Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 14: Pha lê đạn châu

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:38:01
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

---

 

Chương 14: Pha lê đạn châu

 

Sau mấy ngày bận rộn thu hoạch vụ thu, Trần Tiểu Mễ rốt cuộc cũng một thu hoạch lớn, y săn một con lợn rừng.

 

Cảnh Trần Tiểu Mễ kéo lợn rừng từ núi xuống nhiều thấy.

 

Uy danh của Trần Tiểu Mễ hiển hách, ai dám tiến lên hỏi han điều gì, nhưng ít lộ ánh mắt hâm mộ.

 

Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch thấy Trần Tiểu Mễ mang về một con lợn rừng to, vui vẻ nhảy cẫng lên.

 

Trần Tiểu Mễ về đến nhà liền mổ lợn rừng.

 

Y dự định giữ những phần đáng tiền như xương lớn, đầu lợn, nội tạng lợn để dùng trong nhà, còn những phần khác thì tính đem bán hết.

 

Buổi tối, Lục Lâm làm một món huyết đậu hũ xào tỏi, nấu một nồi cháo xương đầu.

 

Cháo củ mài tuy hương vị tệ, nhưng ăn cả ngày cháo củ mài cũng khiến Lục Lâm ngán ngẩm. Bất quá, Trần gia tam thích, dường như ăn mãi chán.

 

Khó khăn lắm Trần Tiểu Mễ mới săn lợn rừng, Lục Lâm cuối cùng cũng cơ hội đổi sang một kiểu cháo khác.

 

Xương lợn đúng là đồ ! Giàu collagen, còn thể bổ sung canxi…

 

Ở kiếp , xương lợn thậm chí còn đắt hơn cả thịt.

 

Khi nấu cháo, Lục Lâm cố ý đập nát bộ xương, hầm cho tủy xương tiết hết.

 

Dạ dày lợn rừng cũng là đồ , thứ dưỡng dày. Ở kiếp , lợn rừng hiếm hoi, ông chủ bỏ tiền lớn thu mua dày lợn rừng, một cái thể bán hơn hai ngàn đồng. theo lời Trần Tiểu Thái , Trần Tiểu Mễ từng mấy vứt bỏ mấy thứ , thật sự là quá lãng phí.

 

Trần Tiểu Mễ ăn cháo xương đầu, thầm nghĩ: Giao chuyện trong bếp cho Lục Lâm quả nhiên là đúng, ngờ cháo xương ngon như , đúng là lãng phí ít. Thịt xào tỏi cũng ngon.

 

Lục Lâm mấy cái bát vét sạch đáy, thầm nghĩ: Trần gia tam đúng là kén ăn, hơn nữa khẩu vị cũng .

 

Khi ăn xương lợn, trong lòng Trần Tiểu Mễ cũng chút nghi hoặc. Xương lợn vốn cứng, nhưng xương giống như vật gì đó cắt gọn gàng làm đôi, hẳn là dùng một loại vũ khí sắc bén, là loại vũ khí gì.

 

Trần Tiểu Mễ làm nghề săn bắn, đối với vũ khí đặc biệt yêu thích.

 

Y tuy nghi hoặc trong lòng, nhưng cũng hỏi .

 

 

---

 

“Đại ca, ngươi trấn ?” Trần Tiểu Thái hỏi.

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu: “ ! Bán mới mua vài thứ mang về.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-14-pha-le-dan-chau.html.]

Vốn dĩ mấy ngày nên trấn, nhưng đồ trong nhà ăn ngày càng nhiều, mấy ngày nay thu hoạch bao nhiêu, kéo qua kéo liền chậm trễ.

 

Lục Lâm Trần Tiểu Mễ trấn, là cao hứng.

 

“Ngươi định xe bò ?” Lục Lâm từ ký ức tiếp nhận , nhà lý chính một chiếc xe bò, dân trong thôn nếu trấn thường bỏ hai văn tiền để ké.

 

Sắc mặt Trần Tiểu Mễ đổi, chút vui : “Đi bộ.”

 

Lục Lâm lập tức hiểu . Danh tiếng của Trần Tiểu Mễ trong thôn quá kém, mượn xe bò quả thực dễ. Hơn nữa xe bò nhà lý chính cũng lúc nào cũng trấn, thường là mấy nhà hẹn mới cùng .

 

Lục Lâm vốn còn thắc mắc vì Trần Tiểu Mễ mổ lợn mới mang trấn bán, mà mang nguyên con lợn c.h.ế.t , nghĩ chắc là vì lợn quá nặng.

 

“Ta cũng .” Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu: “Được, nhưng cũng bộ.”

 

Lục Lâm gật đầu: “Được.” Đến đây mấy ngày, vẫn tò mò về huyện thành cổ đại.

 

Lục Lâm do dự một chút : “Ta một món đồ mang trấn bán, ngươi quen mua ?”

 

“Đồ gì?” Trần Tiểu Mễ tò mò hỏi.

 

Lục Lâm lấy một viên pha lê đạn châu, ánh mắt Trần Tiểu Mễ lập tức viên đạn châu hấp dẫn.

 

Trong quầy bán quà vặt của Lục Lâm ít đồ , nhưng đa đều quá kỳ quái, thể lấy bán.

 

Mấy hôm khi lén kiểm tra quầy bán quà vặt, Lục Lâm phát hiện bên trong bảy tám viên pha lê đạn châu. Khi còn nhỏ, ở nông thôn từng thịnh hành thứ , điều kiện lên, nó các loại đồ chơi mới lạ sặc sỡ thế.

 

Lục Lâm nơi cũng chế phẩm pha lê, nhưng chỉ hàng ngoại quốc do thương nhân mang bán để đầu cơ trục lợi.

 

Pha lê đạn châu dạng bán trong suốt, bên trong hoa văn tự nhiên. Thứ nếu đặt ở kiếp , e rằng vứt ngoài đường cũng chẳng ai nhặt, nhưng ở đây lập tức thu hút ánh của Trần Tiểu Mễ.

 

Trần Tiểu Mễ kích động : “Hạt châu quá! Thứ từ ?”

 

Lục Lâm sớm đoán y sẽ hỏi, liền rằng tám năm , khi còn là một đứa trẻ choai choai, từng thấy hai kẻ lạ mặt đuổi theo một thương khách, viên hạt rơi từ trong bọc của thương khách.

 

Nghe là tang vật, sắc mặt Trần Tiểu Mễ khỏi đổi một chút, nhưng ngay đó bình thường trở .

 

Chuyện là nhiều năm , mấy năm nay chiến loạn liên miên, c.h.ế.t vô , chuyện cũ như hẳn là ai truy cứu nữa.

 

“Để tìm mua giúp ngươi, nhưng thứ thì xem mắt duyên của quý nhân, thể bán bao nhiêu tiền cũng chắc.”

 

Lục Lâm : “Chỉ cần bán , bán tiền thì thêm chút chi tiêu trong nhà.”

 

Trần Tiểu Mễ xong hài lòng. Sắp đông, thể kiếm thêm chút tiền thì tự nhiên là hơn.

---

 

.

Loading...