lượng bạc. Nghĩ , y thấy những khoản thể tiết kiệm — chỉ khi ăn no mặc ấm, mới sức mà kiếm tiền.

 

 

---

 

Về tới nhà, Trần Tiểu Mễ suy nghĩ một lúc xem nên tìm ai may quần áo, cân nhắc một vòng, cuối cùng quyết định tìm Thẩm a bà.

 

Thẩm a bà cũng là đáng thương. Con trai ba năm tòng quân thì c.h.ế.t trận, một năm con dâu theo bán hàng rong bỏ , để một song nhi còn nhỏ. Con trai c.h.ế.t, con dâu chạy, Thẩm a bà cùng Thẩm Trì chỉ còn nương tựa lẫn sống qua ngày.

 

Trong tay Thẩm a bà ba mẫu ruộng, cuộc sống tuy kham khổ nhưng vẫn thể cầm cự, chỉ là bữa đói bữa no.

 

Lục Lâm mang bộ vải qua, chỉ cắt một phần tư đưa , coi như thử tay nghề.

 

Một cây vải ít, vẫn đề phòng một chút.

 

Thẩm Trì kéo củi về, lúc gặp Lục Lâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-17-may-bo-do-moi.html.]

 

Nhìn thấy Thẩm Trì, Lục Lâm thầm cảm thán một nữa: con nhà nghèo sớm gánh vác gia đình. Trong thôn chỉ mỗi Trần Tiểu Thái chịu khổ, nhiều đứa trẻ còn nhỏ làm việc nhà.

 

Lục Lâm chào hỏi Thẩm Trì vài câu rời .

 

Thẩm Trì vội vàng nhà, hỏi:

“A bà, Lục Lâm tới? Hắn tới làm gì ?”

 

Thẩm a bà đáp:

“Chuyện . Trần Tiểu Mễ săn b.ắ.n giỏi, nhưng việc kim chỉ thì rành. Lục Lâm tuy là ở rể, nhưng dù cũng là hán tử, cũng may vá, nên nhờ giúp làm mấy bộ quần áo.”

 

Thẩm a bà hiền hậu:

“Một bộ đồ lớn ba mươi văn, đồ trẻ con hai mươi văn, cũng coi như thêm chút thu nhập.”

 

Thẩm Trì gật đầu:

“À… Vậy Lâm ca tìm tới a bà?”

 

Thẩm a bà :

“Không nữa.”

 

Theo lý mà , chuyện thế đáng lẽ nên ưu tiên nhà. xem cuộc sống của Lục Lâm , vải mà mang Lục gia, thì quần áo làm chắc tới lượt mặc.

 

Thẩm Trì do dự :

“Con thấy Lâm ca hình như khác .”

 

“Khác chỗ nào?” Thẩm a bà hỏi.

 

“Trông tinh thần hơn.” Ruộng nhà Thẩm Trì một mẫu sát bên ruộng Lục gia, mỗi xuống ruộng đều thấy Lục Lâm. Trước luôn cúi đầu, ít , nhưng gặp , khí sắc hơn hẳn, cũng tinh thần hơn.

 

Thẩm a bà :

“Trong thôn ai cũng Trần Tiểu Mễ , y là sói con. theo thấy, y như . Có lẽ Lục Lâm cũng nghĩ thông .”

 

Nếu Trần Tiểu Mễ thật sự tàn nhẫn, chăm sóc hai nhóc chu đáo như ? Nếu Trần gia mấy lão già quá đáng, thì chuyện khác.

 

Nhà Thẩm a bà khá xa, cạnh nhà lão thợ săn từng Trần Tiểu Mễ giúp đỡ. Bà từng nhiều thấy y mang đồ tới biếu, rõ ràng là nhớ ơn, nên nhận may quần áo cũng sảng khoái.

 

Thẩm Trì gật đầu:

“Con cũng thấy Tiểu Mễ ca khá .”

 

Thẩm a bà nheo mắt :

“Nếu Trần gia lão chủ bắt ép con trai núi, thì cũng chẳng đến mức .”

 

Thẩm Trì sờ miếng vải trong tay, kinh ngạc:

“Đây là vải mịn đó!”

 

Thẩm a bà gật đầu:

“Vải đấy, mặc chắc chắn thoải mái.”

 

Từng vải, chắc tốn ít tiền. Thẩm a bà càng nghĩ càng thấy Trần Tiểu Mễ đúng là lợi hại — bỏ mười lượng bạc làm sính lễ mà vẫn còn dư dả như , Lục Lâm đúng là nhặt bảo .

 

---

 

 

Loading...