Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 103: Lục Trình Ngọc trúng cử
Cập nhật lúc: 2026-01-29 09:37:32
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 103: Lục Trình Ngọc trúng cử
*Lưu ý: Bắt đầu từ chương , đổi xưng hô của Trần Tiểu Thái từ nhóc => nhé.
---
Cửa hàng Hoa Hạ
Trần Tiểu Thái từ xe la bước xuống.
Hai năm , bởi vì xe la đủ dùng, Lục Lâm mua thêm một chiếc, chuyên để cho dùng.
“Đại ca.”
Hắn trở về cửa hàng Hoa Hạ, việc đầu tiên chính là gặp Trần Tiểu Mễ.
Trần Tiểu Mễ liếc một cái, :
“Về ! Tiểu Thái trông ngày càng bản lĩnh.”
Hắn năm nay mười bốn tuổi, ở thời đại , độ tuổi thể xem như trưởng thành.
Hắn chút ngượng ngùng , :
“Đại ca quá khen .”
Lục Lâm tới, Trần Tiểu Thái liền gật đầu với .
Lục Lâm , chỉ cảm thấy Trần Tiểu Thái ngày càng dáng vẻ, trông mấy phần phong thái của làm nên chuyện.
Năm đó, bởi vì quá thiếu , Lục Lâm cũng chỉ thể “lừa” làm chưởng quầy trẻ tuổi.
Mấy năm nay rèn luyện xuống, dường như luyện ít, ở Liễu Trấn làm ăn cũng khá khẩm, còn quen ít nhân vật tiếng tăm.
“Thẩm a bà vẫn khỏe chứ?” Lục Lâm hỏi.
Trước , Thẩm a bà làm việc ở chỗ , đó trong nhà đủ nữ công, Lục Lâm suy nghĩ một chút, liền đưa a bà tới Liễu Trấn.
Ở Liễu Trấn, a bà thể giúp nấu nướng, cũng cần lo lắng Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì bận rộn quá mà cơm ăn.
“A bà vẫn .”
A bà tuy tuổi cao, nhưng tâm tình , nên tinh thần trông vẫn khá.
“Lâm ca, Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài .” Hắn hỏi.
Lục Lâm gật đầu, :
“Ừ, đúng là trúng .”
Vòng vòng nhiều năm như , Lục gia cũng tiêu tốn ít tâm sức và tiền bạc lên Lục Trình Ngọc, nếu còn trúng thì thật sự làm .
“Thật tú tài cũng chẳng gì ghê gớm.”
Hắn ở nông thôn, từng thấy nhiều bộ mặt ở trấn , nên cảm thấy tú tài vô cùng thể diện.
mấy năm nay Trần Tiểu Thái lăn lộn ở trấn , gặp nhiều đại nhân vật, cũng thể tự gánh vác một phương, trong mắt , tú tài còn thần kỳ như nữa.
Nói cho cùng, tú tài phần lớn vẫn là ở trấn thi đậu, điều kiện học tập hơn, xác suất trúng cử cũng cao hơn một chút.
Mấy năm nay, Trần Tiểu Thái cũng thấy ít tú tài nghèo túng, chán nản.
Lục Lâm liếc một cái, thầm nghĩ: Tiểu Thái quả thật còn như xưa nữa.
Trong mắt Lục Lâm, tú tài chẳng khác nào sinh viên nghiệp trường danh tiếng.
Sinh viên danh tiếng khó , khởi điểm cao, ngoài tìm việc cũng ưu thế.
nghiệp trường danh tiếng, cũng chắc nhất định sống .
---
Trần gia
Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, đối với Trần Cảnh kích thích nhỏ.
Từ đại họa năm đó, Trần Cảnh ép thôi học.
Mấy năm nay lao lực quá độ, sắc mặt cũng tiều tụy nhiều.
Nghe tin Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, xuân phong đắc ý, Trần Cảnh nhịn nghĩ, nếu năm đó tiếp tục sách, chừng cũng thể thi đậu tú tài.
Nghĩ đến đây, lập tức cảm thấy bản chôn vùi tài năng, uổng phí một học thức.
Trần lão thái thái cũng phục.
Lão thái thái hiếu thắng, vẫn luôn đối chọi với Lục gia lão thái thái.
Năm đó Trần Cảnh xảy chuyện, Vương thị ít chê , đó Lục Trình Ngọc thi đậu, lão thái thái cũng ít tung lời đồn rằng cũng chỉ đến thế.
Bây giờ Lục Trình Ngọc xoay thành công, lão thái thái trong nhà thở dài liên tục, mơ hồ hoài nghi quyết định năm xưa cho Trần Cảnh tiếp là sai lầm.
Nếu Trần Cảnh năm đó tiếp tục học, bà cũng thể nở mày nở mặt một phen.
Từ tới nay, lão thái thái luôn cảm thấy tôn t.ử thua kém Lục Trình Ngọc.
tình cảnh Trần gia hiện tại, lão thái thái chút chùn bước.
Tai họa năm đó thật sự quá lớn, dù qua mấy năm, Trần gia vẫn khôi phục như .
“Nghe Trương Thụy tiểu t.ử sắp thành ?”
Trần Xuân Nhi gả xa, hai nhà ít lui tới, lão thái thái cũng mấy quan tâm đứa cháu ngoại .
từ khi Trương Thụy theo Lục Lâm, lão thái thái bắt đầu để tâm.
Lão thái thái tò mò Trần Tiểu Mễ và Trần Tiểu Thái hai rốt cuộc kiếm bao nhiêu tiền.
Trong thôn trấn, thường nhắc tới hai họ, tránh khỏi khen vài câu, Trần Tiểu Mễ tam giờ là thể diện, ăn mặc chẳng giống dân quê.
Lão thái thái tiện hỏi Trần Tiểu Mễ, liền tìm Trương Thụy dò hỏi.
Trương Thụy tuy quá khôn khéo, nhưng cũng hiểu phần nào ân oán giữa Trần Tiểu Mễ và Trần gia, y dựa biểu ca kiếm cơm ăn, đương nhiên thể lưng, nên chẳng gì cả.
Thật y cũng hiểu rõ lắm, chỉ cảm thấy Trần Tiểu Mễ quyền lực lớn mà thôi.
“Hình như là .” Trần lão đại .
Lão thái thái bĩu môi:
“Một đứa hai đứa đều bất hiếu, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng.”
Không moi tin tức từ Trương Thụy, lão thái thái liền đem y quy một phe với Trần Tiểu Mễ, lời lẽ chẳng mấy .
---
Lục gia
“Tốt, , cuối cùng cũng ngẩng đầu lên .”
Lão thái thái khí thế hừng hực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-103-luc-trinh-ngoc-trung-cu.html.]
Mấy năm nay bà chịu uất ức ít, Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài, bà cố ý dạo một vòng trong thôn.
Lục Trình Ngọc đỗ đạt quả thật khác hẳn, ít trong thôn tiến lên nịnh nọt, khiến bà nở mày nở mặt.
“Con mà, Trình Ngọc nhất định sẽ làm vẻ vang cho nương.” Thang thị .
Lão thái thái gật đầu:
“ , Lục Lâm kiếm nhiều tiền thì cũng chỉ là kẻ làm thuê cho khác, Trình Ngọc mới là tiền đồ.”
Thang thị đắc ý :
“Chẳng .”
Miệng thì , nhưng trong lòng Thang thị vẫn hâm mộ công việc của Lục Lâm.
Tần Nghị vốn là miền núi, ban đầu ngay cả chỗ ở cũng , theo Lục Lâm mấy năm, xây nhà ở trấn , hai đứa con cũng theo Lục Lâm làm ăn, chắc chắn kiếm ít.
Biểu Trần Tiểu Mễ là Trương Thụy, chỉ là kẻ ngốc nghếch, cha làm nghề g.i.ế.c heo, gia cảnh túng thiếu, chẳng ai chịu gả con gái.
Nghe làm việc cho Lục Lâm, mỗi năm kiếm hơn mười lượng bạc, liền cưới vợ.
Thuộc hạ của Lục Lâm đều sống như , bản thể sống kém.
Thang thị đối với việc Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài hài lòng, chỉ là tú tài cử nhân, danh tiếng thì , nhưng đổi bạc thì nhiều.
Tuy miễn thuế, lâu dài cũng tiết kiệm ít, nhưng đó vẫn là chuyện về .
---
Trương gia
Trương Cầm thấy Trương Thụy trở về thì vui mừng.
“Đại ca về ! Đại ca về !”
Trần Xuân Nhi thấy y, :
“A Thụy, về , nghỉ mấy ngày?”
“Lâm ca cho nghỉ mười ngày, bảo cần vội , lo xong chuyện hôn sự hãy .” Trương Thụy gãi đầu ngượng ngùng.
Trần Xuân Nhi nhịn :
“A Lâm khách khí quá .”
Ngoài miệng , trong lòng bà thở phào nhẹ nhõm.
Công việc thể bỏ, hôn sự cũng thể chậm.
Con trai bà sắp mười tám, chậm nữa là nộp thuế.
Nhà gái bà gặp qua, tiểu cô nương dung mạo , trong nhà việc gì cũng lo liệu , hẳn là hiền huệ.
Trương Thụy làm ở cửa hàng Hoa Hạ lâu, ban đầu mỗi tháng một lượng bạc, tăng lên một lượng rưỡi, ngoài tiền công còn thường xuyên tiền thưởng, một năm cũng gần hai mươi lượng.
Trương Thụy gật đầu:
“ .”
Công việc bao hâm mộ.
Trong mắt y, tiền công chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là đồ ăn ở cửa hàng Hoa Hạ thật sự ngon.
“Ở bên đó quen ?” Trần Xuân Nhi hỏi.
“Quen lắm, sinh ý cửa hàng .”
Trương Thụy thầm nghĩ: Đồ trong tiệm thật sự quá đắt, dù tiền công thấp, nhưng đa vẫn mua nổi.
May mà là trong tiệm, thể mua theo giá nội bộ.
Trương Thụy nghĩ, sắp thành , thể cân nhắc mua một đôi thú bông trong tiệm, tăng thêm hỉ khí.
Cửa hàng Hoa Hạ ít thú bông chuyên dùng cho hỷ sự, nhà điều kiện đều thích mua một đôi.
Trần Xuân Nhi y, vui mừng :
“Ở bên đó cố gắng làm cho .”
Nhìn con trai, bà cảm thấy y cuối cùng cũng coi như ngẩng đầu.
Trước , Trương Thụy cứ thấy m.á.u là ngất, ít thôn dân chê .
Có còn , một đại nam nhân mà thấy m.á.u liền ngất thì chẳng dáng đàn ông.
Thậm chí kẻ bảo nhà họ sát sinh quá nhiều, dính sát khí, nên mới gặp báo ứng.
---
Liễu Trấn
Trần Tiểu Thái thấy Thẩm Trì, :
“Về ?”
Mấy hôm là ngày giỗ cha Thẩm Trì, y cùng Thẩm a bà về quê tảo mộ.
Y gật đầu:
“Ừ.”
“Không ở quê thêm mấy ngày ?”
“Không gì đáng ở .” Y cau mày .
Lần về quê, ít giữ y hỏi thăm tình hình, còn chuyện Lục Trình Ngọc thi đậu tú tài.
Có bảo Lục Trình Ngọc tiền đồ rộng mở, khuyên Lục Lâm đừng quá cao ngạo, nên về qua một chút.
Sau nếu Lục Trình Ngọc phát đạt, còn thể kéo Lục Lâm một tay.
Dù cũng là đường , m.á.u mủ tình thâm, đ.á.n.h gãy xương cốt còn dính gân.
Thẩm Trì đem những lời kể cho .
Trần Tiểu Thái mặt đen :
“Ai bày chủ ý ngu ngốc , còn bảo với Lục gia.”
Trong mắt Trần Tiểu Thái, Lục Trình Ngọc chính là kẻ đạo mạo giả dối.
Vì tiền đồ của , thể để nhà ép đường ở rể làm nhị phòng tuyệt hậu.
Còn thể để gả cho một kẻ góa vợ.
Người như thì thể là thứ gì, trông cậy kéo nhà, chẳng khác nào mơ.
Thẩm Trì lắc đầu:
“Lục Trình Ngọc ở quê đang phong quang lắm.”
“Một tú tài mà thôi, cử nhân lão gia.”
Hai năm , Trần Tiểu Thái từng mời một lão đồng sinh dạy và Thẩm Trì sách tập , đó tự học thêm, kiến thức thôn dân thể so.
Thẩm Trì tự nhiên cũng giống
---