Thạch kiếm mang theo luồng khí mạnh và bụi đất hất văng, dập tắt hai ngọn nến cuối cùng. Tầm của tối sầm , ngôi miếu chìm bóng đen kịt.
Diêu Vấn Tân đưa Tiêu Trường Lí lặng lẽ trốn ban thờ thần, trong gian nhỏ hẹp chỉ một lách qua, thể thấy nhịp tim đập loạn xạ của bên cạnh.
Dù là quen với nguy hiểm, khi gặp sức mạnh áp đảo , vẫn tránh khỏi cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi.
Diêu Vấn Tân suy nghĩ một chút, mấy thuần thục vỗ nhẹ lên mu bàn tay Tiêu Trường Lí, đưa cho chuôi d.a.o găm nhỏ. Tuy so với pho tượng đá thì chẳng khác nào "kiến bò cột đình", nhưng vũ khí trong tay ít nhiều cũng sẽ mang chút cảm giác an .
Tiêu Trường Lí nỗ lực bình phục thở, nhận lấy d.a.o mà đẩy ngược . Trong bóng tối, nắm lấy tay Diêu Vấn Tân, một chữ "Khương", ý hỏi: Khương Diễm ?
Diêu Vấn Tân chữ "Nhan", ý bảo Nhan Dục Trì sẽ cứu.
Tiêu Trường Lí lúc mới vẻ yên tâm, động đậy nữa.
"Khách khách..."
Bỗng nhiên, một chuỗi tiếng như của trẻ con vang lên. Diêu Vấn Tân thầm mắng một tiếng trong lòng, rằng nhét con d.a.o găm tay Tiêu Trường Lí nữa, còn thì căng cứng năm ngón tay, siết chặt lấy đồng tiền đang dần nóng bỏng.
"Thần Thần!" Phía ban thờ lưng bỗng vang lên tiếng gọi mừng vội. Thật xui xẻo thế nào, cái gã Lý Diệu Tiền đáng c.h.ế.t cú c.h.é.m kinh thiên động địa của thạch kiếm làm cho tỉnh dậy. Vừa mơ màng thấy tiếng trẻ con , gã gọi ngay tên con, nhưng lập tức ai đó bịt miệng, chỉ còn phát tiếng "ư ư" vùng vẫy.
"Khách khách!" Thứ dường như là Thần Thần rít lên một tiếng, ngay đó là tiếng "lạch bạch" bò về phía ban thờ thần. Khi nó ngang qua xác của đám dân làng, vẫn còn thấy tiếng nó lướt qua những vũng máu.
Tốc độ của nó cực nhanh, trong nháy mắt tiếng động đến ngay mặt, cổ tay Diêu Vấn Tân nâng lên sẵn sàng.
lúc , phía bàn thờ bùng lên ánh lửa. Nhan Dục Trì đột nhiên vung chân đá văng "thứ đó" lên tường, một tay xách cổ áo Lý Diệu Tiền ném , mắng lớn: "Nhìn cho kỹ xem đó con ông mà vội tình thâm phụ tử!"
Trong miếu sáng rực lên, Diêu Vấn Tân , thứ đang vặn vẹo đá văng góc tường đứa trẻ nào cả, mà là cái xác đầu của Thân Oa Tử.
Tượng đá nhân cơ hội cuối cùng cũng tìm thấy mấy đang lẩn trốn. Nó cúi cái đầu khổng lồ xuống, đôi mắt tạc bằng đá rõ ràng tròng đen, nhưng như đang chằm chằm khóa chặt lấy bọn họ.
Lý Diệu Tiền ném lăn lóc đất, trực diện với cảnh tượng quỷ dị , lập tức sợ đến mức la bài bãi: "Mẹ ơi ơi cái thứ gì thế á á á á!"
Gã gào dùng cả tay lẫn chân bò giật lùi về phía , bỗng nhiên chạm một vật gì đó tròn tròn, mềm mềm lồi lõm. Lý Diệu Tiền nghiêng đầu , một cái đầu cô độc giữa đám rối gỗ sơ sinh, bắt gặp ánh mắt gã, cái đầu đó còn chớp mắt một cái.
"Á á á á á!"
Tiếng thét kinh hoàng làm Thân Oa T.ử vô cùng thỏa mãn. Thân gã vẫn liệt bên tường, nhưng cái đầu đất lên điên dại: "Ha ha ha ha ha! G.i.ế.c ở thần miếu thôn Hoa Kiều, ân nhân sẽ chúng báo thù! Ha ha ha ha! Các c.h.ế.t chắc !"
Giữa lúc hỗn loạn, tượng đá nữa vung thạch kiếm lên. Nhan Dục Trì một chưởng đẩy Khương Diễm xa, còn thì xoay lao về phía Lý Diệu Tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ly-que/chuong-44-luan-hoi-2.html.]
Thạch kiếm c.h.é.m xuống giữa trung, lưng Lý Diệu Tiền sát cửa lớn còn đường lui. Mắt thấy kịp nữa, thanh thạch kiếm bỗng khựng một nhịp khi chỉ còn cách hai vài thước.
Chỉ một thoáng đó, Nhan Dục Trì kịp túm gã khỏi tầm kiếm.
Quay đầu , hóa Diêu Vấn Tân vai tượng đá từ lúc nào, sợi chỉ hồng quấn chặt lấy kiếm, dồn lực kéo ngược .
lực đạo của tượng đá quá đỗi khủng khiếp, Diêu Vấn Tân còn kịp gỡ chỉ hồng nó hất văng xuống. Anh túm chặt sợi chỉ, xoay trung đạp mạnh ván cửa để giảm lực đáp đất. Còn kịp vững, một cánh tay ôm ngang hông, kéo tuột lưng che chở.
Tiếng điên dại của Thân Oa T.ử cùng tiếng bước chân nặng nề của tượng đá làm gạch ngói rung lên bần bật. Nhan Dục Trì tay cầm lá bùa đang cháy, chắn mặt .
Diêu Vấn Tân sững vì cái ôm, nhưng ngay đó liền bước lên phía : "Trốn mãi thế xong , cách ."
Nghe , Nhan Dục Trì nuốt ngược lời định trong.
Diêu Vấn Tân liếc qua Thân Oa T.ử đang hóa điên cùng mấy gã dân làng đầy m.á.u đang chực chờ lao lên, nhanh: "Cửa chính mở , chắc chắn phong tỏa từ bên ngoài . Ba mặt tường đều xây bằng gạch, nhưng nóc nhà làm bằng gỗ."
Anh chỉ lên trần nhà: "Lát nữa thu hút sự chú ý của chúng, nhân cơ hội phá vỡ..."
Nhan Dục Trì ngắt lời: "Ừm... cách hơn."
Diêu Vấn Tân hỏi: "Cách gì... Nhan Dục Trì!"
Nhan Dục Trì nhún chân đạp lên bàn thờ, mượn lực nhảy vọt lên đỉnh đầu tượng đá. Đôi mắt đá của thần tượng lập tức đuổi theo .
Hắn rời , mấy gã dân làng m.á.u tuôn xối xả ở cổ lao . Diêu Vấn Tân chú ý động tác của Nhan Dục Trì, dùng chỉ hồng làm roi quất tới tấp. Thừa lúc phân tâm, một kẻ lọt lưới nhờ đồng bọn che chắn nhảy xổ về phía Lý Diệu Tiền, nhưng liền một cú đá văng xa.
Tiêu Trường Lí thở hổn hển thu chân về, : "Dù cũng là thủ khoa nghiệp Học viện Cảnh sát đấy."
Phía bên , Nhan Dục Trì leo lên xà nhà. Diêu Vấn Tân hỏi: "Thế thủ khoa ưu tú leo lên nóc nhà ?"
Tiêu Trường Lí: "... Tôi sẽ cố hết sức."
Tượng đá chuyển từ c.h.é.m sang đâm, nhắm thẳng vị trí Nhan Dục Trì mà phóng kiếm. Cú đ.â.m xuyên thủng nóc nhà tạo thành một lỗ lớn, ngói bay tứ tán. Nhan Dục Trì kịp lăn đáp xuống đất, xách theo Lý Diệu Tiền đang run cầm cập xoay nhảy ngoài cửa động mái.
Diêu Vấn Tân quất ngã mấy gã dân làng đang phát cuồng, dắt theo Khương Diễm mặt cắt còn giọt m.á.u nhảy vọt lên. Tiêu Trường Lí theo sát phía .
Tuy nhiên, "thủ khoa ưu tú" rốt cuộc vẫn kém một bậc. Anh từ bàn thờ leo lên vai tượng đá thì suýt nó hất văng xuống, may mà Diêu Vấn Tân kịp quăng chỉ hồng kéo lên.
Bốn nóc nhà, Nhan Dục Trì kẹp Lý Diệu Tiền nách, từ xa liếc Xuân Nha một cái đầu lao về phía cầu treo.
Đám dân làng canh cửa lập tức mở toang cửa miếu, thả cho tượng đá đuổi theo truy sát.