Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 123: Lệnh khen thưởng

Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:03:04
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 123: Lệnh khen ngợi

 

 

Trần Tiểu Mạch lạch cạch lạch cạch chạy nhanh thư phòng của Lục Lâm.

 

Lục Lâm liếc Trần Tiểu Mạch một cái, hớn hở :

“Tiểu Mạch tới , ?”

 

“Lâm ca, con la nhà thấy cả!”

Tiểu Mạch lớn tiếng kêu lên.

 

“Ồ, dạo thịt đủ ăn, g.i.ế.c con la ăn thịt .”

Lục Lâm thản nhiên đáp.

 

Trần Tiểu Mạch lập tức kích động:

“Ăn thịt? Sao ăn?”

 

Có lẽ vì quá kích động, giọng của Trần Tiểu Mạch giống như hét lên, làm Lục Lâm dọa giật .

 

Sa huyện vật tư thiếu thốn, cho dù Lục Lâm tiền mua thịt, cũng chắc bán. Tiểu Mạch mấy ngày ăn thịt.

 

Kỷ Vân An theo Trần Tiểu Mạch phòng, Lục Lâm bậy bạ với Tiểu Mạch, nhịn thầm c.h.ử.i trong lòng: huyện lệnh đúng là quá đáng, lừa trẻ con.

 

“Tiểu Mạch, đại nhân đang lừa ngươi đó.”

Kỷ Vân An .

 

“Lừa ?”

Trần Tiểu Mạch trừng to mắt Lục Lâm, tức giận.

 

“Con la mượn .”

Lục Lâm ánh mắt của Tiểu Mạch đến chột , ngượng ngùng .

 

“Mượn ?”

Trần Tiểu Mạch nghi ngờ hỏi.

 

Lục Lâm gật đầu:

“Qua mấy ngày nữa sẽ trả thôi.”

 

Ở nơi , gia súc vô cùng quý giá, thậm chí còn quý hơn cả . Một con la giá bảy tám lượng bạc, một mạng cũng chỉ cỡ đó.

 

Trần Tiểu Mạch phồng má lên:

“Sao cho khác mượn chứ?”

 

Lục Lâm xoa đầu Trần Tiểu Mạch, :

“Gia súc mà, nuôi phiền phức. Có nuôi giúp hơn ? Hơn nữa, cho mượn con la, bọn họ còn tới làm việc công cho .”

 

Trần Tiểu Mạch nghiêng đầu, dường như hiểu , gật gật đầu.

 

“Lâm ca, ngươi thật thông minh đó.”

 

“Không dám, dám.”

 

Kỷ Vân An Lục Lâm, trong lòng nghĩ:

Huyện lệnh đại nhân đúng là đa mưu túc trí.

 

Dụ tới làm việc, nhưng việc cho mượn con la và nông cụ đều là thôn dân tự nguyện, cũng ép mua ép bán.

 

Kỷ Vân An cũng nên xem Lục Lâm là thông minh là gian xảo nữa.

 

Khúc viên lê nhanh truyền khắp thôn. Trần Tiểu Thái thấy tới mượn quá nhiều, một xoay xở xuể, liền tìm bốn vị lý chính của Sa huyện, mỗi thôn phát sáu cái khúc viên lê. Nhà nào cần dùng thì tới nhà lý chính mà lấy.

 

Sau khi mượn đăng ký. Những mượn đồ đều coi như thiếu Trần Tiểu Thái nhân tình, lấy công làm nợ. Cuối cùng lý chính sẽ tổng hợp báo cho Trần Tiểu Thái.

 

Không ít thôn dân vẫn sợ tiếp xúc trực tiếp với quan phủ, nhưng khi nông cụ phát tới chỗ lý chính thì dám tới mượn.

 

Trong một thời gian ngắn, khắp trong thôn đều thể thấy cảnh thôn dân đẩy khúc viên lê bận rộn làm việc.

 

---

 

 

Trần Tiểu Thái đang trông coi cửa hàng đậu hũ thì một vị lý chính tìm tới, bên cạnh còn dẫn theo một thôn dân trông vẻ lo lắng bất an.

 

Trần Tiểu Thái liếc hai , hỏi:

“Trương lý chính, chuyện gì ?”

 

Trương lý chính ngượng ngùng :

“Trần thiếu, chiếc xe đẩy tay mà ngài cho mượn… hỏng .”

 

Trần Tiểu Thái ngẩng đầu, liếc đàn ông cạnh Trương lý chính một cái, trong lòng đại khái đoán , chiếc khúc viên lê làm hỏng.

 

Người đàn ông sắc mặt khó coi, thần tình chút căng thẳng.

 

“Xe đẩy tay hỏng mang tới ?” Trần Tiểu Thái hỏi.

 

“Mang , mang .”

 

“Đưa xem.”

 

Trần Tiểu Thái chiếc khúc viên lê mang tới, quan sát một lượt gật đầu :

“Còn , nghiêm trọng. Để đây sửa một chút là . Các ngươi cứ tới kho lĩnh thêm một chiếc khác mà dùng.”

 

Trương lý chính Trần Tiểu Thái, chút ngạc nhiên hỏi:

“Trần thiếu… ngài tức giận ?”

 

Trần Tiểu Thái thản nhiên đáp:

“Dùng đồ thì luôn lúc xảy ngoài ý .”

 

Nói xong, Trần Tiểu Thái sang đàn ông bên cạnh, hỏi:

“Là ngươi làm hỏng?”

 

Người đàn ông vội vàng giải thích:

“Ta… cũng hỏng, đang dùng thì tự nhiên nó gãy .”

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

“Ta ngươi cố ý, nhưng đồ hỏng trong tay ngươi, cũng thể coi như chuyện gì.”

 

Trương lý chính vội lên tiếng:

“Trần thiếu, A Hòa nhà cũng dễ dàng gì, hơn nữa…”

 

“Ghi thêm cho hai ngày công.” Trần Tiểu Thái cắt ngang.

 

Trương lý chính lập tức vui mừng:

“Chỉ ghi thêm hai ngày công thôi ?”

 

“Ừ.” Trần Tiểu Thái gật đầu.

 

“Vậy thì đa tạ Trần thiếu.”

Trương lý chính vội vàng cảm ơn, dẫn Tống Hòa rời .

 

Trên đường về, Trương lý chính vỗ vai Tống Hòa, :

“A Hòa , may mà Trần thiếu dễ chuyện, nếu ngươi phiền to .”

 

Tống Hòa gãi đầu, ngây ngô:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-123-lenh-khen-thuong.html.]

, đúng . Cậu em vợ của huyện thái gia tuổi lớn, nhưng uy thế thật sự nhỏ, giống thường chút nào.”

 

Phải rằng, đến khúc viên lê tinh xảo phức tạp thế , ngay cả nông cụ bình thường, nếu làm hỏng cũng phiền phức. Mua cái mới thì đắt, sửa chữa thì dễ thợ c.h.é.m giá, mà tự sửa làm thế nào.

 

Trương lý chính gật đầu :

, em vợ huyện thái gia giỏi làm ăn.”

 

Tống Hòa phía Trương lý chính, bước chân nhẹ nhõm hơn hẳn.

 

Làm hỏng đồ của quan gia, Tống Hòa cả đêm ngủ, đến khi chuyện giải quyết như , trong lòng mới thực sự yên tâm.

 

---

 

Kỷ Vân An trong phòng sách, thỉnh thoảng rơi trầm tư.

 

Sau khi phận bại lộ, Lục Lâm cũng quản Kỷ Vân An gắt gao nữa, khiến Kỷ Vân An nhiều thời gian rảnh.

 

Hắn phát hiện huyện lệnh đại nhân quả thực đa tài đa nghệ, chỉ là phần lớn tài nghệ đều thể hiện ở… trù nghệ.

 

Dân dĩ thực vi thiên, tay nghề nấu ăn của Lục Lâm khiến Kỷ Vân An cũng lau mắt .

 

lúc , Trần Tiểu Mạch thịch thịch thịch chạy , mặt đầy vẻ hoảng loạn.

 

“Không xong ! Không xong !”

 

“Sao thế?” Kỷ Vân An hỏi.

 

Trần Tiểu Mạch đưa tờ giấy trong tay cho Kỷ Vân An xem.

 

“Bẩn , bẩn .”

 

Kỷ Vân An tờ giấy đầy vết dầu mỡ, nhíu mày:

“Ngươi chạy thư phòng đại nhân ?”

 

Trần Tiểu Mạch gật đầu:

!”

 

“Ngươi thư phòng đại nhân làm gì?”

 

“Có tặng Lâm ca một con rùa đen, Lâm ca ăn mà nuôi trong thư phòng. Ta cho rùa ăn, cẩn thận ngủ quên ở đó.”

Trần Tiểu Mạch chớp chớp mắt .

 

Kỷ Vân An liền hiểu, con rùa đen mấy hôm là do thôn dân bắt . Gần đây Lục Lâm giúp dân nghèo xây giường đất, cho mượn gia súc và nông cụ, danh tiếng , nên thôn dân mới mang rùa tới biếu.

 

Lục Lâm tiện từ chối, trả bạc họ cũng nhận, cuối cùng đành cho họ mang ít đậu hũ về.

 

Kỷ Vân An Trần Tiểu Mạch, thầm nghĩ:

Tiểu Mạch là cho rùa ăn xem lúc nào thì ăn rùa đây?

 

Hắn thở dài, trong lòng nghĩ:

Trong nhà đồ ăn cũng thiếu, Tiểu Mạch thèm thịt đến thế.

 

“Giờ làm ?” Trần Tiểu Mạch buồn bực hỏi.

 

Kỷ Vân An :

“Không , chép cho ngươi là .”

 

Trong lòng nghĩ, mấy thứ trong thư phòng chắc cũng văn thư quan trọng gì.

 

Trần Tiểu Mạch kinh ngạc :

“Ngươi chữ ?”

 

Kỷ Vân An: “……”

 

Hắn tất nhiên chữ. Chẳng lẽ trong mắt Tiểu Mạch, là kẻ mù chữ ?

 

Phụ là tiến sĩ, gia học sâu dày, từ nhỏ vỡ lòng. Dù thích sách, nhưng Tứ Thư Ngũ Kinh vẫn thông thạo. Thời nhỏ nghịch ngợm còn thường xuyên phụ đ.á.n.h bằng thước.

 

Gia tộc Kỷ gia là võ tướng thế gia, nhưng cũng coi trọng học vấn. Sau khi trở về Kỷ gia, ít binh thư, Kỷ Thành Khang cũng dạy dỗ nghiêm khắc.

 

“Ta đương nhiên chữ.” Kỷ Vân An mặt đen .

“Ta thi tú tài cũng thành vấn đề.”

 

“Khoác lác.” Trần Tiểu Mạch nhàn nhạt đáp.

 

Kỷ Vân An: “……”

 

Hắn đúng là một đứa nhóc coi thường.

 

Sau khi chép xong, Trần Tiểu Mạch hai bản giấy, cau mày:

“Không giống lắm…”

 

“Chữ thì vẫn là chữ đó.” Kỷ Vân An .

 

“Lâm ca hơn.” Trần Tiểu Mạch nghiêm túc .

 

Kỷ Vân An: “……”

 

---

 

Một mùa đông trôi qua nhanh.

 

Đầu xuân đến, nông dân lượt bước vụ bận rộn, mấy chục chiếc khúc viên lê tồn kho đều cho thuê hết.

 

Khúc viên lê dùng cực kỳ tiện lợi, giảm mạnh cường độ lao động cho nông dân.

 

Công Bộ dựa việc sản xuất và bán khúc viên lê cũng kiếm ít bạc, Hoàng đế long nhan đại duyệt, ban thêm một đạo lệnh khen ngợi cho Lục Lâm.

 

Lệnh khen gửi về tận tộc Lục gia, trong đó khen ngợi Lục Lâm công lao đối với quốc gia.

 

Trong triều ai Lục Lâm thực chất thoát ly Lục gia từ lâu, càng ai ở rể.

 

---

 

Lệnh khen truyền về Đại Thạch thôn, lập tức gây chấn động lớn.

 

“Lục Lâm thật lợi hại, làm quan còn Hoàng đế coi trọng.”

 

“Không ngờ Lục tiểu t.ử bản lĩnh như .”

 

“Sa huyện nơi , nhiều huyện quan tới đó đều gặp xui xẻo, mà Lục Lâm vẫn vững.”

 

“Rốt cuộc làm chuyện gì mà kinh động cả Thánh Thượng?”

 

“Thẩm a bà đúng là , gả song nhi cho một như .”

 

“Đáng tiếc lão thái thái mất sớm, nếu giờ hưởng phúc .”

 

Trong thôn còn câu: Làm bằng gả , mà Thẩm Trì nghiễm nhiên trở thành gả nhất trong mắt thôn dân.

 

Không ít cô nương trong thôn chuyện Thẩm Trì, Trần Tiểu Thái, đều hận thể… mà gả.

 

---

 

 

Loading...