Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 115: Làm đậu hủ
Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:58:08
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 115: Làm đậu hủ
Trần Tiểu Thái từ doanh địa bên trở về, phủ tin Trần Tiểu Mễ mang thai, khỏi kích động vô cùng.
“Đại ca, ?” Trần Tiểu Thái hưng phấn hỏi.
Lục Lâm gật đầu, : “Ừ.”
Trần Tiểu Thái tuy thường ngày tỏ chín chắn như ông cụ non, nhưng tin Trần Tiểu Mễ t.h.a.i thì lập tức vui mừng nhảy cẫng lên, trông chẳng khác gì một đứa trẻ con.
“Thật quá! Ta sắp cháu trai !” Trần Tiểu Thái vui vẻ .
Lục Lâm bật .
Thời đại , chú trọng sinh con nuôi dạy cho , mà là nhiều con nhiều phúc, cho dù gia cảnh nghèo khó thì vẫn thích sinh thêm mấy đứa.
Lục Lâm đ.á.n.h giá Trần Tiểu Thái, trong mắt lóe lên vài phần trêu chọc.
“Ngươi với Thẩm Trì cũng sẽ .”
Trần Tiểu Thái gãi đầu, ngượng ngùng .
Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì tuy đính hôn sớm, thành cũng sớm, nhưng Trần Tiểu Mễ bảo hai cứ chậm rãi, cần gấp.
Trần Tiểu Thái lời Trần Tiểu Mễ, đến giờ còn lén nếm thử “trái cấm”.
Lục Lâm Trần Tiểu Thái, thầm nghĩ: Tiểu quỷ chắc vẫn còn là trai tân, đúng kiểu nhóc con.
Trần Tiểu Thái thấy ánh mắt Lục Lâm thì đoán đang nghĩ gì, liền hung hăng trừng một cái.
Lục Lâm nghĩ thầm: Trẻ con đúng là trẻ con, dễ cáu thật.
Sau khi phòng ốc tu sửa xong, qua thêm mấy ngày, dọn căn nhà mới.
Nhà mới xây phần gấp gáp, so với căn nhà của Lục Lâm thì kém tinh xảo hơn, nhưng cái rộng rãi.
Phủ nha rộng như , mà ngay cả ghế cũng .
Lục Lâm lắc đầu, nghĩ bụng mấy hôm nữa tìm thợ mộc đóng thêm mấy cái ghế.
Trần Tiểu Mễ bất đắc dĩ : “Có khi , mà là trộm mang .”
Lục Lâm gật đầu: “Cũng khả năng.”
Hắn thầm nghĩ: Ai cũng làm quan sướng, nhưng cái quan của xem chẳng sướng chút nào. Uy nghiêm thì , đồ đạc thì trống trơn. chọn con đường thì chỉ thể c.ắ.n răng tiếp.
Trần Tiểu Mễ bản vẽ Lục Lâm đang vẽ, : “Cái cối đá … to thật đấy.”
Lục Lâm gật đầu: “Cối đá đủ lớn thì xay bột mới mịn, đậu hủ làm mới ngon. Cối nhỏ dùng .”
Thời đại cối đá, nhưng đa phần chỉ xay lương thực thô, ăn cũng ráp. Xay mịn thì mới ngon miệng.
Ở đây còn một loại lương thực mùi vị giống kê vàng, nhiều nông dân thích nghiền thành bột để ăn.
Cối đá dùng tốn sức. Theo Lục Lâm , cả Sa huyện chỉ vài cái cối đá, thường là mỗi thôn một cái, ai cần dùng thì mượn.
Cái cối là Lục Lâm bỏ một lượng bạc đặt làm.
“Bao giờ mới ăn cái món đậu hủ mà ngươi ?” Trần Tiểu Mễ hỏi.
Dạo khẩu vị Trần Tiểu Mễ kỳ lạ, ngay cả thịt cũng ăn.
Lục Lâm vất vả mua xương về hầm canh, y cũng chỉ uống chút canh chứ ăn nổi.
Nghe Lục Lâm khen đậu hủ lên tận trời, Trần Tiểu Mễ khỏi tò mò.
“Đừng vội, đợi cối đá làm xong là ăn .” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ chút thất vọng: “Cối đá làm lâu thật.”
Đã đặt mấy ngày mà tới giờ vẫn xong, điều chắc cũng sắp .
“Lâm ca, cối đá đưa tới !” Tần Minh báo.
Lục Lâm gật đầu, vui vẻ : “Tốt.”
Trần Tiểu Mễ dậy, cao hứng : “Vừa mới tới là đưa tới, đúng là trùng hợp. Ta xem.”
Cả nhà cùng khiêng cối đá sân.
Hậu viện phủ nha rộng, đặt thêm một cái cối đá cũng dư chỗ.
Cối đá nặng, mấy tốn ít sức mới đặt đúng vị trí.
Trần Tiểu Mễ định phụ giúp thì Lục Lâm kéo .
Tần Minh hưng phấn hỏi: “Lâm ca, sắp làm đồ ăn ngon ?”
Tần Minh Trần Tiểu Mạch , cối đá là để làm đồ ăn ngon, nên mong chờ từ lâu.
Tần Lãng liếc Tần Minh một cái, hừ : “Suốt ngày chỉ ăn.”
Tần Minh ủ rũ: “Đại ca, chẳng lẽ ăn ?”
Tần Lãng trừng mắt: Thằng nhóc càng ngày càng hỗn, dám vạch mặt .
Lục Lâm : “ , cối đá đưa tới thì thể làm đồ ngon. Chúng làm đậu hủ.”
Theo Lục Lâm , nơi tuy đậu hủ, nhưng phổ biến, cách ăn cũng đơn điệu.
Tần Minh cực kỳ tò mò với cối đá mới, chỉ cần xay đậu thành bột là làm đậu hủ liền xung phong nhận việc đẩy cối.
Tần Minh nhận việc thì Trần Tiểu Mạch phục, đẩy sang một bên, giành lấy.
Lục Lâm bất lực mấy đứa trẻ vây quanh cối đá, chỉ thấy cảnh tượng mắt khó hiểu.
Hắn thầm nghĩ: Đẩy cối là việc tốn sức, mà bọn nhóc coi như trò chơi.
“Ê, lên nào!” Trần Tiểu Mạch đẩy cối, bánh đá bắt đầu xoay.
Lục Lâm Trần Tiểu Mạch quanh cối đá, nghĩ thầm: Một quái lực cuối cùng cũng đất dụng võ.
Cối xay đặt trong đình viện, lập tức trở thành “bảo bối mới” của mấy đứa trẻ trong nhà.
Trần Tiểu Mạch theo Trần Tiểu Thái, vẻ mặt vô cùng phấn khích :
“Nhị ca, nhị ca, tới lượt đẩy cối , tới lượt !”
Trần Tiểu Thái liếc Trần Tiểu Mạch một cái, :
“Tiểu Mạch, đừng vội, còn đẩy bao lâu .”
Trần Tiểu Mạch đá chân xuống đất, bất mãn oán giận:
“Nhị ca chơi ! Đến lượt , đến lượt mà…”
Trần Tiểu Thái bất đắc dĩ thở dài một tiếng, :
“Thôi , nhường cho ngươi đó.”
Trần Tiểu Mạch lập tức thế vị trí của Trần Tiểu Thái, hai tay đẩy cối xay, làm cho cối đá kêu lên “phành phạch” mà xoay tròn.
Lục Lâm Trần Tiểu Mạch dùng sức đẩy cối, trong lòng khỏi cảm khái, sức lực của Tiểu Mạch quả thật nhỏ. Một cối đá to như mà đẩy lên hề tốn sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-115-lam-dau-hu.html.]
Nếu bọn họ vẫn còn sinh sống trong núi, dựa săn b.ắ.n mà sống, thì với sức lực như , chừng là một tay thợ săn cừ khôi.
Nguyên Bảo bên cạnh, mấy đẩy cối xay, đôi mắt sáng rực lên, rõ ràng là chút nóng lòng thử.
Chỉ là nó còn quá nhỏ, còn cao bằng cối xay, căn bản thể đẩy , chỉ thể bên cạnh lo lắng suông.
Trần Tiểu Mễ từ trong phòng , liền thấy Lục Lâm một bên, mấy trong nhà vây quanh cối xay.
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, hỏi:
“Ngươi cũng lên đẩy thử ?”
Lục Lâm lắc đầu, :
“Ta mới rảnh rỗi như .”
Trần Tiểu Mễ cối xay, mấy đứa trẻ, :
“Thứ trông vẻ… cũng khá thú vị.”
Lục Lâm Trần Tiểu Mễ, trong lòng thầm nghĩ:
Hy vọng hứng thú của bọn họ thể kéo dài thêm vài ngày, đừng chỉ nóng ba phút.
Sự thật chứng minh, kỳ vọng của Lục Lâm nhanh đ.á.n.h tan.
Vài ngày , mấy trong nhà lượt mất hứng thú với việc đẩy cối xay. Người duy nhất còn tỏ hứng thú, chính là Trần Tiểu Mạch, nhưng Lục Lâm dáng vẻ của nó, cảm thấy Tiểu Mạch cũng sắp chán tới nơi .
Lục Lâm thầm nghĩ:
Trẻ con đúng là lũ tam tâm nhị ý.
Lúc cối xay mới đưa về, mấy đứa nhỏ gần như canh giữ bên cạnh cối xay suốt ngày. Thậm chí mấy đêm, Lục Lâm còn thấy tiếng kéo cối đá vang lên giữa đêm khuya.
Nếu tận mắt thấy mấy tiểu quỷ thức đêm làm việc, còn tưởng trong nhà quỷ quái xuất hiện.
……
Tần Lãng phong trần mệt mỏi từ bên ngoài trở về.
“Đại nhân.”
Lục Lâm Tần Lãng, hỏi:
“Đã tìm thợ mộc và thợ rèn bảo ngươi tìm ?”
Tần Lãng gật đầu, đáp:
“Đã tìm .”
“Chọn thời gian thích hợp, dẫn tới đây.”
Trần Tiểu Mễ tò mò hỏi:
“Ngươi tìm thợ mộc với thợ rèn làm gì?”
Lục Lâm , :
“Ta bây giờ là quan , cảm thấy nên tranh thủ làm chút chuyện ích, đóng góp một chút.”
Mấy năm xuyên tới đây, chỉ lo tích trữ tiền bạc. Giờ làm quan, cũng nên vì tiến bộ xã hội mà góp chút sức.
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm một cái, cảm thấy dạo vẻ khó hiểu.
Lục Lâm lấy một tờ bản vẽ, đưa cho Trần Tiểu Mễ, :
“Ngươi xem cái .”
Trần Tiểu Mễ bản vẽ, hỏi:
“Đây là thứ gì?”
“Đây là bản vẽ khúc viên lê, điều vẽ lắm.” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ xem kỹ một lúc, :
“Nếu thứ , việc trồng trọt sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.”
Lục Lâm gật đầu:
“ .”
“Nhìn thì khá phức tạp, nếu chế tạo , chắc cũng tốn công lắm.” Trần Tiểu Mễ .
“ , làm xong chắc mua nổi, nhưng , cứ làm .” Lục Lâm .
Trong tay còn ít bạc, tiêu một chút cũng thành vấn đề.
Bổng lộc tuy nhiều, nhưng để sinh sống thì cũng tạm đủ.
……
La Viễn xách hai miếng đậu hủ, về hướng nhà .
Thời gian , La Viễn vẫn thường xuyên làm mấy việc chạy vặt cho phủ nha tri huyện. Có lúc trùng giờ cơm, Lục Lâm còn giữ La Viễn ở ăn cơm.
Trong nhà Lục gia ít, cũng thiếu La Viễn một miệng ăn.
La Viễn tuy chút ngượng ngùng, nhưng khi đói bụng thật sự khó chịu, vẫn thường canh giờ cơm mà ghé phủ nha.
Lục Lâm cũng hiểu tâm tư của La Viễn, nhưng vạch trần. Trong nhà vốn cũng thiếu một bữa cơm.
“A Viễn, về ?”
Bà lão hàng xóm thấy La Viễn, lên tiếng chào.
La Viễn gật đầu:
“Dạ, về ạ.”
“Bây giờ ngươi làm việc cho tri huyện ?” Bà lão lo lắng hỏi.
La Viễn :
“Không .”
La Viễn nghĩ thầm: Sa huyện mấy nhiệm kỳ quan đều , bà lão chắc xem Lục Lâm giống như những quan viên .
Ban đầu La Viễn cũng từng lo lắng, nhưng một thời gian tiếp xúc, cảm thấy Lục Lâm khác với những vị quan .
La Viễn về đến nhà.
La mẫu thấy , hỏi:
“A Viễn về ?”
“Dạ, nương, con mang đậu hủ về cho nương đây.” La Viễn .
La mẫu nghi hoặc hỏi:
“Đậu hủ là thứ gì?”
“Là một loại đồ ăn do tri huyện đại nhân làm , chấm nước tương ăn ngon.” La Viễn đáp.
La mẫu lo lắng :
“Sao con tùy tiện lấy đồ trong nhà tri huyện? Lỡ đắc tội đại nhân thì ?”
La Viễn bình tĩnh đáp:
“Nương yên tâm, là đại nhân thấy con làm việc nên thưởng cho con. Đại nhân là .”
“Dù cũng là quan phụ mẫu, con nhất định đừng làm phật ý .” La mẫu dặn dò.
La Viễn gật đầu:
“Con .”
---