Tầng lớp cao tằng của GW đều rõ mười mươi việc Tịch Miên phụng mệnh thanh lý môn hộ. Ai nấy đều đinh ninh rằng kẻ phản bội Lý Vi chắc chắn c.h.ế.t, thế nhưng chẳng một ai tận mắt thấy t.h.i t.h.ể . Đa đều tên thật của họ, chỉ phong thanh rằng hạng nhất và hạng hai của công ty một màn t.ử chiến kinh tâm động phách, tình hình vô cùng t.h.ả.m liệt.
Cao thủ so chiêu, c.h.ế.t cũng tàn phế. Lý Vi dù trúng kịch độc chí mạng, vẫn kịp đ.á.n.h cho Tịch Miên trọng thương nhập thẳng phòng hồi sức tích cực (ICU) của công ty.
Trong phòng bệnh VIP rộng thênh thang, Diễn Thần cẩn thận băng bó vết thương ở bụng cho , tranh thủ "thả dê" bằng giọng điệu đắn:
"Anh ơi, em sờ thử cơ bụng một tí ?"
AN
Tịch Miên: “……”
Lần thương đây, chạy trời khỏi nắng, đúng là cơ hội ngàn năm một. Nghĩ đoạn, Diễn Thần chẳng đợi sự đồng ý, đưa tay lên "nhào nặn" một phen thật.
Cơ mà ánh mắt sắc lạnh của Tịch Miên, thầm nghĩ chờ bình phục chắc chắn sẽ tẩn cho bã. Đã phóng lao thì theo lao, bèn... sờ thêm cái nữa cho bõ công.
"Đã thật đấy." Diễn Thần đầy vẻ lưu luyến đắp chăn lên nửa trần trụi của Tịch Miên, đột nhiên cảm khái vạn ngàn: "Anh nhất định sống đấy nhé. Chứ nếu mà c.h.ế.t, em sờ chỗ nào cũng chẳng quản nổi ."
Tịch Miên: “……”
Anh định đảo mắt lờ cái tên dở , nhưng khi ngước lên thấy kẻ miệng mồm nể nang ai , hốc mắt đỏ ửng từ lúc nào. Tịch Miên thầm thở dài trong lòng, thấp giọng : "Anh cũng ngờ dễ dàng trúng độc đến thế. Nếu , lẽ chẳng thể về."
"Đêm nay em ngủ đây với nhé?" Diễn Thần nắm lấy cổ tay , sát gần, đôi mắt mong chờ chằm chằm.
"Phòng camera giám sát."
"Ý là nếu camera thì chúng thể ngủ cùng ?" Cậu lập tức nở một nụ nịnh nọt, rạng rỡ như hoa nở mùa xuân.
"…… Không thể."
"Còn mười giây nữa," Diễn Thần nâng cổ tay vòng tay điện tử, bình thản : "Phòng sẽ còn cái camera nào hoạt động nữa."
Cùng với một tiếng "Tạch" khô khốc, ánh đèn vụt tắt. Điểm đỏ camera giám sát lóe lên cuối lịm . Một mùi khét lẹt nồng nặc ẩn hiện lan tỏa trong gian.
Là pin dự phòng đ.á.n.h cháy. Tịch Miên thầm nghĩ.
Anh cảnh giác lên tiếng: "Cậu làm cái gì..."
"Anh cứ luôn trốn tránh em, vì những kẻ nhàm chán và những quy tắc rỗng tuếch ." Giọng Diễn Thần vang lên trong bóng tối, thở sát rạt ngay khuôn mặt .
"Lần , chạy thoát , trai."
Diễn Thần từng luôn tin rằng, là đứa trẻ Tịch Miên nhặt về. Sau mới bàng hoàng nhận , sự thật chẳng hề đơn giản như thế. tất thảy quá muộn màng.
Nói cũng thật nực , năm đó họ từng chung chăn chung gối suốt ba tháng ròng, mà một rõ mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/linh-hon-hoan-thi-hanh-an-ban-khao-sat-cua-sat-thu/chuong-41-su-that-duoi-lop-san-nha.html.]
- Mười năm -
Có lẽ ở mỗi thành phố " đêm đen", những kẻ đắm trong cuộc vui hoan lạc đều sở hữu cho riêng một ban ngày để say giấc nồng. Thế nhưng với đại đa những khác, ban ngày của họ biến mất đơn giản là vì công việc vốn chẳng phân định sáng tối. Phía đường chân trời chỗ cho họ dung , đối với sự phồn hoa viển vông mặt đất , dẫu chỉ là ghé chân chốc lát, họ cũng chỉ tìm thấy cảm giác an tại những khu vực công cộng.
Để khi tan làm, tất cả lầm lũi bò về cái hang ổ lòng đất của .
Trong những căn tầng hầm chật chội như tổ ong là nơi tá túc của những kẻ tha hương. Họ "trôi dạt" đến đây từ những nơi thậm chí còn thấp kém hơn. ở cái đô thị tấc đất tấc vàng , dẫu nhón chân đến đau điếng, rướn cổ liều mạng dùng chút đầu móng tay để với lấy vinh hoa, thì thứ họ chạm tới cũng chỉ là lớp đất đá nền sâu.
Khách thuê ở đây đến , đổi nhanh chóng tựa như những mẫu áo thun liên danh mới nhất trong tủ kính nơi phố trung tâm. Có may mắn vận mệnh mỉm , vội vã rời ; chịu nổi áp lực đè nặng của đồng tiền và tâm lý, đành hồi hương kết hôn; dùng tích cóp cả đời để trả góp một căn hộ nhỏ, để rơi một vòng xoáy vực sâu mới. Chủ nhà dường như cũng thấu hiểu quy luật , tiền thuê thu theo ngày, đôi bên đều thuận tiện.
Khi Diễn Thần còn học trung học, dùng di sản ít ỏi của cha để trả một năm tiền thuê tại nơi .
Căn nhà cũ thế chấp, khó khăn lắm mới tìm một thích danh nghĩa để né tránh sự thu nhận của cô nhi viện, hòng tiếp tục việc học tại ngôi trường cũ.
Giữa lúc tai đang giảng, tay bận rộn phác thảo các kiểu dáng hình nhân giấy trong tang lễ của cha . Đột nhiên, bục giảng vang lên cụm từ "Như cha c.h.ế.t", thầy giáo ngữ văn kìm mà liếc mắt về phía đầy lo lắng. Để đáp sự an ủi đó, nở một nụ rạng rỡ, ngoác miệng thật tươi ——
Kết quả là, thầy giáo kinh hãi mà dời mắt chỗ khác.
Cũng , vốn dĩ bao giờ là một " bình thường". Sự thương hại thế tục ngắn ngủi , ngay khoảnh khắc nhận là loại nào, sẽ lập tức biến thành sự kinh sợ, tựa như kẻ chạm chim ưng rụt tay vì chợt tỉnh ngộ.
Cậu thấy mất hứng, cúi đầu tiếp tục nghiên cứu đống tài liệu khoa học đang mở sẵn bàn.
Diễn Thần là nhân vật phong vân của năm, một phần nhờ thực lực, phần còn là nhờ những lời đồn đại đầy tính kỳ ảo.
Toàn khối đều danh . Ban đầu là vì từng là "tiểu thần đồng" xuất hiện truyền hình. đó thấy cũng chỉ , thành tích bình bình, một đặt chân top 10. Mãi cho đến một , nam sinh ngang qua văn phòng giáo viên, tình cờ cuộc đối thoại giữa và thầy chủ nhiệm:
“Thầy em vốn khiêm tốn, nhưng là kỳ mô phỏng quốc, xếp hạng của trường quan trọng, em cố gắng phát huy thực lực một chút.”
Lúc bấy giờ, vị bạn học vẫn còn ngơ ngác hiểu hai chữ “phát huy” đó ý nghĩa gì.
Ngay đó, trong kỳ liên khảo quốc, Diễn Thần chỉ trừ duy nhất một điểm ở bài văn.
Cả trường rúng động. Người đồn là "đại lão" ẩn . Thế nhưng đến kỳ thi cuối kỳ, về với điểm nóng lạnh như cũ. Điều dường như càng chứng thực cho lời đồn , nhưng đồng thời cũng kẻ lắm chuyện rêu rao rằng gian lận. Vì thế, vị giáo viên giải thích lớp rằng Diễn Thần vì chiếm mất thứ hạng của bạn học nên mới cố ý thi điểm thấp.
Đáng tiếc, lời giải thích chẳng mấy hiệu quả, chỉ đổi một tràng nhạo đầy mỉa mai.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, Diễn Thần làm một việc đủ để tên tuổi "lưu danh thiên cổ" tại ngôi trường .
Cậu công khai tỏ tình với vị thầy giáo ngay mặt cả lớp.
Đám bạn học ban đầu còn tưởng đó là trò đùa dai, nhưng khi chân thành thuật những kỷ niệm cùng thầy thảo luận nghiên cứu khoa học, tất cả đều c.h.ế.t lặng.
Đầu tiên, nghiêm túc. Thứ hai, đó là một nam giáo viên.