Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 113: Tu phòng và giường đất
Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:57:18
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 113: Tu phòng và giường đất
La Viễn cầm hai mươi văn tiền trong tay, tâm tình vô cùng .
Mấy năm nay, vẫn luôn làm dẫn đường cho các tiểu thương. Công việc kiếm tiền khá nhanh, nhẹ nhàng, chỉ là thường xuyên mấy ngày liền việc, mở hàng chẳng mấy .
Nghe huyện lệnh mới sắp nhậm chức, La Viễn liền nhớ thương trong lòng.
“La Viễn, ngươi gặp vị huyện lệnh mới tới ?”
Một nam nhân mù một mắt híp mắt hỏi.
Người mặt một vết sẹo thật dài, trông dữ tợn, là vết thương để từ trận chiến năm xưa.
La Viễn gật đầu đáp:
“Gặp , còn chỉ đường cho . Nhìn bộ dáng, chắc là huyện nha làm cho dọa sợ.”
Nam nhân mù một mắt khẩy một tiếng:
“Huyện lệnh nào mà chẳng chỉ bóc lột dân chúng. Không hiểu vì triều đình vẫn cứ phái tới đây.”
Sa huyện vốn nghèo nàn, thường xuyên quân địch xâm nhập.
Trước từng một vị huyện lệnh, chê quan nhỏ, địa phương , điều nơi khác, liền điên cuồng vơ vét mồ hôi nước mắt của bách tính để đem hối lộ cấp .
Dân chúng nơi cũng chẳng dễ chọc, dồn ép đến cực điểm, liền liên thủ g.i.ế.c c.h.ế.t tên hôn quan .
La Viễn lắc đầu :
“Không nữa, nếu nơi lúc nào cũng tướng quân đại nhân trấn giữ thì .”
Hắn hỏi:
“Điền thúc, tin tức linh thông, vị quan mới tới là lai lịch thế nào ? Ta thấy dắt cả già lẫn trẻ tới đây.”
Nam nhân mù một mắt , khuôn mặt vốn dữ tợn càng thêm đáng sợ:
“Vị Huyện thái gia mới đơn giản . Nghe quan chức là dùng tiền mua , thi cử mà lên.”
La Viễn nhíu mày:
“Mua quan ư?”
“ . Có tiền thì sai quỷ khiến thần, hẳn là đại thương nhân. Có tiền liền đổi lấy địa vị. Chỉ tiếc Sa huyện nơi vớt dầu mỡ, hơn phân nửa là tham rẻ mà mua quan tiện.”
La Viễn xoay xoay tròng mắt, :
“Ta thấy vị huyện lệnh trông giống quan .”
Nam nhân mù một mắt hứng thú liếc một cái:
“Ngươi còn phân biệt quan quan ?”
La Viễn nhe răng :
“Tính tình , hơn nữa cho tiền cũng hào phóng.”
Nam nhân bĩu môi:
“Mới tới nên thế, vững gót thì chắc.”
---
Sau khi mua quan, Lục Lâm bán cửa hàng cùng nhà ở trấn , phân phát bớt làm, trong tay còn dư một ngàn bảy trăm lượng bạc.
Số bạc đủ để chống đỡ sinh hoạt trong một thời gian dài.
Lục Lâm gọi Tần gia phụ t.ử ba tìm sửa nhà, nhanh Tần Nghị dẫn tới.
Sa huyện tuy dân phong bưu hãn, nhưng ai cũng cần ăn cơm. Lục Lâm trả công cao, tới tự nhiên ít.
Tần Nghị về báo nhỏ với Lục Lâm rằng nhân công ở đây còn rẻ hơn Lâm Trấn.
Ban đầu là sửa nhà cho tri huyện, dân làng đều mấy vui, nhưng tiền công hai mươi lăm văn một ngày, trả ngay trong ngày, liền ít gật đầu.
Lúc cuối thu, Lục Lâm nhanh chóng sửa xong nhà. Sa huyện quá nghèo, chỉ một quán trọ rách nát, thật sự sớm dọn huyện nha ở.
“Tần thúc, thúc lợi hại thật, nhanh gọi nhiều thế .”
Lục Lâm .
Tần Nghị :
“Cũng nhờ phúc của La Viễn. Thằng nhỏ đó, là kẻ thể dùng .”
Tần Nghị hỏi thăm lai lịch La Viễn, mới tiểu t.ử đáng thương: cha c.h.ế.t trận, bệnh tật triền miên, hai con thường xuyên đói ăn.
Con nhà nghèo sớm tự lập, La Viễn tuổi còn nhỏ chạy vạy khắp nơi kiếm tiền, nhưng trẻ con thì cũng chẳng tìm việc gì .
Khi Tần Nghị tìm thợ trong thôn, đúng lúc gặp La Viễn. Nghe sửa nhà, La Viễn liền xung phong nhận việc, giúp tìm , chỉ cần trả chút phí.
Tần gia mấy năm nay theo Lục Lâm cũng kiếm ít, thấy chẳng bao nhiêu tiền nên đồng ý.
Có La Viễn làm trung gian, việc tìm thuận lợi hơn hẳn.
Lục Lâm mua nhiều gạch ngói để sửa nhà. Phủ tri huyện tuy rách nát, nhưng ba dãy sân, gian rộng rãi, đủ ở.
Trong lúc sửa nhà, Trần Tiểu Mạch cũng chạy tới giúp.
Một rương lớn nặng mấy chục cân, nó nhấc lên nhẹ như , khiến mấy thợ đều trợn mắt.
Lục Lâm bộ dáng , thầm nghĩ:
Xem Trần Tiểu Mạch cũng giống Trần Tiểu Mễ, đều là quái lực.
Sợ nó gây chú ý, Lục Lâm liền đuổi chơi.
Trần Tiểu Mạch đang hăng hái làm việc đuổi, bất mãn chạy mất.
Dù thuê nhiều thợ, nhưng trong nhà cũng nhàn rỗi.
Trần Tiểu Thái bọn họ đều từng chịu khổ mà lớn lên, tuy rằng mấy năm nay nhật t.ử khá hơn, nhưng trong xương cốt vẫn còn quen chịu cực chịu khổ, làm việc cái gì cũng thành thạo.
……
Người đông thì làm việc cũng nhanh, đến lúc chạng vạng tối liền tan làm, mấy thợ lượt rời khỏi huyện nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-113-tu-phong-va-giuong-dat.html.]
“Chu lão đại, thấy vị huyện lệnh mới tới thế nào?” Vương Nhị hỏi.
Chu Nguyên Hà nheo mắt , đáp: “Tạm thời còn .”
Vương Nhị gãi gãi đầu, : “Ta thấy vị đại nhân coi như tệ a, buổi trưa còn lo cơm cho bọn .”
Lục Lâm luôn tin rằng lúc ăn cơm chính là thời điểm nhất để kéo gần quan hệ, cho nên ở phương diện ăn uống giờ đều dám qua loa.
Lục Lâm mới tới Sa huyện, điều kiện cũng chẳng cho lắm, đến bữa trưa thì cắt một ít thịt khô, thêm khoai mài nấu thành một nồi cháo lớn, cho những tới sửa nhà ăn.
Sa huyện ở biên cương, sản vật vốn cằn cỗi, mấy thợ ăn đến vô cùng thỏa mãn.
Chu Nguyên Hà bất đắc dĩ liếc Vương Nhị một cái, : “Chỉ một bữa cơm mua chuộc ngươi .”
Vương Nhị gãi đầu hề hề: “Không thịt ?”
Dù chỉ là mấy sợi thịt vụn, nhưng dù cũng là thịt.
“Nghe ý của vị Huyện thái gia , hình như làm giường đất.” Chu Nguyên Hà .
Vương Nhị chút hưng phấn: “Giường đất cũng qua, hình như lợi hại a! Vị huyện lệnh mới tới của chúng đúng là hưởng thụ.”
“Nhìn dáng vẻ của vị huyện lệnh đại nhân , hẳn là sẽ làm thật.”
“Nếu huyện lệnh đại nhân thật sự làm giường đất, chúng thể theo học một tay, đợi mùa đông tới, lẽ sẽ khó chịu như nữa.”
Lục Lâm chịu chi tiền, chỉ mấy ngày công phu sửa nhà xong gần như chỉnh.
Trong chính đường, các gian sương phòng trái cùng những phòng ốc khác trong phủ nha, Lục Lâm đều cho xây giường đất.
Chiếc giường đất đầu tiên trong phủ nha xây xong, những thợ tới giúp đều lén chạy qua thử .
Việc đám thợ lén lên giường đất thử, Lục Lâm trong lòng rõ.
Hiện tại thời tiết còn quá lạnh, nhưng Lục Lâm vẫn cho đốt giường đất lên, để tiện cho đám thợ trải nghiệm.
Lục Lâm từng xây giường đất ở Đại Thạch Thôn, đó danh tiếng giường đất nhanh chóng lan truyền các thôn trấn xung quanh. Dần dần, nhiều nơi đều bắt đầu xây giường đất, chỉ là tin tức thời cổ đại truyền bá còn chậm, nơi vẫn bao nhiêu làm theo.
Đương nhiên, cũng thể là do nơi quá nghèo, đến nhà ở còn t.ử tế, càng khỏi đến chuyện xây giường đất.
Lục Lâm tính toán, đợi công trình tất, giường đất sẽ dần dần truyền bá khắp huyện thành.
Lúc chạng vạng, mấy thợ lĩnh tiền công xong liền rời khỏi huyện nha.
“Vị huyện lệnh của chúng đúng là tệ a, tiền công ngày nào thanh toán ngày , từng chậm trễ.”
“Nhà huyện lệnh mấy cũng cần mẫn, giống kiểu sống trong nhung lụa.”
“ , quan của vị huyện lệnh đại nhân là mua mà , còn tưởng tới sẽ là một tên gian thương béo não đầy ruột chứ.”
“Giường đất đúng là tệ, hôm nay thử một lát, ấm áp dễ chịu, mùa đông mà nó chắc chắn sẽ đỡ khổ hơn nhiều.”
“Ta Tiểu Thái thiếu gia , giường đất còn lợi cho xương khớp, thật .”
“Hẳn là thật đó, thấy vị tiểu thiếu gia giống sẽ dối.”
Người Sa huyện ít kẻ mắc chứng thấp khớp, cứ đến mùa đông gặp mưa là đau nhức dằn vặt thôi.
Trần Tiểu Thái làm giá, nhanh hòa nhập với mấy thợ tới giúp, đều ấn tượng với .
……
Biên cảnh tuần phòng doanh.
“Tướng quân, huyện quan mới tới.”
Kỷ Thành Khang thản nhiên hỏi: “Tới ? Lai lịch thế nào?”
“Là một thương nhân, quan chức là dùng hơn ngàn lượng bạc mua .”
Kỷ Thành Khang lắc đầu: “Không buôn gian thì giàu, kẻ mới tới hơn phân nửa chẳng thứ gì.”
“Triều đình thiếu tiền, bằng cũng đến mức để đám bao cỏ tới làm huyện lệnh. Chỉ là chờ hiểu rõ tình cảnh Sa huyện thế nào, tự nhiên sẽ khó mà lui.” Liễu Vân nỗi đau của khác.
Kỷ Thành Khang nheo mắt: “Chỉ cần ức h.i.ế.p bá tánh, thì cứ để ở đây. Đi một kẻ, cũng sẽ kẻ khác tới, phiền phức như .”
Nếu huyện lệnh nơi cứ đổi liên tục, phía e rằng sinh chuyện.
“Tướng quân . Vị huyện lệnh mới tới tựa hồ tiền, tới tìm nhiều sửa nhà, tiền công trả ngay trong ngày, lời giữ lời.” Liễu Vân .
Kỷ Thành Khang gật đầu: “Nếu chịu an phận, thì còn gì hơn.”
“Nguyên Hà làm việc cho Lục Lâm .” Liễu Vân .
Kỷ Thành Khang thở dài: “Tên đúng là quá quật cường.”
Chu Nguyên Hà vốn là binh sĩ trong quân, trong một trận chiến què chân, đó rời quân đội, ở Sa huyện xây một căn nhà, cuộc sống trôi qua vô cùng túng quẫn, thất vọng.
Kỷ Thành Khang từng đến thăm hai , lấy bổng lộc tiếp tế cho chiến hữu cũ, nhưng đều Chu Nguyên Hà cự tuyệt.
Chu Nguyên Hà cho rằng thể tự nuôi sống bản , cần Kỷ Thành Khang giúp đỡ.
Bổng lộc của Kỷ Thành Khang ít, nuôi sống bản thì dư dả, nhưng vì thường xuyên tiếp tế cho những binh sĩ xuất ngũ năm xưa, nên cũng nhiều lúc rơi cảnh túng thiếu.
“Nguyên Hà , vị huyện lệnh mới làm giường đất.” Liễu Vân .
Kỷ Thành Khang cau mày: “Giường đất ? Ta qua thứ , thể chống rét, chỉ là thật . Binh sĩ trong quân thường xuyên màn trời chiếu đất, ít đều mắc chứng thấp khớp lâu năm, đến mùa thu đông càng khó chịu.”
“Chu Nguyên Hà bọn họ giúp vị Huyện thái gia mới làm mấy cái giường đất, học tay nghề. Tướng quân ngài xem, tuần phòng doanh của chúng nên làm mấy cái thử xem ?” Liễu Vân đề nghị.
Kỷ Thành Khang gật đầu: “Cũng .”
---