Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 101: Lại bán mứt trái cây

Cập nhật lúc: 2026-01-29 09:35:52
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 101: Lại bán mứt trái cây

 

Lục Lâm xuống nông thôn thu dã môi, Trần lão thái thái từ xa chạy tới xem, thấy Trương Thụy, sắc mặt liền chút khó coi.

 

Trước đó, Trần lão thái thái cùng lão gia t.ử từng chạy đến nhà con rể đòi tiền, đồ tể Trương dọa cho chạy về, mất hết mặt mũi. Lão thái thái vốn ghét con rể , nay hận luôn cả Trương Thụy.

 

Thấy cháu ngoại quấn quýt với Lục Lâm, lão thái thái càng cho rằng nữ nhi cùng Trần Tiểu Mễ – cái thứ hỗn trướng – là cùng một bọn, cố ý đến khắc .

 

Trần lão thái thái giường đất, u uất :

“Con gái gả như nước hắt ngoài! Không ngờ Xuân Nhi nhẫn tâm như .”

 

Trần lão gia t.ử cũng chút buồn bực.

 

Trần Cảnh xảy chuyện lớn như thế, lão vẫn hi vọng nữ nhi thể chia sẻ giúp một phần.

 

Nếu Trần Xuân Nhi gả cho thường, hai ông bà kéo đến làm ầm ĩ một trận, Trần Xuân Nhi thế nào cũng móc chút bạc.

cố tình Trần Xuân Nhi gả cho một đồ tể, Trần gia nhị lão dọa cho chạy về.

 

…………

 

Lục Lâm thu xong dã môi liền về trấn, những suy tính của Trần gia cũng ảnh hưởng gì tới .

 

Trần Tiểu Mạch về đến nhà liền chạy tìm Trần Tiểu Mễ khoe bảo bối.

 

“Đại ca, xem , rắn.”

 

“Không tệ, một con rắn lớn, trông béo.”

 

Khác với Lục Lâm, Trần Tiểu Mễ khá nể tình.

 

Y từng sống trong núi một thời gian, thỉnh thoảng cũng bắt rắn.

 

Trước nếu y bắt rắn, ba liền trực tiếp nướng ăn trong núi. Vì thế trong mắt Trần Tiểu Mạch, rắn và gà vịt cũng chẳng khác , đều là đồ ăn cả.

 

Trần Tiểu Mạch nghiêng đầu :

“Ta đem cho Lâm ca xem, còn chẳng chịu . Tần Minh Lâm ca sợ rắn, Lâm ca lợi hại như , sợ rắn ?”

 

Trần Tiểu Mễ: “……”

 

Lục Lâm… hình như đúng là sợ rắn thật.

 

Trước gặp rắn, nhất định c.h.ặ.t đ.ầ.u rắn xuống, xác nhận c.h.ế.t hẳn mới dám gần.

 

Trần Tiểu Mễ xoa xoa mũi, :

“Lâm ca thích thứ , bắt thì đừng đem cho Lâm ca xem nữa.”

 

Trần Tiểu Mạch nghiêng đầu:

“Hóa Lâm ca thật sự sợ rắn, ngờ Lâm ca vô dụng như .” 

 

Trần Tiểu Mễ: “……”

 

Lúc Lục Lâm đang bận rộn kéo một xe lớn dã môi sân, hình tượng cao lớn uy mãnh của trong lòng Trần Tiểu Mạch sụp đổ.

 

Trần Tiểu Mễ , đống Dã Môi trong sân, cau mày :

“Có nhiều quá ?”

 

Lục Lâm gật đầu:

, cho nên nhanh tay xử lý.”

 

Nếu xử lý kịp thì chỉ thể tạm cất quầy bán quà vặt.

 

“Bình đựng mứt trái cây e là đủ, ngươi mua thêm một ít về .”

 

Trần Tiểu Mễ cần suy nghĩ, đáp:

“Hảo.”

 

Trương Thụy cùng Tần Minh trong sân rửa dã môi.

 

Trần Tiểu Mạch cũng rửa, rửa còn ăn…

 

Trương Thụy chút đau đầu :

“Lão đại, dã môi rửa xong càng khó bảo quản.”

 

Tần Minh liếc Trương Thụy, :

“Không cần lo, Lục ca thể bán hết.”

 

Tần Minh chút sùng bái mù quáng với Lục Lâm. Từ lúc Lục Lâm bán thú bông mấy chục lượng bạc – thậm chí là từ sớm hơn – Tần Minh bội phục đến ngũ thể đầu địa. Trong mắt Tần Minh, Lục Lâm làm gì cũng đúng.

 

Lục Lâm tuyệt đối sẽ làm chuyện lỗ vốn.

 

Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ chui phòng bếp, đuổi hết những khác ngoài.

 

Trước Lục Lâm từng làm một mẻ mứt trái cây, đường trong quầy bán quà vặt dùng gần hết. Lần đường đều là mua bên ngoài, chi phí chế tác vì thế tăng lên nhiều.

 

Trần Tiểu Mễ mấy sọt dã môi rửa sạch, :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-101-lai-ban-mut-trai-cay.html.]

“Thật sự ít, bán hết một , dễ .”

 

Lục Lâm gật đầu:

, nhiều dã môi thế , nếu để tồn trong tay sẽ phiền. Có thể mang một phần sang Liễu Trấn bán.”

 

“Trước làm mứt trái cây .” Trần Tiểu Mễ .

 

Y l.i.ế.m môi, ăn mứt trái cây là chuyện lâu , nghĩ còn chút nhớ.

 

Lục Lâm gật đầu:

“Hảo.”

 

Hắn đổ lượng lớn dã môi nồi, Trần Tiểu Mễ trông lửa.

 

Mứt trái cây làm xong, Lục Lâm trực tiếp mang tiệm bán, một lọ một lượng bạc.

 

Đồng thời đưa ưu đãi: mua trong tiệm đủ ba lượng bạc, sẽ tặng một lọ mứt trái cây.

 

Người ở Lâm Trấn từng ăn mứt trái cây Lục Lâm gửi bán trong tửu lầu, nên mức độ tiếp nhận cao.

 

Mứt trái cây bán , nhiều đến mua.

 

Vì mua đủ ba lượng bạc tặng mứt trái cây, doanh các mặt hàng khác trong tiệm cũng nhanh chóng tăng lên.

 

Dương Hằng Chi thấy trong tiệm bán mứt trái cây, phất tay mua liền tám bình.

 

“Lục , cuối cùng ngươi cũng bán mứt trái cây .”

 

Lão thái thái Dương gia là fan trung thành của mứt trái cây, tửu lầu bán mứt, hợp khẩu vị bà.

 

Lục Lâm thở dài:

“Không còn cách nào khác, sinh ý ảm đạm, khai thác thêm mặt hàng mới thì gì ăn.”

 

Dương Hằng Chi bất đắc dĩ :

“Lục chỉ là khiêm tốn thôi. Ai cũng cả con phố , cửa hàng của ngươi là buôn bán nhất, khách đông như mây.”

 

Lục Lâm :

“Quá khen.”

 

Ba ngày , Lục Lâm theo đoàn xe giao hàng.

 

Sợ mứt trái cây hỏng dọc đường, Hắn đặt mấy bình rỗng xe để che mắt khác, còn mứt trái cây thật thì cất trong quầy bán quà vặt giữ tươi, mang tới Liễu Trấn.

 

Trần Tiểu Thái thấy Lục Lâm liền vô cùng hưng phấn.

 

“Lâm ca, mang mứt trái cây tới ?” nhóc hỏi.

 

Lục Lâm nhóc, chút nghi hoặc:

“Sao ngươi chuyện mứt trái cây?”

 

“Vì bên Lâm Trấn hoạt động mua đồ tặng mứt trái cây, hôm qua hỏi bán .” Trần Tiểu Thái .

 

Lục Lâm nhướng mày, thầm nghĩ: Không ngờ tin tức lan nhanh như .

 

“Ta mang cho ngươi một mẻ, nhưng mứt trái cây hạn dùng. Đến hạn mà bán hết thì đừng giữ , vứt .” Hắn dặn.

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

“Ta .”

 

Nhóc thầm nghĩ: Vứt ? Lục Lâm nghĩ thật… đến hạn bán xong thì đương nhiên là ăn hết.

 

…………

 

Lục Trình Ngọc thi xuân trượt, trong nhà ầm ĩ một trận về học đường.

 

Đọc sách nhiều năm như , Lục gia vẫn trông cậy thi đậu tú tài để quang tông diệu tổ, nên chỉ cần khốn quẫn đến mức cùng cực thì sẽ dễ dàng từ bỏ.

 

gần đây gia cảnh Lục gia bằng , lão thái thái tuy thương cháu, nhưng tiền tiêu vặt cho cũng giảm .

 

Ở học đường tiền đồng nghĩa với mất mặt, tính tình Lục Trình Ngọc vì thế cũng âm trầm hơn .

 

“Lục , thấy Trần , ngươi thế nào ?” Lưu Phong hỏi.

 

Trần Cảnh thường xuyên moi tiền từ Trần lão thái thái ăn chơi với đám bạn trong học đường, Lưu Phong là một trong đó. Trần Cảnh biến mất khiến mấy kẻ bạn cũng thấy tiếc.

 

Lục Trình Ngọc nhàn nhạt đáp:

“Nhà xảy chuyện, học nữa.”

 

Lưu Phong thở dài:

“Quả nhiên là vì chuyện đòi tiền ?”

 

Lục Trình Ngọc gật đầu:

.”

 

……

 

 

 

Loading...