Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 139: Áo gấm về làng
Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:13:41
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 139: Áo gấm về làng
Tin Trần Tiểu Thái trở về nhanh lan truyền khắp trong thôn.
Người trong Trần thị nhất tộc vô cùng kích động.
Năm đó, Lục Lâm ném mấy ngàn lượng bạc mua một chức quan, thôn dân đều tận mắt chứng kiến Lục Lâm tiền cỡ nào. Nhiều năm trôi qua, đều cho rằng Lục Lâm hiện giờ hẳn là còn giàu hơn . Mà Trần Tiểu Thái là theo Lục Lâm làm việc, đương nhiên cũng thể thiếu tiền.
Một đoàn của Trần Tiểu Thái hơn mười , trong đó tới tám hộ vệ. Chỉ cần phô trương thôi, cũng đủ Trần Tiểu Thái hiện tại tuyệt đối kẻ nghèo túng.
Mấy trong Trần thị nhất tộc tụ tập một mái nhà, chẳng rõ vì nguyên nhân gì, mời Trần lão gia t.ử một nhà tham dự.
“Tộc trưởng, Trần Tiểu Thái về , cũng coi như là nhân vật lớn do tộc , nên chiêu đãi t.ử tế ?”
“ , mấy ông chủ lớn trấn đều mời ăn cơm.”
“Nếu còn chịu ở trong thôn thì mấy.”
“Ở khách điếm làm gì cho tốn tiền chứ? Nhà Thẩm gia chẳng vẫn còn đó ?”
Mấy tộc nhân bên cạnh nhịn nhỏ giọng bàn tán.
Trong mắt thôn dân, khách điếm là nơi chỉ tiền mới ở. Kết quả Trần Tiểu Thái bao trọn cả khách điếm để ở, chỉ bản ở mà cả thuộc hạ cũng ở đó, thật sự quá xa xỉ.
“Nhà Thẩm gia nhỏ quá, căn nhà năm đó của Trần Tiểu Mễ mới thật sự tệ. Nếu Tiểu Mễ bán nhà , Tiểu Thái đáng lẽ nên ở trong thôn.”
“Rốt cuộc Tiểu Thái về đây là vì chuyện gì?”
“Là Thẩm Trì về. Thẩm Trì sinh hai đứa con trai, một đứa nhập gia phả Thẩm gia, họ trở về để tảo mộ.”
Trần Định chút nghi hoặc:
“Tiểu Thái con , chuyện cho con nhập gia phả Thẩm gia là thế nào?”
Một vị tộc lão :
“Nhân khẩu Thẩm gia suy tàn, chỉ còn mỗi Thẩm Trì là song nhi. Chắc là y giữ một nhánh hương hỏa cho Thẩm gia.”
Một Trần gia tộc lão khác nhịn chua chát :
“Y gả cho Tiểu Thái, sinh con thì con cái đương nhiên là Trần gia, nhập gia phả Thẩm gia là ?”
Vị lão nhân từng ý định đưa cháu gái cho Tiểu Thái làm tiểu , nhưng Trần Tiểu Thái thẳng thừng từ chối.
“Ngươi nếu bản lĩnh làm chủ Trần Tiểu Thái thì cứ bàn với .”
Một tộc lão khác tức giận đáp.
Tộc lão lên tiếng, mấy còn đều chút ủ rũ.
Năm đó vì chuyện của Trần Cảnh từng làm ầm ĩ một phen, đó đến chuyện của Trần Tiểu Mễ phanh phui, Trần thị nhất tộc cũng chẳng chiếm chút lợi lộc nào.
“Tộc trưởng, chuyện của Trần Tiểu Thái nên xử lý thế nào đây?”
“Trước vì chuyện nhà Trần Thủ Tín, chúng đắc tội Trần Tiểu Thái ít, vẫn nên cố gắng giữ quan hệ cho .”
Trần Định rít một thuốc, cảm thấy đầu óc đau nhức mơ hồ.
---
Trần gia
“Đương gia, Trần Tiểu Thái về ?”
Trương thị hỏi Trần Thủ Tín.
Trần Thủ Tín gật đầu:
“ .”
Trong tộc tin Trần Tiểu Thái trở về, ai nấy đều đến nịnh nọt, tạo quan hệ.
Thế nhưng thời gian gần đây, trong tộc họp hành đều cố ý tránh né gia đình bọn họ, thực sự quá đáng.
Đáng tiếc là…
Trong tộc thì một bên nhiệt tình, còn Trần Tiểu Thái dường như chẳng ý định làm với họ.
Mỗi nhớ chuyện xưa, Trần Thủ Tín đều cảm thấy như một giấc mộng.
Năm đó suýt nữa bán Trần Tiểu Thái . Nếu khi quyết đoán hơn mà bán thật, thì bây giờ đến lượt Trần Tiểu Thái diễu võ dương oai thế ?
Trương thị đầy bực bội :
“Tên khốn Trần Tiểu Thái , thì luôn , còn về làm gì, cố ý về khoe khoang ?”
Biết rõ thể chiếm lợi gì từ Trần Tiểu Thái, nên trở về của khiến Trương thị vô cùng khó chịu.
Trần Tiểu Thái bây giờ là nhân vật lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-139-ao-gam-ve-lang.html.]
Cuộc sống của càng , càng làm nổi bật sự nghèo túng, thất bại của gia đình họ.
Trần Tiểu Thái về, phòng lão tam làm ầm lên, rằng năm đó họ đối xử với Trần Tiểu Mễ quá đáng, mới khiến Trần Tiểu Mễ xa lánh.
Trương thị khịt mũi coi thường.
Năm đó họ đúng là với nhị phòng, nhưng tam phòng cũng chẳng khá hơn là bao.
Mỗi nghĩ đến Trần Tiểu Mễ theo Lục Lâm đang thăng quan phát tài ở nơi nào, còn bọn họ thì sống khổ sở trong thôn, Trương thị thấy vô cùng khó chịu.
Bà chỉ thể tự an ủi rằng Lục Lâm làm quan chắc gì thuận lợi, chừng bạo dân g.i.ế.c c.h.ế.t . sự phô trương khi Trần Tiểu Thái trở về thì , khả năng đó gần như thể.
---
Thẩm Trì mua một ít giấy vàng, cẩn thận gấp ít thỏi nguyên bảo, Trần Tiểu Thái ở bên cạnh phụ giúp một tay.
Những việc thế vốn thể thuê làm , nhưng Thẩm Trì cảm thấy tự làm mới thành ý, nên liền tự tay đảm nhận.
“Ban ngày trong thôn đến tìm ngươi ?” Thẩm Trì hỏi.
Trần Tiểu Thái gật đầu, : “Có của Trần thị nhất tộc. Hỏi mua căn nhà cũ , định về thôn ở .”
Thẩm Trì thầm nghĩ: Người của Trần thị mấy hôm chờ , mấy ngày nay tới nữa, đúng là chút bám dai buông.
Thẩm Trì liếc Trần Tiểu Thái một cái, hỏi: “Còn nhà cửa thì , ý ngươi thế nào?”
Trần Tiểu Thái lắc đầu: “Đã bán thì cần mua .”
Dân trong thôn chỉ mong moi chút lợi từ , chứ thật lòng hoan nghênh về ở.
“Có cũng tìm ngươi ?” Trần Tiểu Thái hỏi.
Thẩm Trì gật đầu: “Có.”
Ban ngày, Thẩm Trì dẫn theo con lớn và con nhỏ ngoài dạo một vòng, tình cờ gặp vài bà con xa. Thực quan hệ giữa hai bên nhạt.
Đối phương kéo y hàn huyên khá lâu, tới lui cũng nhắc đến chuyện Trần Tiểu Thái dạo gần đây làm ăn phát đạt, ít khen phúc khí.
“Bọn họ làm khó ngươi chứ?” Trần Tiểu Thái hỏi.
Thẩm Trì : “Ngươi nghĩ gì , đương nhiên là . Bọn họ chỉ hâm mộ phúc khí thôi.”
“Bọn họ thì gì chứ, A Trì lợi hại như , thật sự phúc khí là mới đúng.” Trần Tiểu Thái nghiêng đầu .
Thẩm Trì liếc một cái: “Chỉ giỏi lời .”
Sau khi Trần Tiểu Thái về thôn, ít tìm bắt chuyện, nhưng thái độ của khá lạnh nhạt, vì thế nhiều chuyển mục tiêu sang Thẩm Trì.
So với Trần Tiểu Thái, Thẩm Trì vẻ dễ chuyện hơn một chút.
“A Trì, hai đứa là con của ngươi ?”
Một bà thím thấy Thẩm Trì ôm một đứa, phía còn dắt theo một đứa, nhịn hỏi.
Thẩm Trì gật đầu: “ , một đứa tên Trần Lỗi, một đứa tên Thẩm Niệm.”
“A Trì, ngươi đúng là phúc khí thật đấy! Cả đời sinh liền hai đứa con trai, giống nhà , chỉ sinh mấy đứa tốn tiền.”
Bà thím thở dài bất lực.
Thẩm Trì chỉ nhàn nhạt , gì.
Bị ảnh hưởng bởi Trần Tiểu Mễ, Thẩm Trì cũng quá coi trọng chuyện trai gái, nhưng y cũng rõ, trong mắt dân làng, sinh con trai vẫn là phúc khí hơn.
“A Trì, đứa nhỏ họ Thẩm ?”
Thẩm Trì gật đầu: “ .”
Gia nãi của y cùng họ Thẩm, dòng họ Thẩm vốn truyền từ nội gia gia. Gia nãi chỉ sinh một nhi tử, mất sớm, nên nãi nãi vẫn luôn cảm thấy với gia gia.
“Tiểu Thái lời ngươi lắm nhỉ?”
Một bà thím mập mạp hỏi.
Thẩm Trì gật đầu: “Vốn dĩ là Tiểu Thái tự .”
Bà thím mập Thẩm Trì, cảm thán:
“A Trì, ngươi đúng là phúc khí, tìm săn sóc như . Nữ nhi nhà phúc phần như thế.”
Thẩm Trì ôm Thẩm Niệm đang ngủ say, bình thản mỉm .
Sau khi trở về thôn, những lời như Thẩm Trì ít, sớm quen .
---