Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 112: Đi Sa huyện
Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:56:50
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 112: Đi Sa huyện
Lục Lâm bán cửa hàng, chuyện ở Đại Thạch thôn sớm lan truyền ngoài, ít đều qua.
mãi đến khi Lục Lâm thật sự treo biển sang nhượng, mới chuyện lời đồn.
“Lục Lâm đúng là đem cửa hàng bán thật .”
“Nghe là làm quan nên mới bán cửa hàng.”
“Quyết đoán thật đấy, một cửa hàng như , bán là bán.”
“Người làm quan , còn giữ cửa hàng làm gì nữa.”
“Ta còn tưởng làm quan là Lục Trình Ngọc cơ, ai ngờ là Lục Lâm.”
“Là Lục Lâm ? Không Trần Tiểu Mễ ?”
“Song nhi thì làm quan thế nào , là Trần Tiểu Mễ bỏ tiền mua quan cho Lục Lâm.”
“Hóa là . Ta còn tưởng quan hệ giữa Trần Tiểu Mễ với Lục Lâm . Nghe Lục gia , Lục Lâm quản nghiêm, tiêu tiền cũng thông qua Trần Tiểu Mễ, Trần Tiểu Mễ cho thì một xu cũng , vẫn luôn coi Lục Lâm như ngoài.”
“Lời Lục gia mà cũng tin ?”
“ là thế sự vô thường. Năm đó Lục Lâm ở rể cho Trần Tiểu Mễ còn sợ đến mức nhảy sông, ai ngờ bây giờ sắp làm quan.”
Trong thôn hiếm khi làm quan, nhất thời chuyện Lục Lâm nhậm chức trở thành đề tài bàn tán khắp nơi.
Nghe Trần Tiểu Mễ bỏ ba ngàn lượng bạc mua quan cho Lục Lâm, ít thôn dân đều cảm thán quá mức khiêm tốn, kiếm nhiều tiền như mà ngày thường chẳng hề phô trương.
Trần Tiểu Mễ , thêu phẩm của bọn họ còn thể bán cửa hàng Hoa Hạ , ai dám chắc. Dù cũng còn thuận tiện như .
Nghĩ đến hậu quả khi Trần Tiểu Mễ rời , ít trong thôn bắt đầu nhớ tới .
Lão thái thái tin Lục Lâm làm quan thì vô cùng kích động, hiểu nổi vì một kẻ nên như Lục Lâm thể đột nhiên trở thành quan lão gia.
Lục Trình Ngọc với bà rằng, mua quan thì chẳng chức quan lành gì. Sa huyện ở gần biên cương, chiến sự nổi lên, huyện lệnh chính là mũi chịu sào, dễ mất mạng.
Nghe xong lời , trong lòng lão thái thái mới dễ chịu vài phần, còn cảm thấy Lục Lâm đúng là mệnh yểu, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t tay giặc.
---
Lục Lâm dẫn theo đoàn mười bốn , bốn cỗ xe la, rầm rộ hướng về phía Sa huyện.
Sau khi quyết định Sa huyện, Lục Lâm phân phát bớt một trong tay.
Ở chỉ còn nhà Vạn Tiểu Phàm – cả nhà đều ký khế bán , cùng với Hỉ Thước và Lâm Xuân cũng khế bán .
Ngoài còn nhà Tần Nghị theo.
Tần Nghị vốn mua nhà ở trấn, nhưng khi Lục Lâm Sa huyện nhậm chức, liền dứt khoát bán luôn căn nhà đó.
Đối với quyết định của Tần Nghị, Lục Lâm trong lòng vô cùng cảm kích. Hai Tần Lãng và Tần Minh mấy năm nay trưởng thành, học qua quyền cước, thủ cũng tệ.
Mấy năm qua, phụ t.ử Tần gia theo Lục Lâm cũng kiếm ít tiền. Nếu họ ở Lâm huyện, hẳn cũng thể tìm kế sinh nhai, sống tồi.
Từ Lâm trấn đến Sa huyện đường xá xa xôi, đường thể gặp thổ phỉ. Có Tần Nghị cả nhà theo, Lục Lâm an tâm hơn nhiều.
Trương Thụy cũng cùng, nhưng mấy năm vợ y sinh một đứa con trai, gần đây sinh thêm một khuê nữ, trong nhà hai đứa trẻ nhỏ, y thể rời .
Thấy cảnh Trương Thụy như , Lục Lâm cũng ép.
Dù phía cho phép ba tháng trong vòng đến nhận chức là , nhưng Lục Lâm vẫn tranh thủ mùa đông đến nơi, nên khởi hành sớm.
Đường Sa huyện xa xôi vất vả, Lục Lâm chút lo cho Nguyên Bảo.
Trong đoàn, Nguyên Bảo là đứa nhỏ nhất. Dọc đường màn trời chiếu đất, Lục Lâm sợ thằng bé sinh bệnh.
May mà Nguyên Bảo vô cùng hưng phấn với chuyến , suốt dọc đường ríu rít ngừng, tinh thần .
Từ xưa “nghèo nhà giàu đường”, Lục Lâm đường hề hà tiện. Gặp khách điếm tửu lầu đều chịu chi tiền trọ và mua đồ ăn mang theo, nên dọc đường cũng chịu khổ quá nhiều.
……
Trên đường , Tần Minh đ.á.n.h xe la, khe khẽ hừ một khúc tiểu khúc.
“Đệ , trông ngươi vui vẻ lắm nhỉ?” Tần Lãng .
Tần Minh gật đầu, đáp:
“ ! Lâm ca bây giờ là huyện lệnh , cũng thể kiếm một chân sai dịch. Nha dịch cũng là quan đấy, uy phong bao!”
Tần Lãng :
“Chỉ với mấy đường quyền cước mèo cào của ngươi, làm nha dịch, e là dễ.”
“Đại ca, đừng coi thường chứ! Ở Lâm Trấn, mấy nha dịch căn bản đối thủ của . Chỉ là…”
Nói tới đây, Tần Minh dừng ,
“…bọn họ ăn cơm quan gia, thể tùy tiện gây sự.”
Tần Lãng bật :
“Đi theo bên cạnh Lâm ca, lúc nào cũng khiến cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.”
Thực , mấy năm nay phụ t.ử Tần gia ba ở Lâm Trấn sống cũng tệ, cũng gây dựng chút thanh danh.
Khi Lục Lâm bán cửa hàng, Sa huyện nhận chức, ba họ hề do dự, lập tức bán nhà.
Tần Lãng sẵn sàng theo Lục Lâm tới Sa huyện, một phần là vì đường tới Sa huyện xa xôi hiểm trở, phụ t.ử ba nhớ ân tình của Lục Lâm, lo lắng Trần gia đường gặp thổ phỉ; mặt khác, là vì cảm thấy theo bên cạnh Lục Lâm, cuộc sống mới thể trôi qua rực rỡ hơn.
……
Trần Tiểu Thái trong xe la, lật giở một quyển sách.
Thẩm Trì Trần Tiểu Thái, hỏi:
“Ngươi thi khoa cử ?”
Trần Tiểu Thái :
“Cũng suy nghĩ đó. Chỉ là ngờ Lâm ca làm quan .”
Làm quan, quả thực là uy phong!
Sinh ý dù lớn tới , đắc tội quan viên cũng phiền phức, huống chi địa vị thương nhân vốn thấp kém.
Thẩm Trì chớp chớp mắt:
“Không ngờ Lâm ca làm quan.”
Trong lòng Thẩm Trì, làm quan vốn là thứ chỉ thể mơ mà với tới, Lục Lâm đột nhiên trở thành tri huyện, y vẫn còn hồn.
Trần Tiểu Thái phồng má, :
“Lâm ca đúng là phá của, một huyện lệnh mà tốn mấy ngàn lượng bạc, gần như ném hơn nửa bạc mấy năm nay kiếm . Ta mà thi đỗ, chẳng tiết kiệm một khoản lớn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-112-di-sa-huyen.html.]
Lục Lâm thấy cuộc đối thoại giữa Thẩm Trì và Trần Tiểu Thái, liếc Trần Tiểu Thái một cái, thầm nghĩ:
Tiểu quỷ đúng là mơ mộng viển vông.
Khoa cử nào dễ đỗ như ?
Ngay cả Lục Trình Ngọc, kẻ đạo mạo giả tạo , thi bao nhiêu năm trời mới miễn cưỡng đỗ tú tài.
Tiểu quỷ còn dám chê phá của.
Sau gần hai tháng băng đèo lội suối, Lục Lâm cuối cùng cũng tới nơi cần đến.
Sau khi Sa huyện, Lục Lâm lập tức nhận , dân chúng nơi mấy thiện cảm với vị quan mới tới như .
Trong ánh mắt họ còn lộ vài phần vui sướng khi gặp họa, mơ hồ mang theo cảm giác “ngươi cũng chẳng trụ lâu ”.
Lục Lâm âm thầm lắc đầu trong lòng:
Quan với quan khác , đúng là thể tức c.h.ế.t .
Khó trách cùng là huyện lệnh, nơi quỷ quái chỉ cần ngàn lượng bạc, còn chỗ khác thì vạn lượng.
Dân phong nơi quá mức bừa bãi, nhưng nghĩ , nhiều ở đây dọn , còn phần lớn là lão binh lưu từ chiến trường, thì cũng trở nên dễ hiểu.
Người nhập ngũ đa phần là do gia cảnh khó khăn, tòng quân quá lâu, khi xuất ngũ còn nơi để về, liền trực tiếp ở Sa huyện.
……
“Đại nhân, đây là phủ của ngài.”
Một thiếu niên .
Lục Lâm liếc thiếu niên một cái, đưa cho hai mươi văn tiền, :
“Vất vả .”
Thiếu niên La Viễn hai mắt sáng lên, nhận tiền, :
“Đại nhân trông đúng là một vị quan ! Đại nhân tới Sa huyện chúng , là phúc của Sa huyện đó!”
Nghe lời tâng bốc , Lục Lâm chỉ bất đắc dĩ .
Thiếu niên tên La Viễn, là tiểu hài t.ử bản địa Sa huyện, toát lên vẻ lanh lợi.
Sau khi Lục Lâm tới, cư dân Sa huyện đều giữ cách, ánh mắt còn mang theo sự khinh miệt.
Chỉ tiểu hài t.ử chủ động tiến lên, thể dẫn đường, tất nhiên là cần chút tiền.
Quần áo thiếu niên rách rưới, bề ngoài tuy tỏ tự nhiên, nhưng Lục Lâm vẫn sự căng thẳng của đối phương, nghĩ tới cũng là một đứa trẻ đáng thương.
Dù mua quan tiêu tốn hơn nửa gia sản, nhưng Lục Lâm vẫn còn dư dả, tự nhiên keo kiệt chút tiền dẫn đường.
Nhìn phủ mắt, Lục Lâm :
“Đây là huyện nha của tri huyện ?”
La Viễn gật đầu:
“ . Đời huyện lệnh rời chức một thời gian, huyện nha cũng lâu tu sửa.”
Lục Lâm nhíu mày, thầm nghĩ:
Phòng ốc hư hỏng tới mức ? Dù huyện lệnh tiền nhiệm rời chức, cũng nên nát như mới .
Huyện nha là bộ mặt của cả một huyện cơ mà!
“Bộ mặt của một huyện mà thế thì đúng là chẳng làm .”
Tần Minh tùy tiện .
“Lâm ca, phủ của huyện lệnh hư hỏng như cũng chẳng lạ, khó trách huyện lệnh ở đây ai cũng chẳng làm lâu.”
Người sách làm quan, thật sự là vì dân thỉnh mệnh ?
Có lẽ là như , nhưng đa phần vẫn là vì tiền tài và cuộc sống sung sướng.
Cuộc sống , làm quan còn ý nghĩa gì?
La Viễn Lục Lâm, đảo mắt một vòng, :
“Đại nhân, phủ của ngài ở phía , ngay nha môn. Ta theo nữa, đây.”
Nhìn bóng lưng thiếu niên chạy , Lục Lâm luôn cảm thấy gì đó kỳ quái.
Trần Tiểu Thái theo, mơ hồ cảm thấy tiểu t.ử ý bỏ chạy.
“Lâm ca, nơi quái thật đó.” Trần Tiểu Thái .
Lục Lâm thở dài:
“Vào .”
Khi Trần Tiểu Mễ tới phủ tri huyện phía nha môn, lập tức sững sờ.
Mái nhà… còn nữa.
Nhiều năm tu sửa, cũng tới mức chứ!
Lục Lâm nhíu mày:
Khó trách nơi quỷ quái ai nguyện ý tới. Phủ hư hỏng thế , dân phong bưu hãn, tới đây chẳng là tự tìm khổ ?
So với dãy nhà phía , nha môn rách nát phía ngược còn coi như tạm chấp nhận .
Tần Nghị lo lắng :
“Nhà cửa lâu năm tu sửa cũng đến mức sụp đổ thế . E là thấy phủ nha ai, liền lén tháo ngói gạch mang bán.”
Lục Lâm: “……”
Ngói gạch cũng đáng tiền, nông dân tiền, tiết kiệm chút nào chút đó.
Tần Nghị Lục Lâm, hỏi:
“Lâm ca, giờ làm đây?”
Lục Lâm bất đắc dĩ đáp:
“Còn làm nữa? Trước tiên tìm tu sửa nhà cửa .”
Khó trách lúc nãy tiểu t.ử chạy mất, lẽ là sợ thấy phủ quá rách nát nổi giận.
Trước khi tới nhận chức, Lục Lâm tốn ít công sức tìm hiểu tình hình nơi .
Ở đây một doanh địa tuần phòng biên cảnh, trong đó một vị tướng quân tên Kỷ Thành Khang, làm chính phái, cương trực công chính, ghét ác như thù, dân chúng càng tin tưởng vị tướng quân hơn.
Vị tướng quân từng lập chiến công hiển hách, vốn dĩ nên trở về kinh đô thăng quan phát tài.
quá cương trực, ứng biến, nên đày tới đây trấn thủ biên cương.
Ở nhiều nơi trời cao hoàng đế xa, huyện lệnh trong thành thể một tay che trời, làm gì thì làm.
Ví dụ như triều đình thu một phần rưỡi thuế, huyện lệnh lấy danh nghĩa triều đình mà thu tới ba phần, phần dư đương nhiên chảy túi riêng.
Hoặc khi gặp tai họa, triều đình cấp cứu tế, huyện lệnh thể giữ phần lớn lương thực và tiền bạc.
ở đây thì .
Nơi một sát thần.
Nếu huyện lệnh dám động tay động chân, vị tướng quân trong mắt dung nổi hạt cát , thể trực tiếp c.h.é.m .
---