Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 117: Xay đậu hủ
Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:59:12
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
—
*Lưu ý: Từ chương đổi xưng hô của Trần Tiểu Mạch từ nó => nhé.
Chương 117: Xay đậu hủ
“Nghe tiểu tướng quân bắt .” Liễu Vân bẩm báo với Kỷ Thành Khang.
Kỷ Thành Khang vui vẻ hỏi:
“Chạy ?”
Liễu Vân chút hổ đáp:
“Nửa đêm chạy đến nha môn huyện lệnh.”
Kỷ Thành Khang cau mày, giọng kiên nhẫn:
“Chạy tới đó làm gì?”
Liễu Vân khổ:
“Có lẽ là điều tra địa hình.”
Từ xưa quan văn và võ quan hòa hợp. Kỷ Thành Khang vốn nên làm quan ở kinh đô, nhưng đám quan văn trong triều chèn ép, đẩy ngoài.
Kỷ Vân An từ nhỏ theo Kỷ Thành Khang, đối với đám quan văn chỉ chi, hồ, giả, dã vốn mắt.
Liễu Vân hỏi thăm trong doanh trại thì mấy ngày vài binh lính bàn tán về vị huyện lệnh mới tới.
Bọn họ chức quan của vị huyện lệnh là mua mà , hơn phân nửa sẽ bóc lột dân chúng để bù tiền. Kỷ Vân An xong thì đầy căm phẫn, lập tức xem thử vị huyện lệnh mới rốt cuộc bản lĩnh gì.
Thực đó Kỷ Vân An từng với Liễu Vân ý định điều tra lai lịch của huyện lệnh mới, nhưng Liễu Vân chỉ nghĩ đó là tâm tính thiếu niên, để tâm. Không ngờ Kỷ Vân An thật sự lén .
Kỷ Thành Khang cau mày :
“Càng ngày càng hồ nháo. Người thế nào ?”
Liễu Vân nhíu mày:
“Tiểu tướng quân nửa đêm lẻn , nhầm phòng của một tiểu song nhi, bắt sai làm cu li.”
“Hồ đồ!” Kỷ Thành Khang đen mặt.
Liễu Vân khổ:
“Tiểu tướng quân chắc là hiểu rõ tình hình, cố ý.”
“Người chứ?” Kỷ Thành Khang hỏi.
Liễu Vân lắc đầu:
“Hẳn là .”
Kỷ Thành Khang gật đầu:
“Nếu thì cứ để nó ở bên đó . Thằng nhóc ngày càng vô pháp vô thiên, nhân cơ hội mài giũa tính tình nó cũng .”
Liễu Vân gật đầu:
“Vâng. Ta nó một tiểu song nhi sai đẩy cối xay, ngoài thì chuyện gì khác.”
“Bên huyện lệnh mới động tĩnh gì ?” Kỷ Thành Khang hỏi.
“Hắn gọi mấy thợ mộc với thợ rèn tới, mục đích gì. Có lẽ là đóng đồ đạc. Sau khi huyện lệnh tiền nhiệm rời , đồ trong huyện nha cũng dọn gần hết.” Liễu Vân đáp.
Kỷ Thành Khang khổ:
“Gã mua quan mà thăm dò . Quan Sa huyện dễ làm.”
---
Trần Tiểu Mạch gặm bánh bao Kỷ Vân An:
“Tiểu quỷ, ngươi năm ngày mà hình như chẳng ai tìm ngươi. Có là nhà ngươi cần ngươi nữa ?”
“Không !” Kỷ Vân An bất mãn phản bác.
Trần Tiểu Mạch bĩu môi:
“Chắc chắn là do ngươi làm điều thất đức nên nhà mới cần ngươi. Nếu ngươi ngoan như thì chẳng ai bỏ ngươi cả.”
Kỷ Vân An Trần Tiểu Mạch, thầm nghĩ:
Tiểu quỷ chỗ nào ngoan chứ, chẳng giống song nhi chút nào. Vậy mà trong phủ huyện lệnh sợ chiếm tiện nghi.
“Nếu nhà ngươi cần ngươi, mỗi ngày ở đây đẩy cối xay cho cũng .” Trần Tiểu Mạch vui vẻ .
Kỷ Vân An cau mày:
Tiểu song nhi thật đáng ghét, làm công mỗi ngày.
Hắn chợt nảy ý định thẳng phận — thúc thúc là tướng quân của Tuần Phòng Doanh, ai sợ một huyện lệnh nhỏ bé.
nghĩ , nếu thì quá mất mặt, mất mặt , mất mặt thúc thúc.
Trong lòng Kỷ Vân An chút hoang mang. Hắn rời doanh trại mấy ngày mà thúc thúc vẫn tìm tới, chẳng lẽ phát hiện mất tích ? Nghĩ tới đó, c.ắ.n chặt răng, lòng đầy hụt hẫng.
Trần Tiểu Mạch ghế lắc lư, ôm một con hổ bông vải chơi đùa.
Kỷ Vân An xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, mặt lộ vẻ khổ sở.
Đẩy cối xay là việc nặng nhọc, cảm thấy tay đau, chân đau, đều thoải mái.
Trần Tiểu Mạch ném con hổ bông lên trung bắt lấy, chơi vui.
Khi Lục Lâm bán cửa hàng, chuyển luôn cả thú bông . Trần Tiểu Mạch chơi với con hổ bông , nỡ bỏ, Lục Lâm liền mang theo cùng.
Kỷ Vân An thú bông trong tay Trần Tiểu Mạch:
“Thú bông của ngươi tệ.”
Trần Tiểu Mạch ôm chặt lấy, nhe răng hộ thực:
“Của .”
“Của ngươi thì của ngươi, giành .” Kỷ Vân An bĩu môi.
Trần Tiểu Mạch đắc ý:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-117-xay-dau-hu.html.]
“Đại ca đ.á.n.h c.h.ế.t hổ đó.”
“Huyện lệnh đại nhân?” Kỷ Vân An ngạc nhiên.
Trong đầu nghĩ: huyện lệnh đại nhân giống chỉ tiền bạc, thể làm chuyện ?
Trần Tiểu Mạch lắc đầu:
“Không , là đại ca.”
Kỷ Vân An hiểu :
Là phu lang của huyện lệnh?
Nghe huyện lệnh là sợ vợ.
“Đại ca lợi hại, cả thôn đều sợ đại ca. Ta trở thành giống đại ca.” Trần Tiểu Mạch đắc ý .
Kỷ Vân An: “……”
Một song nhi sợ thì gì đáng tự hào chứ?
Nguyên Bảo xách một thùng gỗ nhỏ lắc lư tới.
Trong thùng là sữa đậu nành.
Thùng làm tinh xảo, trông như đồ chơi, chứa bao nhiêu, Nguyên Bảo lắc, văng ít.
“Tiểu thúc, sữa đậu nành trong bếp nấu xong , thể uống.”
Trần Tiểu Mạch lên:
“Được , ngay.”
Nguyên Bảo xuống ghế, Kỷ Vân An, giọng non nớt:
“Ngươi trông cũng tệ, mà ăn trộm, đúng là thể trông mặt mà bắt hình dong.”
Nói xong còn chép chép miệng nhịp điệu.
Lời Nguyên Bảo tự nghĩ , mà là Trần Tiểu Mễ với Lục Lâm chuyện học theo.
Kỷ Vân An một đứa nhóc trách móc, khỏi hổ.
Hắn ăn trộm, chỉ xem huyện lệnh mới là thế nào.
“Nhỏ như học .” Nguyên Bảo lắc đầu tiếp.
Kỷ Vân An: “……”
Đứa nhóc mùi sữa chê nhỏ tuổi.
Trần Tiểu Mạch xách một thùng gỗ lớn hấp tấp .
Trong thùng là đầy sữa đậu nành.
Cậu múc một bát đưa cho Kỷ Vân An:
“Ăn .”
Kỷ Vân An liếc một cái, thấy Trần Tiểu Mạch lấy từ túi tiền bên một muỗng đường, bỏ bát của .
Mấy ngày nay Kỷ Vân An uống ít sữa đậu nành, mùi vị quả thật tệ. Hắn thể tưởng tượng sữa đậu nành cho thêm đường sẽ ngon tới mức nào.
Trần Tiểu Mạch là tiểu song nhi ngang ngược keo kiệt, sữa đậu nành của cho nhiều đường, còn thì cho lấy một chút.
Dù cũng chỉ là tù nhân, cho đường thì cũng bình thường.
Nguyên Bảo ôm thùng uống sữa đậu nành, uống tới đầy miệng râu sữa.
Trần Tiểu Mạch lấy khăn tay lau miệng cho Nguyên Bảo.
Kỷ Vân An cảnh đó, thầm nghĩ:
Tiểu song nhi đối với nhóc con thì hiền, với thì hung dữ.
---
Lục Lâm cho Trần Tiểu Thái mở một cửa hàng đậu hủ ngay bên cạnh huyện nha, chuyên bán đậu hủ và sữa đậu nành.
Trần Tiểu Thái vốn dĩ vẫn luôn cảm thấy suốt ngày ăn , quen. Nay cửa hàng đậu hủ mở lên, tinh thần của lập tức phấn chấn hẳn.
Lợi nhuận bán đậu hủ vô cùng thấp, nhưng dù cũng là một nghề đàng hoàng, Trần Tiểu Thái làm việc nhiệt tình.
“Một miếng đậu hủ bán một văn tiền, phát tài cũng dễ a!” Thẩm Trì .
Năm đó Thẩm Trì theo Trần Tiểu Thái, chỉ một con thú bông cỡ lớn thể bán mấy chục lượng bạc, hiện giờ rơi xuống cảnh , khiến Thẩm Trì chút quen.
Trần Tiểu Thái gãi gãi đầu, : “Lâm ca , mục tiêu quan trọng của cửa hàng chúng là kiếm tiền.”
Thẩm Trì khó hiểu Trần Tiểu Thái, hỏi: “Không vì kiếm tiền, vì cái gì?”
Trần Tiểu Thái bất đắc dĩ : “Lâm ca là vì cải thiện dân sinh.”
Thẩm Trì chút kinh ngạc: “Cải thiện dân sinh?”
Trần Tiểu Thái gật đầu, : “Lâm ca , bây giờ là quan, tạo phúc cho một phương.”
Thẩm Trì vẫn khó hiểu: “Mở cửa hàng đậu hủ thì cải thiện dân sinh kiểu gì……”
Trần Tiểu Thái lắc đầu, : “Hắn còn cái gì mà giải phóng cùng phát triển sức sản xuất, cũng hiểu lắm.”
Cửa hàng của Trần Tiểu Thái chỉ nhận tiền đồng, mà còn nhận cả lấy vật đổi vật.
Không tiền đồng, cũng thể dùng trứng gà đổi đậu hủ. Thường xuyên thôn dân mang trứng gà tới đổi, tuy lợi nhuận mỏng, nhưng lui tới đông.
---