Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 138: Trần Tiểu Thái hồi thôn
Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:13:08
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 138: Trần Tiểu Thái hồi thôn
Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì dừng dừng, mất hơn nửa tháng, cuối cùng cũng tới Lâm Trấn.
Sau khi tiến địa phận Lâm Trấn, hai cũng trực tiếp về thôn, mà là tìm một khách điếm trong trấn để nghỉ .
Nhà ở nông thôn của Trần Tiểu Thái sớm bán , nhà của Thẩm Trì thì vẫn còn, nhưng nhiều năm ở, chắc hẳn bừa bộn ít, nhất thời cũng thể ở .
Mấy năm nay, Thẩm Trì vẫn luôn theo Trần Tiểu Thái bôn ba bên ngoài, đôi khi mệt mỏi đến cực hạn, y cũng sẽ nhớ tới những ngày tháng ở trong thôn.
Đối với Trần Tiểu Thái mà , cuộc sống trong thôn thật sự thể gọi là gì, Thẩm Trì cũng khác là mấy.
Cha nương Thẩm Trì mất sớm, họ hàng thích sợ y tìm tới cửa vay tiền mượn đồ, nên cũng mấy qua .
Bất quá, Thẩm Trì vẫn khá hơn Trần Tiểu Thái một chút. Trước Thẩm bà bà còn sống, ở trong thôn vẫn mấy quen , khi cuộc sống thật sự khó khăn, cũng giúp đỡ.
Thỉnh thoảng, Thẩm Trì nghĩ chuyện lúc nhỏ, sẽ nghĩ rằng thời gian nhất định về thăm một chuyến. khi thật sự trở về , trong lòng sinh cảm giác mờ mịt làm .
“Lâm Trấn mấy năm nay, hình như đổi gì lớn.”
Thẩm Trì mở miệng .
Trong ấn tượng của Thẩm Trì, Lâm Trấn hẳn là phồn hoa hơn Sa huyện nhiều.
Năm đó, khi y theo Trần Tiểu Thái mới tới Sa huyện, Thẩm Trì liền cảm thấy Sa huyện chỗ nào cũng bằng Lâm Trấn, một thời gian còn quen. mấy năm nay, Sa huyện phát triển cực nhanh.
Không ít thôn dân đều tiền, khắp nơi đều là một mảnh cảnh tượng vui vẻ phồn thịnh. So sánh như , Lâm Trấn vẻ bình thường đến mức tẻ nhạt.
Trần Tiểu Thái chắp tay lưng, :
“Có lẽ là Sa huyện phát triển quá nhanh, Lâm ca vẫn vài phần bản lĩnh.”
So với Lâm Trấn, vị huyện lệnh ở đây đúng là kém xa, nhiều năm như mà chút đổi nào.
Bất quá, một huyện lệnh bình thường, chỉ cần bóc lột quá mức, cũng thể xem là quan .
Trần Tiểu Thái gật đầu :
“ .”
“Trần nhị thiếu gia.”
Dương Hằng Chi thấy Trần Tiểu Thái, liền nhiệt tình tiến lên chào hỏi.
“Hạ nhân nhà thấy Trần nhị thiếu gia ngươi, còn tưởng nhầm, ngờ là thật.”
“Dương lão bản, lâu gặp.”
Trần Tiểu Thái chắp tay đáp lễ.
“Đã lâu gặp, Trần thiếu chủ nhân trông càng thêm tinh thần.”
Dương Hằng Chi thầm nghĩ, mấy năm Trần Tiểu Thái là thể một đảm đương một phía, mấy năm trôi qua, trông trầm và chín chắn hơn nhiều.
“Dương lão bản quá khen .”
“Ta quá khen. Nghe thiếu đông gia hai năm còn lên kinh thành một chuyến?”
Dương Hằng Chi hỏi.
Trần Tiểu Thái gật đầu:
“Có qua, cũng kiếm bao nhiêu tiền.”
Chỉ là hơn một ngàn lượng bạc mà thôi. Sau khi trở về, Kỷ Vân An dường như còn chỉnh sửa câu chuyện thêm mấy , in thêm vài lượt nữa. Trần Tiểu Thái lục tục nhận thêm hơn một ngàn lượng bạc tiền chia hoa hồng do Kỷ Vân An nhờ Kỷ Thành Khang chuyển tới, nhưng khoản tiền , Trần Tiểu Thái hề công khai ngoài.
Dương Hằng Chi :
“Thiếu đông gia khiêm tốn quá .”
Tin tức truyền từ phía Trương đồ tể rằng, Trần Tiểu Thái chỉ lên kinh thành đến hai tháng kiếm mấy trăm lượng bạc, hơn nữa còn bắt quan hệ với của quân bộ kinh thành.
“Ta , Lục lão bản hiện tại làm huyện lệnh ở biên quan, làm tồi, còn Thánh Thượng khen ngợi.”
Dương Hằng Chi .
Trần Tiểu Thái :
“Lâm ca cũng chỉ là cái danh huyện lệnh cho oai tai thôi, Sa huyện nghèo lắm, chẳng mỡ mà vớt, còn bù tiền .”
Lúc Lục Lâm làm huyện lệnh Sa huyện, quả thật bù ít tiền. mấy năm nay, Sa huyện phát triển , ít mộ danh mà tới trải nghiệm.
Ẩm thực Sa huyện cũng giúp kiếm ít bạc.
Dương Hằng Chi :
“Có thể vững vị trí huyện lệnh Sa huyện, Lục đại nhân quả nhiên thường.”
Sa huyện từ tới nay đều là nơi quan lộ gập ghềnh, mấy vị huyện lệnh c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng.
Năm đó, khi Lục Lâm chọn con đường mua quan, trong lòng Dương Hằng Chi là tán thành, thậm chí còn chút ghen tị.
Quan ở Sa huyện tuy khó làm, nhưng dù cũng là quan, làm quan thì khác hẳn với dân thường.
Không ngờ Lục Lâm làm quan , quan hệ cực với đội tuần phòng Sa huyện, lâu còn một vị Vương gia tới Sa huyện.
Vương gia đó!
Là tồn tại cỡ nào chứ.
Dương Hằng Chi ngờ, Lục Lâm chỉ làm một tiểu quan mà thể tiếp xúc với đại nhân vật như .
“Dương lão bản làm ăn càng lúc càng lớn, thấy mấy cửa hàng ở Lâm Trấn đều đổi họ .”
Trần Tiểu Thái khen.
Dương Hằng Chi :
“Cũng là nhờ phúc của Lục đại nhân.”
Năm đó, khi Lục Lâm huyện lệnh hãm hại, sang tay cửa hàng cho , mấy cửa hàng đó cũng giúp kiếm ít tiền.
Lúc mới tiếp quản cửa hàng, chuyện cũng thuận lợi. Vị huyện lệnh tiền nhiệm dường như ôm tiền đến phát điên, khi tiếp nhận cửa hàng của Lục Lâm, tên đó liền chuyển đối tượng gây phiền phức sang , nhiều tìm chuyện.
Có lúc Dương Hằng Chi cũng từng hối hận vì nhất thời tham rẻ mà mua cửa hàng của Lục Lâm. bao lâu , vị huyện lệnh tống ngục, từ đó về chuyện mới thuận lợi hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-138-tran-tieu-thai-hoi-thon.html.]
Có bài học từ vị huyện lệnh tiền nhiệm, vị huyện lệnh mới nhậm chức làm việc khiêm tốn hơn nhiều.
Dương Hằng Chi đ.á.n.h giá Trần Tiểu Thái một phen, cảm thấy hiện giờ khí thế khác xưa.
Lục Lâm năm đó chỉ là thương hộ, hiện tại là tri huyện, hơn nữa còn giao tình với bên , sớm còn là cô thế năm xưa nữa.
“Lục đại nhân dạo vẫn chứ?”
Dương Hằng Chi hỏi.
Trần Tiểu Thái gật đầu:
“Lâm ca vẫn .”
Trần Tiểu Thái thầm nghĩ, Lục Lâm quả thật sống . Tên lúc nào cũng vô ý tưởng.
Chỉ là bỏ tiền thuê làm việc, bản chỉ cần động miệng là xong. So với lao tâm lao lực, Lục Lâm quả thật nhàn nhã hơn nhiều.
“Thật , Lục đại nhân tầm xa. Mấy năm nay, triều đình hủy bỏ chế độ mua quan, bây giờ tiền cũng mua nữa.”
Dương Hằng Chi thở dài .
Năm Lục Lâm mua quan, triều đình lập tức tung mấy chức vị quan trống, nhưng đều vị trí . Khi đó ít tiền để ý, nhưng vì giá quá cao nên do dự, nghĩ chờ thêm chút nữa, kết quả chờ tới chờ lui thì chẳng còn gì.
Tính , năm đó Lục Lâm thể quyết đoán chi ba ngàn lượng bạc mua quan chức, đúng là bản lĩnh.
Trần Tiểu Thái nhún vai:
“Tuy huyện lệnh thì oai, nhưng lúc mới tới thật sự khổ.”
Huyện nha dột nát, mái nhà còn rò nước. Cũng may bọn họ còn tiền, nếu chỉ thể ở nhà rách. Gần đây mới miễn cưỡng sửa sang .
“Nghe gần đây Sa huyện Lục đại nhân cai quản ?”
Dương Hằng Chi .
Trần Tiểu Thái gật đầu:
“Cũng tạm.”
Nhân duyên của Trần Tiểu Thái trong thôn , nhưng ở trấn thì khá. Biết trở về, mấy vị viên ngoại trong trấn liền liên hợp , bày một bữa tiệc tẩy trần cho Trần Tiểu Thái.
Trong trấn, nhiều đều năm đó Lục Lâm ngoài làm quan.
Ngày xưa Lục Lâm chỉ là làm ăn, nay là quan, phận Trần Tiểu Thái cũng theo đó mà nước lên thì thuyền lên.
Không ít viên ngoại là đón gió cho Trần Tiểu Thái, nhưng thực chất cũng là tạo quan hệ.
---
Lục Trình Ngọc cùng một bạn học ngang qua cửa tửu lâu Hồng Vận, thấy bên trong đang bày tiệc lớn, vô cùng náo nhiệt.
“Trong là chuyện gì ? Trông vẻ đông vui.” Lục Trình Ngọc .
Tôn Hổ liếc một cái, đáp:
“Có một vị viên ngoại trở về thăm quê, cho nên mấy ông chủ trong trấn bày tiệc đón gió cho .”
Lục Trình Ngọc chút tò mò, hỏi:
“Là ai ?”
Sắc mặt Tôn Hổ trở nên chút cổ quái:
“Chính là mở cửa hàng bán thú bông, đó sang tay cửa hàng làm quan đó. Ngươi chứ? Có quan hệ cạn với ngươi.”
Sắc mặt Lục Trình Ngọc lập tức cứng .
“Ngươi … đường , Lục Lâm ?”
Lục Trình Ngọc nhíu mày. Lục Lâm làm quan , chẳng lẽ còn thể tự tiện rời chức mà về ?
“Không Lục Lâm, hình như là em vợ của .”
“Không Lục Lâm ?”
Lục Trình Ngọc bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hẳn . Dù thừa nhận, nhưng thực sự gặp Lục Lâm.
Hai năm , Lục Trình Ngọc từng thi tiến sĩ một , tiêu tốn ít bạc, đáng tiếc là thi trượt.
Lần thi đó khiến tận mắt chứng kiến độ khó của khoa cử. Sĩ t.ử khắp nơi tụ hội, trong đó thiếu văn chương xuất chúng, kiến thức uyên bác. Muốn từ những trổ hết tài năng, thực sự quá khó.
So với họ, Lục Lâm chỉ cần bỏ tiền là mua một chức quan, quả thực dễ dàng hơn nhiều.
Hai năm , khi thánh chỉ khen thưởng truyền về, mỗi thôn dân nhắc đến Lục Lâm đều tràn đầy ngưỡng mộ. Mỗi khác bàn tán về Lục Lâm, Lục Trình Ngọc đều cảm thấy vô cùng khó chịu.
Mấy năm nay, tình hình gia đình cũng gì khởi sắc. Hai năm , lão gia t.ử qua đời.
Lão thái thái ở một , tuy vẫn thích gây chuyện, nhưng rốt cuộc cũng tuổi. Lại thêm lão gia t.ử còn, khí thế của bà bằng , gần đây cũng còn chạy ngoài làm ầm ĩ nữa, chỉ loanh quanh chỉ trỏ trong nhà.
Lục Trình Ngọc ở cửa tửu lâu, thấy Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì mấy nhân vật lớn trong Lâm Trấn vây quanh ở giữa.
Mọi vây lấy Trần Tiểu Thái mời rượu, Trần Tiểu Thái bận rộn ứng phó từng lượt, căn bản để ý tới ngoài cửa.
Thẩm Trì mơ hồ cảm nhận ánh mắt của Lục Trình Ngọc, đầu về phía cửa. Lục Trình Ngọc lập tức tránh sang chỗ khác.
Tôn Hổ sắc mặt của Lục Trình Ngọc, :
“Ta , đường của ngươi đúng là nhiều bạc thật đấy! Làm quan mà cũng chẳng kéo ngươi một tay.”
Lục Trình Ngọc căng mặt, gì. Dù Lục Lâm bây giờ khác , nhưng bảo cúi đầu dựa Lục Lâm, vẫn làm .
“Cũng Trần Tiểu Thái trở về làm gì.”
Lục Trình Ngọc chút khó hiểu. Trần Tiểu Thái với Trần Tiểu Mễ là cùng một loại , chẳng lẽ là tiền kiếm nhiều quá, chia cho Trần gia ?
Nghĩ tới cảnh Trần Tiểu Thái vây quanh ở trung tâm, trong lòng Lục Trình Ngọc bỗng dâng lên cảm giác thua kém.
Dù là tú tài, từng danh phận, nhưng mấy viên ngoại trong trấn chẳng hề coi gì. Trái , bọn họ đối với Trần Tiểu Thái thì vô cùng khách khí, thậm chí thể là nịnh nọt.
Lục Trình Ngọc bỗng nhiên cảm thấy mất hết hứng thú, liền cùng Tôn Hổ rời .
---