Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 108: Lục lão thái tìm tới cửa
Cập nhật lúc: 2026-01-29 09:40:54
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 108: Lục lão thái thái tìm tới cửa
Trần Định trong phòng, mấy tộc nhân chuyện, trong lòng nặng nề yên.
Biết Trần Tiểu Mễ thể chính là chủ nhân cửa hàng Hoa Hạ, mấy liền tìm tới, xem thể nhân cơ hội mà tạo dựng quan hệ với Trần Tiểu Mễ .
“Cửa hàng Hoa Hạ mấy năm nay kiếm ít bạc a!”
“Trần Tiểu Mễ bây giờ chắc chắn là tiền , nếu thể kéo quan hệ với tộc nhân, trong tộc ngày tháng hẳn sẽ dễ sống hơn nhiều. Cho nên việc cấp bách mắt chính là làm quan hệ với Trần Tiểu Mễ.”
Trần Định mấy mồm năm miệng mười bàn tán, tâm tình càng phức tạp.
Năm đó, từng tìm tới Trần Tiểu Mễ xin tiền cho Trần Cảnh, Trần Tiểu Mễ hẳn là hận nhất. Trong tình huống như , nếu tìm Trần Tiểu Mễ nhờ nâng đỡ trong tộc, e rằng y cũng lười để ý tới .
Huống chi năm đó, lúc Trần Tiểu Mễ dẫn Trần Tiểu Thái cùng Trần Tiểu Mạch rời khỏi Trần gia, trong tộc đều cảm thấy một tiểu song nhi làm là quá đáng, chẳng ai giúp y lấy một câu.
Sau đó, Trần Tiểu Mễ dẫn theo hai núi ở, tộc nhân phần lớn đều lo còn xong, càng ai giúp đỡ.
Mấy vị tộc lão ở trong nhà Trần Định bàn bạc hồi lâu, cuối cùng mới lượt rời .
“A Dương .” Trần Định lên tiếng.
Trần Dương thở dài một .
“A cha, chuyện chúng vẫn nên từ từ , đừng làm gì để trong ngoài đều .”
Trần Định xong, gật đầu.
“Nhi tử, con đúng.”
Năm đó, Trần Định nghĩ nhiều, liền đồng ý giúp Trần Tiểu Mễ xử lý căn nhà ở nông thôn.
Sau đó, nhà khó khăn lắm mới bán , Trần lão thái thái ăn hoa hồng, Trần Cừ còn khắp nơi căn nhà đó vốn là hôn phòng của ca ca , kết quả làm tộc trưởng ức h.i.ế.p , bán nhà với giá rẻ. Trần Định tức đến mức suýt nữa ngất xỉu.
“Con thấy chuyện thật ? Trần Tiểu Mễ thật sự là lão bản cửa hàng Hoa Hạ? Cửa hàng lớn như , thêm nhà cửa ở trấn , thế nào cũng mấy trăm lượng bạc.” Trần Định .
Trần Dương gật đầu: “Hẳn là thật. Vô duyên vô cớ, Lục lão thái thái cũng đến mức bịa chuyện như .”
“Nghe cửa hàng Hoa Hạ còn mở thêm một chi nhánh ở Liễu Trấn, cộng thì thật sự thể xem thường.”
“Nếu cửa hàng ở Lâm Trấn đúng là của Trần Tiểu Mễ, chi nhánh bên Liễu Trấn hơn phân nửa cũng là thật.”
Trần Định thở dài một tiếng: “Đáng tiếc.”
Trong tộc khó khăn lắm mới xuất hiện một tiền đồ như , cố tình quan hệ với tộc nhân chẳng mấy hòa thuận.
Nếu năm đó trong tộc chịu giúp tiểu song nhi một tay, lẽ Trần Tiểu Mễ cũng sẽ nhớ ơn báo đáp.
Dù mỗi cách một thời gian, Trần Tiểu Mễ đều mang đồ đến biếu lão thợ săn từng giúp y năm xưa. Chỉ tiếc lão thợ săn phúc khí, một năm qua đời.
“A cha, con Lục lão thái thái đang tuyên bố trong thôn là bà tìm Lục Lâm gây chuyện, còn sẽ khiến cửa hàng của Lục Lâm mở nổi.” Trần Dương .
Trần Định trầm mặt: “Lục lão thái thái là ? Lục Lâm ở rể sang Trần Tiểu Mễ, tính cũng là Trần gia, liên quan gì tới bà .”
Trần Dương nghiêm mặt: “Cha, tính tình Lục lão thái thái thế nào, còn ? Không lý cũng giảo cho ba phần. Huống chi bây giờ Lục Trình Ngọc là tú tài.”
---
Cửa hàng Hoa Hạ
Lục Lâm ở trong bếp, đang chiên chả giò.
Trần Tiểu Mạch cùng Nguyên Bảo bên cạnh, chờ chả giò nồi.
Nguyên Bảo một tay cầm đũa, trông vô cùng sốt ruột.
Trương Thụy Lục Lâm, sắc mặt chút kỳ quái.
“Lâm ca, là để làm cho? Thân phận của ngươi… làm mấy việc thích hợp.”
Lục Lâm liếc y một cái: “Ngươi làm? Ngươi làm ? Với , phận gì chứ?”
Trương Thụy: “……”
“Lâm ca, gần đây nhiều hỏi , ngươi là lão bản cửa hàng .” Trương Thụy .
Lục Lâm liếc Trương Thụy một cái, trong lòng thầm nghĩ: Cuối cùng cũng tới .
“Lão bản cửa hàng .”
Cửa hàng tên Trần Tiểu Mễ, nhiều nhất cũng chỉ là làm công.
Trương Thụy mờ mịt: “Vậy là thật sự một đại lão bản?”
Lục Lâm : “Đại lão bản thì gì mà yên tâm.”
Có là bản lĩnh như ở đây, cửa hàng mới thể tiền như nước.
“Thì Lâm ca ngươi lão bản, làm sợ c.h.ế.t. Ta còn tưởng ngươi thật sự là đại lão bản chứ. mà trong thôn hình như đều hiểu lầm.” Trương Thụy gãi đầu .
Lục Lâm liếc : “Ta chỗ nào giống đại lão bản?”
Trương Thụy gãi đầu, ngượng ngùng: “Ta Lâm ca ngươi giống. Chỉ là trong lòng , đại lão bản đều là nhân vật khó lường, khó gặp mặt. Lâm ca ngươi cũng lợi hại .”
Lục Lâm: “……”
“A cha, ăn ?” Nguyên Bảo tròn mắt hỏi.
Lục Lâm nó, bất đắc dĩ: “Ăn , thổi bớt cho nguội, cẩn thận nóng.”
“Biết , .” Nguyên Bảo vội vàng đáp.
Trần Tiểu Mạch cùng Nguyên Bảo đối diện , mỹ mãn ăn chả giò, đối với chuyện “đại lão bản” hứng thú.
Trương Thụy hai đứa, thầm nghĩ: Hai tên đúng là bình tĩnh thật, chuyện lớn như mà chỉ ăn.
Thấy bọn chúng ăn ngon, Trương Thụy cũng thèm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-108-luc-lao-thai-tim-toi-cua.html.]
“Lâm ca, cái ăn ?”
Lục Lâm gật đầu: “Ăn , còn nhiều.”
“Lâm ca, Lục lão thái thái tới.” Tần Lãng bước báo.
Lục Lâm nhướng mày: “Tới ?”
Hắn thầm nghĩ: Lão thái bà tới cũng nhanh thật.
Tần Lãng gật đầu, do dự một chút tiếp: “Tiểu Mễ ca lão thái thái tới, ngoài .”
---
Ngoài cửa tiệm
Lục lão thái thái đầy bụng tức giận cửa hàng c.h.ử.i bới, xung quanh vây đầy xem náo nhiệt.
“Lục Lâm, ngươi đúng là đồ bất hiếu! Chỉ ăn ngon uống sướng, mặc kệ gia nãi sống c.h.ế.t!”
“Trong nhà chẳng còn gì ăn, ngươi thì thịt cá ê hề! Gia ngươi bệnh lâu như , ngươi cũng thèm ngó tới, đúng là vô lương tâm!”
Lục lão thái thái làm ầm ĩ cửa tiệm, khiến xung quanh bàn tán xôn xao.
Trần Tiểu Mễ bình tĩnh bà :
“Lục Lâm năm đó là đuổi khỏi nhà, còn ở rể. Sống c.h.ế.t của ngươi và lão gia tử, thế nào cũng tới lượt Lục Lâm chịu trách nhiệm. Ngươi tìm gánh trách nhiệm, chẳng nên tìm đại tôn t.ử của ngươi ? Lục Trình Ngọc gì cũng là tú tài, để nuôi các ngươi hợp lý hơn ?”
Thang thị theo lão thái thái, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Bà vốn ủng hộ việc tới gây chuyện, trong lòng nghĩ Trần Tiểu Mễ bây giờ giàu , chỉ cần mót chút ít là đủ cho họ sống cả năm.
thấy Trần Tiểu Mễ đẩy trách nhiệm sang con trai , Thang thị bắt đầu lo lắng. Người sách coi trọng nhất là thanh danh, lão thái thái làm loạn thế , ít nhiều cũng ảnh hưởng tới Lục Trình Ngọc. …
Trước mắt, cũng chẳng còn cách nào khác.
“Trần Tiểu Mễ, Lục Lâm dù cũng là Lục gia, lão gia t.ử liệt giường, đến mặt cũng lộ, thật quá đáng.” Lục lão thái thái gào lên.
Trần Tiểu Mễ bĩu môi: “Năm đó Lục Lâm bệnh nửa sống nửa c.h.ế.t đuổi ngoài, bây giờ ngươi còn dám quá đáng?”
Y mấy thôn dân theo Thang thị tới xem náo nhiệt, :
“Thôn dân Đại Thạch Thôn, ai chịu đưa lão thái thái về, trả mỗi hai trăm văn tiền.”
Thang thị giật : “Ngươi làm gì?”
Trần Tiểu Mễ nhún vai: “Lão thái thái tuổi cao còn chạy ngoài làm ầm ĩ, lắm. Ta thấy đầu óc bà hình như tỉnh táo, vẫn nên về nhà dưỡng già thì hơn.”
Mấy thôn dân . Có nhịn hỏi:
“Tiểu Mễ ca, thật sự hai trăm văn tiền ?”
Người trong thôn làm thuê trong trấn, một ngày vất vả lắm cũng chỉ kiếm mười mấy hai mươi văn. Hai trăm văn đủ bằng hơn mười ngày thu nhập, ai nấy đều động lòng.
Trần Tiểu Mễ : “Đương nhiên. Ta lời nào mà giữ.”
Mấy thôn dân lập tức xúm , kéo lão thái thái :
“Lục lão thái thái, đừng làm ầm ĩ nữa, về thôn thôi.”
“ , Lâm ca ở rể, chuyện Lục gia tới lượt quản.”
Vài cùng xông lên, lôi kéo, cưỡng ép đưa lão thái thái ngoài.
Trần Tiểu Mễ , liếc mắt hiệu cho Tần Lãng.
Tần Lãng lập tức lấy túi tiền , trả tiền tại chỗ. Mấy đàn ông nhận tiền xong liền đưa lão thái thái lên xe bò.
Lục lão thái thái đẩy lên xe, tức đến thất khiếu bốc khói, ngừng gào thét.
Mấy thôn dân nhận tiền liền giục xe bò về thôn.
Lão thái thái đưa , Thang thị thế cô lực mỏng, cũng , đành theo về.
Lục lão thái thái mấy thôn dân cưỡng chế áp giải về thôn.
Lục Trình Ngọc vốn Trần Tiểu Mễ là theo lẽ thường, nhưng cũng ngờ ý làm đến mức .
“ là tạo nghiệt a!”
Lão thái thái cảm thấy sỉ nhục vô cùng, trong lòng cực kỳ cam tâm.
Thang thị cũng ngờ Trần Tiểu Mễ chiêu như . Người xem náo nhiệt còn hai trăm văn, bọn họ ngoài mất mặt thì chẳng gì.
Lục Trình Ngọc trầm mặt, cảm thấy mấy thôn dân vì hai trăm văn mà cưỡng ép đưa lão thái thái về, thật quá đáng.
Lục lão thái thái Lục Trình Ngọc, kích động :
“Trình Ngọc ! Trần Tiểu Mễ thật quá càn rỡ, con nghĩ cách trị !”
Trước đó bà từng tới cửa hàng, thấy hàng hóa rực rỡ đủ loại, mắt gần như dán chặt.
Khi bà còn tưởng phía là đại lão bản khác, bây giờ cửa hàng là của Trần Tiểu Mễ, là hai khái niệm.
Lục Trình Ngọc im lặng.
Lần lão thái thái quân bất lợi, trong lúc nhất thời, cũng nghĩ biện pháp gì.
Thang thị bực bội : “Mấy thôn dân theo đúng là quá đáng.”
Thực , Thang thị sợ gặp rắc rối nên mới gọi thêm mấy thôn dân cùng, để thêm can đảm, để xem tình hình.
mấy chỉ xem kịch vui.
Trong thôn thuê đất của Thẩm a bà, bán thêu phẩm, thổ sản, rau dưa, lương thực cho cửa hàng Hoa Hạ… Biết Trần Tiểu Mễ tiền, ai cũng đắc tội.
Lúc lão thái thái làm ầm ĩ cửa tiệm, mấy theo sợ phiền phức nên lén tránh , nhưng vẫn Trần Tiểu Mễ tinh mắt phát hiện.
Lục lão thái thái tức giận mắng: “Một đám đầu tường thảo!”
Tổng cộng năm áp giải lão thái thái về thôn, Trần Tiểu Mễ tiêu tốn tròn một lượng bạc.
Lục lão thái thái tức đến suýt c.h.ế.t, nghĩ Trần Tiểu Mễ thà bỏ tiền để bà mất mặt, cũng chịu đưa tiền hiếu kính bà .