LY QUẺ - Chương 80 : Dị Tượng

Cập nhật lúc: 2026-04-28 12:34:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêu Vấn Tân mặt cảm xúc rửa sạch tay, sai tháo gông xiềng cho Trương gia nương tử. Khi trở chiếc ghế bành, lúc mới hạ để tâm đến viên huyện thừa vẫn đang rạp đất.

Diêu Vấn Tân ném bản công văn nghiệm thi xuống mặt huyện thừa: "Bản công văn , ngươi từng xem kỹ ?"

Huyện thừa khẽ ngẩng đầu, liếc mắt một cái vội vàng cúi gầm xuống, lắp ba lắp bắp, tiếng nhỏ như muỗi kêu: "Xem... xem , , xem."

Gã ngụ tác thì đôi lông mày dựng ngược lên, chất vấn ngay tại chỗ: "Đại nhân, cơm thể ăn bậy chứ lời thể bậy. Ngày khiêng t.h.i t.h.ể về, nghiệm xong và trình công văn lên cho ngài, còn đóng cả bảo ấn của ngài kìa!"

Gã nhặt bản công văn lên, trưng dấu triện đỏ chói ở góc trái bên cho cùng xem, tiếp: "Nếu ngài xem qua, chẳng lẽ dấu ấn giấy là khác giả mạo ngài để đóng ? Mạng quan trọng hơn trời, ngài đến công văn nghiệm thi còn chẳng thèm ngó, thì đoạn án kiểu gì?"

Sự châm chọc trong lời rõ rành rành như ban ngày.

Đây đúng là một kẻ chẳng kiêng nể ai, Diêu Vấn Tân ngạc nhiên nhướng mày, lẽ cũng chính vì cái tính thẳng như ruột ngựa đó mà gã mới dám năng kiêng dè như .

Viên huyện thừa dồn đường cùng, lập tức năng loạn xạ để trốn tránh trách nhiệm. Lão giơ tay chỉ thẳng Vương viên ngoại đang run rẩy đến mức thịt mỡ chảy xệ cả : "Là lão, là lão cứ khăng khăng ép mau chóng g.i.ế.c Trương nương t.ử để báo thù cho con trai lão!"

Vương viên ngoại thể tin nổi, gào lên: "Ngươi cái gì? Rõ ràng là ngươi bảo với chứng cứ rành rành, hung thủ chính là Trương gia nương tử!"

Diêu Vấn Tân thấy huyện thừa rụt tay , tròng mắt đảo liên hồi đầy vẻ nóng nảy, lão sang chỉ đám gia đinh nhà họ Vương, hô hoán: "Bọn họ đều tận mắt chứng kiến Trương nương t.ử g.i.ế.c !"

Đám gia đinh thành hàng cuống quýt lùi mấy bước, đầu cúi càng thấp hơn.

Cái chỉ tay của lão tuy bừa bãi nhưng nhắc cho Vương viên ngoại nhớ một chuyện.

"Thằng Phúc T.ử thường ngày theo hầu hạ thiếu gia ?" Lão đảo mắt tìm kiếm trong đám gia đinh hỏi.

"Hồi lão gia, Phúc T.ử biến mất hai ngày nay ạ!"

Diêu Vấn Tân hỏi: "Lúc náo loạn ở sạp thịt, mặt ?"

"Dạ ."

Diêu Vấn Tân hỏi tiếp: "Hắn trông thế nào?"

vội đáp: "Mặt chữ điền, vai rộng, lông mày bên một nốt ruồi dài."

Gần như ngay khi lời dứt, Diêu Vấn Tân liếc thấy trong đám đông một gã đàn ông đang lén lút lẻn ngoài.

Diêu Vấn Tân vớ lấy ống thẻ, kẹp lấy một thẻ bài gỗ, phất tay phóng về phía gã đàn ông . Thẻ bài bay chuẩn xác trúng giữa lưng, đ.á.n.h ngã gã lăn xuống đất.

Mấy tiểu nha sai cực kỳ tinh ý tiến lên lôi gã , nâng cằm lên , quả nhiên chính là Phúc Tử.

Chuyện còn thì đơn giản hơn nhiều.

Phúc T.ử quanh năm hầu hạ bên cạnh Vương công tử, mà chủ t.ử vốn chẳng hạng ôn tồn lễ độ gì, nên kẻ hạ nhân theo đương nhiên cũng khó mà nhiễm chút khí chất thanh cao nào. Vì thế, Phúc T.ử tuy là đầy tớ nhưng vóc dáng cao hơn bảy thước, mặt mày đầy vẻ hung tợn.

Thế nhưng dù vạm vỡ đến thì cũng chỉ là kẻ hầu hạ, giờ phút thấy ngay cả huyện thừa còn quỳ lạy Thái t.ử điện hạ, lập tức khai tất cả.

Hóa nguồn cơn đều ở con ch.ó đen lớn .

Con vật do một thương nhân mang từ nước láng giềng về, lông ngắn mặt dài, răng nanh sắc nhọn trông oai phong. Vương công t.ử tình cờ ngang qua thấy thích nên mua, nào ngờ tiểu công t.ử nh   đẻ của phu nhân huyện thừa cũng để mắt tới. Hai bên tranh giành thôi, cuối cùng Vương công t.ử nhờ tài lực hơn một bậc mà thắng .

con chó, chẳng giữ , suốt ngày dắt ch.ó nghênh ngang khắp nơi, bộ dạng diễu võ dương oai cực kỳ đáng ghét. Phúc T.ử theo hầu Vương công tử, những quát mắng mà còn thường xuyên đ.ấ.m đá túi bụi, vốn lòng mang oán hận. Thế nên khi tìm đến cửa bảo dạy cho chủ t.ử một bài học, Phúc T.ử chỉ do dự một thoáng nhét ngay thỏi bạc túi.

Nhà đẻ của phu nhân huyện thừa vốn quyền thế, nghĩ bụng dù tương kế tựu kế g.i.ế.c c.h.ế.t Vương công t.ử thì cũng chẳng cả, chứ chỉ dẫn hẻm đ.á.n.h một trận thì bõ bèn gì, cứ g.i.ế.c quách cho hả giận.

Thế là giữa lúc hỗn loạn, lặng lẽ cướp lấy thanh sắt mài đao, âm thầm đ.â.m thẳng n.g.ự.c Vương công tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ly-que/chuong-80-di-tuong.html.]

Đến đây chân tướng rõ mười mươi. Cùng với cái đầu của Phúc T.ử rơi xuống đất, còn cả chiếc mũ cánh chuồn của viên huyện thừa.

Bức họa Thái t.ử điện hạ treo nha môn dường như càng thêm rạng rỡ tươi tắn.

Khi Thái t.ử điện hạ rời khỏi thành, bách tính đầy hai bên đường đưa tiễn. Trương gia nương t.ử dắt theo đứa con nhỏ đợi sẵn ở cửa thành, từ xa thấy bóng liền cúi quỳ xuống, dập đầu thật sâu ba cái.

Diêu Vấn Tân xuống ngựa đỡ nàng dậy, chắp tay cảm tạ tấm lòng của bà con lối xóm. Sau đó, tầm mắt vô tình đảo qua một hiệu cầm đồ ngay cạnh cửa thành, thấy kệ trưng bày đang đặt một miếng ngọc bội. Anh bước trong tiệm, chưởng quỹ thấy tới định hành lễ thì Diêu Vấn Tân giơ tay ngăn .

Diêu Vấn Tân cầm miếng ngọc bội lên tỉ mỉ xem xét một hồi, hỏi chưởng quỹ: "Phiền chủ quán cho hỏi, miếng ngọc từ ?"

Chưởng quỹ đáp: "Hồi Thái t.ử điện hạ, là một vị tiểu công t.ử mang tới cầm đồ ạ."

Diêu Vấn Tân hỏi tiếp: "Công t.ử nhà ai?"

Vốn một câu hỏi khó, nhưng chủ quán bỗng nhiên khựng , vò đầu bứt tai suy nghĩ hồi lâu mà chẳng ngọn ngành, đành khom tạ tội.

Diêu Vấn Tân nhíu mày, miếng ngọc bội vốn là món quà mừng sinh thần năm tuổi mà Diêu hậu tặng cho , ở chỗ ? Chẳng lẽ là đồ giả? Anh định bụng lấy miếng ngọc thật của để đối chiếu nhắc nhở chủ quán, nhưng khi đưa tay chạm bên hông thì chỉ thấy một trống .

, đó là món đồ do Diêu hậu tìm thợ thủ công giỏi nhất trong nước đặc biệt chế tác, kiểu dáng phức tạp, chất liệu cũng là nghìn vàng khó kiếm, thường khó lòng phỏng chế . Rốt cuộc là lúc vội vàng nên mang theo, mất trộm từ lúc nào?

Diêu Vấn Tân suy tư một lát, càng cảm thấy chuyện quái dị, lập tức trì hoãn thêm nữa, xoay lên ngựa chạy thẳng về hướng hoàng thành.

Những cung điện quen thuộc sừng sững trầm mặc giữa hoàng thành. Diêu Vấn Tân tới cửa cung thấy bậc thềm dài phía bên , một tiểu thiếu niên khôi ngô tuấn tú như tạc từ phấn quế đang chạy về phía , vội vàng đưa tay đỡ. Đứa nhỏ nhào lòng , ôm chằm lấy thắt lưng, ngẩng đầu với gương mặt đầy vẻ vui sướng: "Vương , về !"

Diêu Vấn Tân dịu dàng hỏi: "Sao em chơi ở cửa cung thế ?"

Diêu Vấn Tuyên lớn tiếng đáp: "Em chơi , ngày nào em cũng ở đây chờ Vương đấy!"

Gương mặt tiểu thiếu niên vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ thơ, đôi mắt to lấp lánh ánh ngây thơ thuần khiết, càng khiến trông linh động, đáng yêu hơn. Diêu Vấn Tân mỉm nhéo má đứa em trai, dắt tay cùng trong cung.

Trên đường , Diêu Vấn Tuyên chẳng chịu yên chút nào, khua tay múa chân kể lể đủ chuyện vụn vặt trong mấy ngày qua, từ việc leo bao nhiêu cái cây đến việc uống mấy chén nước cũng chẳng bỏ sót chi tiết nào. Diêu Vấn Tân nuông chiều lắng , chẳng mấy chốc tới cung của Diêu hậu.

Diêu hậu đang cắm hoa, những cành hoa đậm nhạt đan xen đầy ý vị trong bình sứ, tựa như một góc xuân sắc rực rỡ. Thấy hai em, bà buông kéo xuống, để lộ nụ tràn đầy sự quan tâm: "Hoàng nhi về !"

Nói đoạn, bà đích đón lấy, nắm tay Diêu Vấn Tân, một lượt từ xuống giả vờ trách cứ: "Sao gầy thế ? Chắc chắn là chịu ăn uống t.ử tế ."

Thần sắc Diêu Vấn Tân thoáng cứng , cái cảm giác thoải mái khó hiểu một nữa cuộn trào trong lòng. Anh cố gắng đè ép nó xuống, vờ như chuyện gì mà trò chuyện cùng mẫu hậu.

Bất tri bất giác trời sẩm tối, Diêu hậu giữ dùng bữa. Sau bữa tối, ba con cùng Ngự Hoa Viên tản bộ tiêu thực, chủ yếu là để bầu bạn với trò nghịch ngợm của Diêu Vấn Tuyên. Từ Ngự Hoa Viên trở về, Diêu Vấn Tân chơi thêm một lát thì thấy thị nữ bưng mấy đĩa điểm tâm lên.

Diêu Vấn Tân nghiêng đầu qua, những chiếc bánh tạo hình vô cùng tinh xảo, qua là tay nghề của Ngự Thiện Phòng trong cung. Anh bỗng cắt ngang lời lải nhải của mẫu hậu, hỏi: "Mẫu hậu dạo sai ngoài cung mua điểm tâm ?"

Lời thốt , thiên điện bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Những cung nữ hầu hai bên bất động như những bức tranh vẽ vách, ngay cả Diêu Vấn Tuyên ồn ào nhất cũng im bặt. Khoảnh khắc , Diêu Vấn Tân bàng hoàng thấy trong mắt em trai lướt qua một thoáng trống rỗng, trông như một con rối đứt dây.

Chưa kịp cho rõ, Diêu hậu tiếp lời: "Cung nhân phụ trách việc thu mua bên ngoài đang bệnh, vài ngày nữa mới làm thế, những thứ hợp khẩu vị của con ?"

Diêu Vấn Tân lắc đầu, nhưng tuyệt nhiên đụng miếng bánh nào. Anh vội vã hành lễ cáo lui thẳng về cung của . Bước chân phần hoảng loạn, dọc đường va vài tên cung nhân cũng chẳng buồn để ý. Diêu Vấn Tân cảm thấy dạo giống như một kẻ điên nghi thần nghi quỷ, cứ luôn bất an một cách vô cớ.

Anh ngừng nhớ nụ của em trai, sự quan tâm của mẫu hậu, sự dựa dẫm của Nhan Dục Trì... rõ ràng là những chuyện hết sức hiển nhiên, nhưng thấy xa lạ đến thế, xa lạ đến mức khiến mất phương hướng.

Lảo đảo trở về đến Đông Cung, thấy cửa điện một bóng nhỏ đang xổm ở đó.

Diêu Vấn Tuyên : "Vương , đêm nay em ngủ cùng ."

Đôi mắt vốn ngây thơ vô tội ban nãy, giờ đây bóng đêm u tối trông quỷ dị dị thường. Tim Diêu Vấn Tân đập liên hồi như gõ trống, trong đầu một giọng gào thét bảo đừng đồng ý, nhưng lời đến bên môi chẳng thể thốt .

Cứ thế, giữa bầu khí quái lạ , với đôi tay chân lạnh ngắt dẫn Diêu Vấn Tuyên tẩm điện.

 

Loading...