Linh Hồn Hoãn Thi Hành Án: Bản Khảo Sát Của Sát Thủ - Chương 35: Kẻ đi săn dưới khán đài

Cập nhật lúc: 2026-05-04 08:37:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Giác bắt đầu cẩn trọng quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất gương mặt đối phương.

Thông thường, khi bạn cho một rằng vị ân nhân bấy lâu nay cứu họ khỏi dầu sôi lửa bỏng thực chất là kẻ chủ mưu bi kịch, phản ứng tâm lý tự nhiên sẽ là nghi ngờ, phẫn nộ, đến hoang mang. Thế nhưng, đối diện với một "cỗ máy AI" sống trong giới — kẻ mà biểu cảm đều thiết kế tinh vi để che đậy bản chất — thì chỉ sự "khó chịu" là mang chút chân thực hơn cả.

Qua những điên cuồng thử thách lòng kiên nhẫn của Lý Vi, Vương Giác bắt trọn loại cảm xúc hai : một là khi giả vờ ngủ để bỏ trốn nhưng tóm gọn, thứ hai là khi cái cớ "tai nạn xe cộ" vụng về của vạch trần. Điều minh chứng rằng "lừa dối" chính là ngòi nổ hiếm hoi thể khuấy động mặt hồ tĩnh lặng trong lòng Lý Vi. Còn về mặt luân thường đạo lý? Hắn chẳng dám xa cầu sẽ bận lòng.

Anh sẽ gì đây? Nghi ngờ là điều chắc chắn, nhưng thứ Vương Giác nắm thóp chính là sự khó chịu ẩn sự nghi ngờ đó. Đỉnh cao của kỹ năng đàm phán chính là dẫn dắt cảm xúc, đ.á.n.h trúng nỗi đau và xoáy sâu nhu cầu.

Hắn nín thở dõi theo, chỉ sợ Lý Vi sẽ thốt một câu "Thế thì ?" lạnh lùng.

"Vậy nên," Lý Vi lên tiếng ánh thiêu đốt của , "Cậu cũng là một trong đó?"

Vương Giác sững sờ. Câu hỏi ngoài kịch bản chuẩn , khiến kịp trở tay: "Anh... định quan tâm đến bản một chút ?"

"Tôi ký ức lúc nhỏ." Lý Vi xuống, bình thản .

Vương Giác hiểu vấn đề, đầu về phía bức tường: "Có luôn thấy việc mất ký ức lúc nhỏ là bình thường, nhưng thực chất những hồi ức cắt đứt một cách đột ngột, và kể từ cột mốc đó, chi tiết trong đời rõ ràng đến lạ kỳ ?"

Lý Vi im lặng như một sự ngầm thừa nhận. Anh dõi theo ánh mắt của Vương Giác hướng về phía bức tường, nơi ánh hoàng hôn nhạt nhòa xuyên qua ô cửa sổ bám đầy bụi bặm, tạo nên hiệu ứng Tyndall với những hạt bụi li ti nhảy múa trong trung, khiến những tấm giấy khen cũ kỹ trở nên nhu hòa lạ thường.

"Anh thôi miên." Vương Giác hạ một câu kết luận đanh thép.

"Chắc chắn đến mức , hẳn là bằng chứng trong tay," Lý Vi , "Nếu , Hôi Kình chẳng truy sát gắt gao đến thế."

"Tôi tin ," Vương Giác nhún vai đầy bất lực, " vì vài lý do bất khả kháng, thể đưa bằng chứng cho xem ngay lúc ."

Lý Vi khẽ nhướng mày, biểu cảm đầy ẩn ý.

AN

Vương Giác chỉ đáp. Hắn cúi , từ gầm giường lôi một chiếc hộp gỗ bám bụi bặm từ lâu. Hắn phủi nhẹ hai cái, bụi bay mù mịt khiến sặc sụa ho vài tiếng. Chiếc hộp tuy bẩn thỉu nhưng lớp vải nhung đen bao phủ bên ngoài vẫn toát lên vẻ tinh xảo vốn , dù chính chất liệu đó là thứ cực kỳ bắt bụi. Hắn tháo tận ba lớp bọc, để lộ hai hàng quân cờ đen trắng dàn trận uy nghiêm. Mỗi quân cờ to bằng nửa lòng bàn tay, làm từ kim loại với thiết kế phần đầu vô cùng phức tạp và tinh mỹ. Ngay cả chữ thập vương miện của quân Vua cũng chạm khắc những hoa văn li ti, toát khí thế khác gì một ấn tín truyền quốc.

Vương Giác tùy ý nhấc quân "ấn tín" lên, chìa về phía đối phương:

"Thế nên, tự nhớ vẫn là nhất. Làm một ván chứ?"

Lý Vi đón lấy. "Tôi với , chơi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/linh-hon-hoan-thi-hanh-an-ban-khao-sat-cua-sat-thu/chuong-35-ke-di-san-duoi-khan-dai.html.]

"Để dạy ." Hắn trực tiếp ấn quân Vua lòng bàn tay .

Thấy im lặng, Vương Giác tự ý bắt đầu giảng giải quy tắc: "Đây là Xe, đây là Hậu, còn đây là... Hậu thể chéo, Mã chỉ thể theo hình chữ 'Nhật'..." Hắn lén ngước mắt quan sát, xác nhận Lý Vi thực sự đang lắng mới tiếp tục trình bày về các quy tắc cơ bản và trận pháp. kịp giới thiệu hết các khai cuộc, Lý Vi nhanh chóng nắm bắt, dùng ánh mắt cắt ngang lời , ý bảo hiểu rõ.

"Vậy làm một ván nhé, tân binh?" Vương Giác dứt khoát cầm quân Trắng nước đầu tiên.

Lý Vi nhanh chóng bám đuổi. Đối với một mới, biểu hiện của thể coi là xuất sắc. Trước mỗi nước , chỉ khẽ suy tính một chút hạ quân, phong thái đầy vẻ nắm chắc phần thắng. Rất nhanh đó, quân Vua trắng dồn góc c.h.ế.t — Chiếu bí.

"Anh thắng ." Vương Giác trông chẳng vẻ gì là buồn bã, ngược còn vui vẻ: "Bộ não ' nhất' của tổ chức quả nhiên danh bất hư truyền."

"Cậu nhường ." Lý Vi bằng tông giọng khẳng định.

Vương Giác chỉ ha hả: "Lại ván nữa nhé, vẫn cầm quân Trắng."

Hắn xếp bàn cờ. ngay khi Lý Vi định nước đầu tiên, Vương Giác đột nhiên vươn tay đè chặt lên quân cờ đen trong tay . Hắn chằm chằm đối phương, trong ánh mắt dường như ẩn chứa một sự chờ đợi khẩn thiết:

"Lần đừng tính toán nữa. Đừng hạ cờ theo logic, hãy thử theo cảm giác của xem."

Lý Vi bàn cờ vẫn đang phân định đen trắng rõ ràng, thấy lời đề nghị bỗng chốc sững . Anh rõ nguyên do đằng câu đó, nhưng trong lúc đại não vận hành theo trật tự của môn cờ vua, một cảm giác mơ hồ ngủ yên từ lâu đột nhiên trỗi dậy. Dựa trực giác cùng những quỹ đạo quân cờ mới quen thuộc trong đầu từ ván , như ma xui quỷ khiến mà một nước.

Thế nhưng cảm giác chỉ lóe lên vụt tắt, khiến một kẻ coi việc tư duy logic là bản năng như Lý Vi bắt đầu rơi tính toán. hễ chần chừ toan tính, chẳng hiểu bằng cách nào Vương Giác luôn thấu ngay lập tức. Chỉ cần lộ một dấu vết của sự sắp đặt, sẽ thẳng tay lật đổ bàn cờ, bắt đầu từ đầu.

Cho đến ván thứ năm, khi năm loại trận pháp khác mà Lý Vi dốc công thiết kế đều xóa sổ, bắt đầu mất kiên nhẫn, thậm chí hoài nghi liệu Vương Giác đang cố tình gây khó dễ cho .

Sau đó, đơn giản là tùy tiện một bước.

May , bàn cờ lật đổ. Theo phản ứng của Vương Giác, Lý Vi tiếp tục một nước cờ mà thèm qua đại não, xem xem rốt cuộc định giở trò gì. Thế nhưng, khi thực sự " theo cảm giác" vài bước, trong lòng đột nhiên trỗi dậy một sự quen thuộc đến kỳ lạ.

Kỳ quái hơn nữa là những nước cờ đó, ngay khi quân Trắng dứt, thể phản ứng tức thì mà chẳng cần suy nghĩ. Vương Giác cũng . Hai lúc còn giống như đang đấu cờ, mà giống như một buổi biểu diễn sắp đặt sẵn kịch bản; chỉ trong vòng vỏn vẹn 30 giây, đôi bên giao đấu tới hàng chục chiêu.

Khi Lý Vi nhận bản thậm chí thể dự đoán nước tiếp theo, thậm chí là vài nước nữa của quân Trắng, buông quân cờ trong tay, sững sờ về phía Vương Giác.

Dưới lớp da mặt vẫn tỏ bình thản như thường, Lý Vi cảm nhận thế giới trong đại não đang từng chút một sụp đổ và lún sâu vực thẳm.

"Chúng cứ hạ nốt ván ."

Loading...