MÃI MÃI LÀ BAO XA - Chương 11: HẾT
Cập nhật lúc: 2026-04-30 22:37:10
Lượt xem: 833
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi trả lời, chỉ lẳng lặng .
"Xin , ... em sẽ làm phiền nữa."
17.
Giống như một lính bại trận, Tạ Đoạt nhẹ nhàng đặt túi đồ xuống đất, thất thểu lưng .
Tôi hét lên với theo: "Số điện thoại cũng xóa luôn , đừng gọi tới nữa!"
Bờ vai đang lưng về phía khẽ run rẩy, đó gật đầu một cái.
Tạ Đoạt bước vô cùng chậm chạp, tựa như còn sức để nhấc chân lên nữa. Cậu dừng ở đằng xa, lặng hồi lâu nhúc nhích.
Vài giây , điện thoại của rung lên. Là tin nhắn từ : [Không diễn, ngay từ đầu .]
Đầu ngón tay run rẩy, trả lời: 【Tiếp tục .】
Bóng đằng xa cứng đờ , cúi đầu gõ chữ: [Muốn tiếp cận , quan tâm , lấy lòng . Ngay từ đầu là chính em kìm lòng .]
Tôi: 【Tiếp tục.】
Lần qua hồi lâu, tiếng chuông tin nhắn mới vang lên.
[Giang Dư Miên, em yêu .]
Tuyết lớn ngợp trời dường như ngừng rơi trong tích tắc.
[Đồ ch.ó ngốc, đầu .]
Người tuyết ở đằng xa ngẩng đầu lên. Em đột ngột , mới phát hiện bước về phía em mấy bước. Khoảng cách lùi khi nãy xóa nhòa, vẫn đang chậm rãi tiến về phía em .
Người tuyết bỗng nhiên điên cuồng chạy tới. Tuyết rơi lả tả, luồng gió cuốn theo bước chân thổi bạt . Tạ Đoạt càng lúc càng gần, giống như một chú cún nhỏ hồi sinh, suýt chút nữa em tông ngã nhào nền tuyết.
Tạ Đoạt vùi khuôn mặt lạnh ngắt hõm cổ : "Giang Dư Miên, Giang Dư Miên... Giang Dư Miên!"
Đồ ngốc . Tôi hỏi: "Em gì?"
"Em yêu ." Giọng Tạ Đoạt run rẩy: "Em yêu , em yêu , em yêu ..."
"Em yêu từ lâu , chỉ là chính em nhận thôi." Nước mắt nóng hổi của em làm tan chảy cả lớp tuyết bám cổ áo . Em vẫn ngừng lảm nhảm: "Cho đến khi nhận rằng, rời xa đau đớn đến thế."
"Đừng rời bỏ em nữa, ?"
"Cầu xin , hãy để em yêu mãi mãi..."
Tôi nhấc tay lên, vòng qua ôm lấy Tạ Đoạt, "Mãi mãi ?" Tôi với em : "Chuyện đó xa vời lắm. Từ giờ trở , cứ xem biểu hiện của em tính."
Không ngoan là sẽ "vứt bỏ" đấy nhé...
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà up lên web Dammy ạ:
XIỀNG XÍCH CỦA “MẸ KẾ” NAM NHÀ TÔI
Cha kiếm cho một " nhỏ" là đàn ông.
Trước mặt đời, cung kính lễ độ với . Sau lưng thiên hạ, túm lấy nhục mạ: "Cho sướng một chút nào."
Đến khi nhà tan cửa nát, nợ nần chồng chất, từ vị thiếu gia cao sang biến thành con chuột cống đời xua đuổi. Tôi Tần Sách chặn đường trong con hẻm nhỏ, bắt nạt : "Cho sướng một chút, trả nợ ."
Chương 1:
01.
Ông già nhà mang Tần Sách về nhà, một là vì thèm khát thể , hai là vì nốt ruồi ngay giữa hàng chân mày của . Ông bảo Tần Sách là Bồ Tát hạ phàm.
Tôi nhịn mà bật thành tiếng, chỉ tay khuôn mặt họa quốc ương dân của Tần Sách mà hỏi: "Cha bảo cái thứ là Bồ Tát á?" Là yêu tinh thì đúng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mai-mai-la-bao-xa/chuong-11-het.html.]
Năm xưa quyến rũ con trai, bây giờ sang quyến rũ cha. Cái nhà họ Đường chúng khổ, cha con đều gục ngã tay cùng một con hồ ly tinh.
Đường Thắng Cường chịu nổi cái vẻ lả lơi của , tức giận đá một cái: "Chào ."
Tôi xoa xoa cái đùi, kéo dài giọng gọi: "Mẹ nhỏ"
Ánh mắt lạnh lùng của Tần Sách lướt qua , bất chợt nhếch môi: "Con trai ngoan."
Tôi ngẩn , tức đến bật . Anh dám nhận thật ?
Buổi tối ông già ép ở dùng cơm. Trên bàn ăn, Đường Thắng Cường hết sức nịnh bợ Tần Sách, hết đưa đũa đến gắp thức ăn. Biểu cảm của Tần Sách nhạt nhẽo.
Tôi lùa cơm, chướng mắt cái bộ dạng rẻ tiền của Đường Thắng Cường. Tôi đá văng dép lê, duỗi chân tới, cọ lên cổ chân Tần Sách.
Tần Sách vẫn thản nhiên ăn cơm, mắt cũng chẳng buồn nhướng lên lấy một cái.
Tôi chống cằm, Đường Thắng Cường hỏi Tần Sách thức ăn miệng . Dưới gầm bàn, bàn chân áp chân Tần Sách, chậm rãi mơn trớn lên, thuận tay gắp cho một miếng thịt xào cay, "Mẹ nhỏ, thử cái ."
Tần Sách một cái, trầm giọng : "Cảm ơn."
Tôi cố ý đấy. Tần Sách ăn cay.
Quả nhiên là động đũa. Mấy lát ớt lẻ loi đĩa, trông thật đáng thương. Lòng bàn chân áp sát bắp đùi nóng rực của Tần Sách, dùng lực giẫm mạnh một cái, ngầm ý đe dọa.
Ngoài mặt vẫn khuyên nhủ: "Mẹ nhỏ, ăn chứ?"
Lông mi Tần Sách khẽ run, gắp miếng ớt bỏ miệng. Chân dời lên một chút, áp sát khóa quần , dứt khoát đạp mạnh xuống.
Tần Sách rên rỉ một tiếng, cả đỏ bừng lên.
Đường Thắng Cường lo lắng hỏi: "Tiểu Tần, thế?"
Tần Sách rủ mắt, tay nắm chặt đôi đũa, gân xanh mu bàn tay nổi cuồn cuộn, giọng khàn đặc: "Cay quá."
Tay trái luồn xuống khăn trải bàn, siết chặt lấy bàn chân . Lòng bàn tay nóng hổi, nóng đến mức làm bỏng cả chân . Hỏa khí lớn thế ?
Tôi đưa qua một ly nước, ân cần : "Uống miếng nước nhỏ."
Ly nước kịp đưa tới tay Tần Sách đổ nhào mặt . Đường Thắng Cường lau dọn giúp , mắng : "Sao mà tay chân lóng ngóng thế hả?!"
Tần Sách bóp mạnh chân một cái nhanh chóng buông , ngăn bàn tay cầm giấy của Đường Thắng Cường và : "Phòng ngủ ở , quần áo."
Trước khi Đường Thắng Cường kịp mở miệng, xỏ dép dậy: "Mặc đồ của , dáng với nhỏ cũng tương đương ."
Tôi khoác vai Tần Sách, dắt lên lầu: "Đi thôi nhỏ, đưa “” đồ."
02.
Đẩy Tần Sách phòng ngủ, xoay đóng cửa , chốt khóa. Tôi tựa cánh cửa châm một điếu thuốc, chẳng ý định lấy quần áo cho .
Tần Sách lưng về phía một lúc, cuối cùng nhịn hỏi: "Quần áo ?"
Tôi nhả một ngụm khói, ánh mắt quét từ lưng xuống eo, dừng nơi m.ô.n.g . Anh mặc một bộ đồ giản dị màu trắng sữa. Cắt may khéo, thấp thoáng phác họa lên đường nét cơ n.g.ự.c và cơ lưng săn chắc. Phần eo thì trống trải, chắc hẳn là thon gọn.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Đã mấy năm gặp nhỉ? Sáu năm ? Tần Sách thật sự là, càng lớn càng dáng.
Tôi búng tàn thuốc, : "Cởi . Cởi sạch thì mới đưa đồ."
Tần Sách xoay , ánh mắt lạnh lẽo lướt qua đôi mày , mím môi, sải bước tới định mở cửa. Anh gần, cằm suýt nữa là chạm mũi .
Tôi ngậm điếu thuốc, đưa tay vòng qua cổ Tần Sách, đợi kịp phản ứng, đột ngột lên gối thúc mạnh bụng của . Không hề nương tay.
Tần Sách thốt lên lấy một tiếng, ôm bụng, áp sát từ từ quỵ xuống sàn, mồ hôi lạnh vã vì đau. Tôi ngửa đầu nhả khói, ấn đầu t.h.u.ố.c lá vai Tần Sách, "Bồ Tát?"
Tay luồn qua chân tóc ẩm của , túm ngược tóc lên, chằm chằm mà : "Con ch.ó l.i.ế.m giày của năm xưa, giờ cũng làm Bồ Tát ?"
Tần Sách ép ngửa đầu, sự căm hận làm vằn đỏ cả hốc mắt . Cái thứ chẳng hạng lành gì, chỉ cậy khuôn mặt xinh mà làm xằng làm bậy. Hồi Trung học hiểu chuyện, chơi trò thuần khiết với . Móc cả tim gan, móc cả tiền bạc. Anh đối xử với thế nào? Anh lừa .
Anh lén lút qua với thằng con riêng của cha - Trâu Tấn, lấy tiền của để nuôi cái thằng bệnh tật dặt dẹo đó. Tôi chê nghèo, chê tính tình lạnh lùng. Sợ ăn uống t.ử tế, ngày nào cũng bảo v.ú nuôi làm cơm dinh dưỡng cho . Mùa Đông sợ nỡ mua đồ, mua cho áo lông vũ hàng hiệu. Sợ sống , tìm cách để nhét tiền cho . Kết quả thì ?