Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 126: Lẩu cay

Cập nhật lúc: 2026-02-04 02:51:27
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

Chương 126: Lẩu cay 

 

Trần Tiểu Thái mua bộ cửa hàng và đất trống xung quanh huyện nha, dự định tìm vài để khởi công xây dựng, kiến tạo thành một con phố.

 

Thẩm Trì theo phía Trần Tiểu Thái, chút lo lắng :

“Ngươi mua nhiều cửa hàng như , nghĩ kỹ dùng để làm gì ?”

 

Trần Tiểu Thái lập tức mua cả một dãy cửa hàng, khiến Thẩm Trì khỏi kinh hãi.

 

Tuy rằng cộng tiền mua cửa hàng cũng quá đắt, nhưng nếu vận hành thì cũng chuyện nhỏ.

 

Hơn nữa Thẩm Trì cảm thấy, cửa hàng ở Liễu Trấn dễ sang tay, chỉ cần hạ giá một chút là mua ngay.

 

Sa huyện thì khác, dễ ôm hàng c.h.ế.t dí trong tay.

 

Nếu biên cảnh bùng nổ chiến sự, thì mấy cửa hàng e rằng đều tiêu đời.

 

Trần Tiểu Thái lắc đầu, :

“Hiện tại còn nghĩ .”

 

Thẩm Trì dùng ánh mắt kỳ quái Trần Tiểu Thái:

“Còn nghĩ ? Vậy ngươi hỏi ý Lâm ca ?”

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

“Hỏi , Lâm ca làm , còn khen là nhân tài, tiềm chất làm chuyện lớn.”

 

Chuyện Trần Tiểu Thái mua bộ cửa hàng gần huyện nha, Lục Lâm cực kỳ tán thành.

 

Theo ý của Lục Lâm, phát triển nơi thành một khu phố thương nghiệp, kéo theo kinh tế huyện phát triển. Nhân lúc khu phố thương nghiệp còn hình thành quy mô, tay mua hết cả con phố cũng là một lựa chọn tệ.

 

Không chừng qua một thời gian nữa, giá trị những cửa hàng sẽ tăng lên, thậm chí tăng gấp mấy cũng thể.

 

Giá nhà đất mà, chỉ ngươi tưởng tượng , chứ chuyện tăng.

 

Lục Lâm cảm thấy Trần Tiểu Thái là mộng tưởng, nhưng cũng nửa đường bỏ cuộc . Đầu tư bất động sản tuy lợi nhuận lớn, nhưng nguy cơ c.h.ế.t vốn cũng nhỏ.

 

Tuy trong lòng cũng nắm chắc, nhưng Lục Lâm vẫn cho Trần Tiểu Thái sự khẳng định lớn.

 

Thẩm Trì chớp mắt:

“Lâm ca !”

 

Thẩm Trì cực kỳ tin phục Lục Lâm.

 

Trần Tiểu Thái cho Thẩm Trì , Trần gia thể kiếm nhiều tiền như để mua quan, đều là nhờ đủ loại ý tưởng của Lục Lâm. Trong lòng Thẩm Trì, Lục Lâm đúng là một kỳ tài.

 

Nếu Lục Lâm suy nghĩ của Thẩm Trì, nhất định sẽ ngượng đến đỏ mặt.

 

“Nơi cửa hàng vẫn rẻ.” Trần Tiểu Thái .

 

Những cửa hàng ở Liễu Trấn của Trần Tiểu Thái trị giá mấy trăm lượng bạc, còn ở đây mua mười mấy gian cửa hàng cũng chỉ tốn từng đó tiền.

 

Trần Tiểu Thái mua một gian cửa hàng , bắt đầu đầu tư kinh doanh.

 

Cửa hàng đó chủ yếu bán khúc viên lê, tiện thể bán thêm các loại nông cụ. Lục Lâm còn nhờ mấy thợ mộc khác làm thêm vài bộ bàn ghế, bày bán trong cửa hàng.

 

Khúc viên lê chỉ chỗ bọn họ bán, danh tiếng truyền ngoài, ít từ nơi khác tìm đến mua. Nhờ , mấy tiệm ăn vặt xung quanh cũng buôn bán khấm khá hơn.

 

……

 

Trần Tiểu Mễ liếc Lục Lâm một cái, :

“Tiểu Thái mua hết cửa hàng xung quanh , ngươi ?”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Tiểu Thái tiềm chất làm đại lão bản đấy.”

 

Trong xã hội hiện đại, buôn bán kiếm tiền là gì chứ! Lục Lâm ngờ Trần Tiểu Thái cũng đầu óc như , trong lòng vô cùng vui mừng.

 

Trần Tiểu Mễ trợn trắng mắt, lo lắng :

“Gia hỏa mua nhiều cửa hàng như , cũng sợ ôm hàng c.h.ế.t trong tay.”

 

Lục Lâm :

“Không , cùng lắm thì làm từ đầu. Tiểu hài t.ử quyết đoán, phong thái đại tướng. Trước xem nhẹ nó , chừng thằng nhóc là cổ phiếu tiềm năng đấy.”

 

Trần Tiểu Mễ bất đắc dĩ :

“Ngươi chỉ khen nó thôi, khen nữa là nó Đông Tây Nam Bắc luôn đó……”

 

Tuy ngoài miệng , nhưng Lục Lâm khen Trần Tiểu Thái, trong lòng Trần Tiểu Mễ vẫn hài lòng.

 

Lục Lâm vuốt cằm :

“Làm ăn luôn rủi ro, thất bại thì làm từ đầu. Tình hình hiện tại mà xem, sinh ý của Tiểu Thái hẳn là kiếm lỗ.”

 

……

 

Trong quân doanh.

 

Một tân binh xuống gầm giường của , đột nhiên phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

 

Liễu Vân tìm tới, hỏi:

“Xảy chuyện gì ?”

 

Tên tân binh mặt mày đau khổ, :

“Không ạ.”

 

Liễu Vân nghi ngờ:

“Không gì thì ngươi kêu cái gì?”

 

Tân binh tên Trương Lâm rầu rĩ :

“Liễu , uống sạch rượu của , uống xong còn đổi hết thành nước lã.”

 

Trương Lâm gãi đầu, trong lòng đầy uể oải.

 

Hắn sớm mấy lão binh cùng phòng đều láu cá, nên khi mua rượu liền giấu gầm giường, còn dùng đồ che . Mỗi dịp còn lắc bình xem gì bất thường .

 

Hôm nay Trương Lâm cuối cùng cũng hạ quyết tâm mở rượu uống, kết quả phát hiện rượu sớm tráo thành nước lã.

 

Ngày thường chỉ lắc bình xem còn , nghĩ tới rượu bên trong đổi từ lâu.

 

Liễu Vân: “……”

 

Trong doanh trại vốn cấm uống rượu, tuy quy định là , nhưng binh lính phía bình thường uống chút rượu, chỉ cần say xỉn ảnh hưởng chính sự thì cũng .

 

Liễu Vân bất đắc dĩ :

“Trong doanh trại cấm uống rượu, ngươi mang rượu ?”

 

Tân binh Liễu Vân mắng một trận, càng thêm ảo não.

 

Bị trộm đồ còn mắng, đúng là quá oan ức.

 

Liễu Vân lắc đầu, về lều quân.

 

Kỷ Thành Khang thấy Liễu Vân , hỏi:

“Vừa ngươi làm gì thế?”

 

Liễu Vân khổ:

“Có một binh sĩ trộm rượu.”

 

Kỷ Thành Khang lắc đầu:

“Binh lính trong doanh cứ đến ngày nghỉ tắm là chạy hết tới tửu quán mới mở của Lục Lâm.”

 

Liễu Vân trong lòng cũng bất đắc dĩ.

 

Đi tửu quán mua một vò rượu, gọi vài món nhắm, đúng là lựa chọn tệ. Liễu Vân cũng từng sang đó tiêu khiển vài .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-126-lau-cay.html.]

“Tướng quân, nên đón tiểu tướng quân về ? Cậu cứ ở huyện nha mãi, công khóa bỏ bê thì ?” Liễu Vân .

 

Kỷ Thành Khang lắc đầu:

“Thằng nhóc đó, e là vui quên cả trời đất .”

 

Liễu Vân: “……”

 

Tiểu tướng quân mỗi trở về đều ríu rít kể đủ chuyện ở huyện nha, đúng là vui quên lối về.

 

Kỷ Thành Khang Liễu Vân một cái, :

“Hay là tìm một vị đưa đến chỗ Lục Lâm .”

 

Theo ông , huyện lệnh đại nhân dạo gần đây cũng đang tìm thầy cho bọn trẻ trong nhà, chỉ là tìm thích hợp.

 

---

 

Kỷ Vân An ngoài, quanh một vòng, hỏi Điền Chính:

“Điền thúc, thấy huyện lệnh đại nhân ?”

 

Điền Chính :

“Có lẽ đang ở trong phòng bếp.”

 

Kỷ Vân An cạn lời trợn mắt, huyện lệnh đại nhân suốt ngày ở trong bếp, đúng là hết nổi.

 

Lục Lâm Trần Tiểu Mạch, hỏi:

“Thế nào, món nào ngon nhất?”

 

Trần Tiểu Mạch nghiêng đầu, đáp:

“Đều ngon cả.”

 

Lục Lâm: “……”

 

Quả nhiên nên để Tiểu Mạch làm giám khảo mà!

 

Kỷ Vân An tìm tới, :

“Đại nhân, thì ngài ở đây.”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Ừ.”

 

“Đại nhân đang làm gì ?”

 

Lục Lâm tùy ý :

“Ta định mở một quán ăn, đang nghiên cứu thực đơn.”

 

Kỷ Vân An vui vẻ:

“Mở quán ăn ? Chuyện đấy.”

 

Lục Lâm dường như nhiều cách nấu ăn, món làm đều ngon.

 

Hơn nữa Lục Lâm cũng keo kiệt, đầu bếp trong quân đến học vài món gia đình, cũng sẵn lòng chỉ dạy, chẳng tiếc công sức.

 

Nhờ thức ăn trong quân doanh cải thiện ít. quân doanh vẫn là ăn tập thể, về độ tinh xảo thì vẫn còn hạn chế.

 

Binh lính trong doanh sớm nếm thử mỹ thực ở huyện nha, nên hễ huyện nha việc gì là một đám ùa tới giúp, thực chất là vì ăn ngon.

 

Kỷ Vân An liếc Lục Lâm một cái, thầm nghĩ: nghiên cứu mỹ thực lẽ là việc của đầu bếp nữ chứ, kết quả là do…

 

Lục Lâm Kỷ Vân An, :

“Ngươi đói ? Muốn nếm thử , cho chút ý kiến.”

 

Kỷ Vân An gật đầu:

“Được.”

 

“Lâm ca, đây là món gì ?” Kỷ Vân An hỏi.

 

Lục Lâm :

“Đây là lẩu cay, chỉ cần nấu sẵn nước dùng, cho nguyên liệu .”

 

Kỷ Vân An gật đầu:

“Ra là .”

 

Lục Lâm vốn định làm lẩu, nhưng nghĩ chi phí cao quá, nên chuyển sang làm lẩu cay.

 

Quan trọng nhất của lẩu cay chính là nước dùng, nước dùng ngon thì cho thứ gì cũng ngon.

 

Kỷ Vân An và Trần Tiểu Mạch thử ăn mấy món, cả hai đều ăn no căng bụng.

 

Lục Lâm Kỷ Vân An, thầm nghĩ: Tiểu Mạch thì thôi, Kỷ Vân An là công t.ử nhà quyền quý mà cũng ăn khỏe như .

 

Kỷ Vân An thấy ánh mắt của Lục Lâm, mơ hồ đoán đang nghĩ gì, bất giác đỏ mặt.

 

---

 

Lục Lâm mở quán lẩu cay.

 

Vật tư nơi phong phú, nguyên liệu trong quán nhiều, nhưng dù khách đến ăn vẫn đông, trong đó ít là binh sĩ doanh tuần phòng.

 

Binh lính sớm tin Lục Lâm sắp mở quán lẩu cay.

 

Dù chẳng lẩu cay là gì, nhưng ai nấy đều mong ngóng.

 

Ngày đầu khai trương, quán đón nhiều trong quân doanh.

 

Một đám tráng hán cao lớn khiến dân làng xung quanh đều chấn trụ.

 

Trong quán chỉ vài cái bàn, đủ chỗ , Trần Tiểu Thái đành bày thêm mấy bàn ở bên ngoài.

 

Ngày đầu đông, Trần Tiểu Mạch cũng kéo làm “lao động tráng đinh”, phụ giúp bưng mâm.

 

“Tiểu lão bản, lẩu cay ngon thật đấy!”

 

Trần Tiểu Thái :

“Đại thúc thích là .”

 

Quán tính tiền theo nguyên liệu.

 

Thịt viên giá cao, rau thì rẻ.

 

Một nắm mì chỉ hai văn tiền, binh lính đa phần lấy một nắm mì, thêm mấy loại rau, gọi hai viên thịt, rau thịt, năm văn tiền một bát đầy.

 

Mùi lẩu cay bay ngoài, thu hút nhiều qua đường xem, mấy đứa trẻ trong thôn cũng tò mò ghé .

 

Có đứa cưỡng nổi cám dỗ, nằng nặc đòi nhà mua cho một bát.

 

Nhà khá giả thì c.ắ.n răng thêm hai viên thịt, nhà dư dả thì chỉ lấy mì, cũng vẫn ăn một bát.

 

Quán mở, ai cũng tò mò tới ăn, sinh ý tưởng.

 

Một ngày đó, Trần Tiểu Thái thu một lượng bạc, trừ chi phí vẫn kiếm mấy trăm văn.

 

Lục Lâm dạy công thức nước dùng lẩu cay cho Thẩm Trì.

 

Thẩm Trì chỉ cần mỗi ngày pha sẵn nước dùng, việc khác đều đơn giản, thuê thêm vài phụ là xong.

 

Mấy năm theo Trần Tiểu Thái, phận Thẩm Trì cũng nước lên thì thuyền lên.

 

Điều khó là dù tiền, Thẩm Trì vẫn chịu khó, Trần Tiểu Thái bận rộn, y cũng giúp nhiều.

 

Đối với việc Trần Tiểu Thái thể tìm một hiền thê nội trợ như Thẩm Trì, Lục Lâm cũng vui mừng.

 

---

 

 

Loading...