LÃO BÀ QUÁ MÊ NGƯỜI THÌ PHẢI LÀM SAO BÂY GIỜ - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:42:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hoài tiểu đêm lúc nửa đêm, mơ mơ màng màng xuống giường.
Khi đẩy cửa phòng vệ sinh , y phát hiện Hàn Thế Minh đang ngay ngoài cửa. Thẩm Hoài định nghiêng nhường đường, nhưng Hàn Thế Minh nắm lấy cổ tay, kéo ngược trở . Đến khi lưng dán lên lớp gạch men lạnh lẽo, Thẩm Hoài mới tỉnh táo, nhưng ngay đó y thà rằng vẫn còn đang ngái ngủ.
Hàn Thế Minh mặc áo, mà tay Thẩm Hoài lúc do ép sát nên đang đặt lên , cảm giác lòng bàn tay vô cùng chân thực.
Mặt Thẩm Hoài đỏ bừng lên như thiêu như đốt, y liều mạng thu tay nhưng cổ tay nọ siết chặt buông. Hàn Thế Minh hung hăng chằm chằm kẻ khiến bồn chồn cả nửa đêm. Đôi bàn tay nơi đặt của y vì gian chật hẹp mà áp lên bụng , những vệt đỏ mặt y lan thành một mảng.
Dáng vẻ ngay cả mắt cũng dám ngước lên vì ngượng ngùng khiến ngọn lửa giận âm ỉ trong lòng suốt nửa đêm cuối cùng cũng xu hướng dịu . Đã nhiều năm tức giận là gì, mà trọng sinh về liên tục chọc tức. Hàn Thế Minh đặc biệt đem cái kẻ chút "tự giác" nào mà còn dám "thả thính" lung tung nhốt một chiếc bình thủy tinh cho khuất mắt.
Thẩm Hoài chỉ thấy tiếng hít thở bên tai ngày càng nóng bỏng. Hàn Thế Minh gần như dán sát tai y mà phả nóng: “Lần hỏi tớ làm gì nữa, hửm?”
Giờ thì ngoan ngoãn thế , chẳng bù cho lúc nãy cứ một câu là phản bác một câu. Nếu thích tớ, tại còn tiếp xúc với khác? Đây là câu hỏi khiến Hàn Thế Minh trằn trọc ngủ .
Thẩm Hoài định nghiêng đầu tránh né, trong đầu bỗng lóe lên quyết định cuộc trò chuyện với Chân Hân, y bèn thẳng mặt. Hơi nóng hôi hổi từ Hàn Thế Minh truyền đến, xúc cảm rõ rệt tay chính là "địa bàn" mà y âm thầm phác họa vô .
Hừ, dây dưa trong mộng hơn ba năm , giờ sờ một chút thì .
Ánh mắt Thẩm Hoài còn né tránh, bàn tay còn hờ hững định rút nữa mà dán chặt lên, thậm chí còn vẻ mãn nguyện mở miệng: “Vậy làm gì?”
Không kháng cự việc tiếp xúc trực tiếp hình như cũng chẳng khó đến thế. Sau khi " như ý nguyện", cảm giác ngứa ngáy râm ran trong lòng quả nhiên biến mất, thoải mái hơn nhiều.
Câu hỏi nhẹ nặng cộng với đôi mắt ươn ướt ngược khiến Hàn Thế Minh ngẩn . Thẩm Hoài khi đeo kính dáng vẻ ? Lúc , hàng mi dài rủ xuống còn thu hút hơn cả hình dáng đôi mắt xinh , chúng dày và mềm mại rủ xuống, khiến gương mặt thanh tú lạnh lùng bỗng mang theo chút nhu nhược đáng thương.
Yết hầu Hàn Thế Minh khẽ chuyển động, nhiệt độ cơ thể tăng vọt lên ít. Thẩm Hoài lúc bao trọn trong lồng ngực. Hai tay còn khóa chặt cổ tay gầy guộc của y nữa mà chuyển xuống đặt bên hông Thẩm Hoài — nơi hai hõm lưng đối xứng mỹ, lòng bàn tay áp lên đó vặn đến lạ kỳ.
Thẩm Hoài vẫn còn quá non nớt, tuy nghĩ là sẽ "tự hòa giải" với việc thích Hàn Thế Minh, nhưng tình cảnh lúc với y vẫn quá đỗi kích thích.
“Rốt cuộc làm gì?” Dù vặn vẹo thế nào cũng thoát khỏi sự khống chế eo, giọng Thẩm Hoài vô thức mang theo ý vị cầu xin.
Hàn Thế Minh cuối cùng cũng thấy hài lòng hơn một chút, nới lỏng cách cho Thẩm Hoài hít thở, nhưng khoang mũi y lúc chỉ mùi hương của Hàn Thế Minh — loại "thuốc dẫn" tra tấn y trong mộng bấy lâu. Y thể tập trung , mắt thẳng yết hầu đang nhô của .
“Tối nay nhắn tin với ai mà lâu thế?” Hơi thở của Hàn Thế Minh mang theo hỏa khí nóng rực, tay vô thức siết thêm sức lực.
“Hửm?” Thẩm Hoài nhớ , lúc nhắn tin y lưng mà, chẳng lẽ Hàn Thế Minh luôn chằm chằm y? Tuy cuộc trò chuyện với Chân Hân giải quyết vấn đề tâm lý cốt lõi, nhưng thắc mắc về việc tại chằm chằm vẫn lời giải.
Thấy Hàn Thế Minh dùng sức tay như đang thúc giục, Thẩm Hoài ngơ ngác đáp: “Chân Hân mà, tưởng là ai?”
Y liếc cách chỉ chừng một nắm đ.ấ.m giữa hai cơ thể, thấy cạn lời. Hàn Thế Minh thực sự thấy hai họ như thế là vấn đề gì ?
Hàn Thế Minh những thấy vấn đề, ngược còn thấy đúng lý hợp tình. Dù thì việc canh chừng Thẩm Hoài để y vết xe đổ với tên điên là nhiệm vụ hàng đầu khi trọng sinh. Có điều, vô tình phớt lờ việc tại trong lúc "canh chừng" đặc biệt để ý đến việc Thẩm Hoài còn thích — một việc tưởng chừng nhỏ nhặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/lao-ba-qua-me-nguoi-thi-phai-lam-sao-bay-gio/chuong-20.html.]
Nghe thấy chuyện là chủ nhân phong thư xanh xám , Hàn Thế Minh thở phào một , nhưng Chân Hân cái cô nàng đó cũng chẳng gì, "kẻ tám lạng nửa cân" cả thôi.
“Cái cô nàng đó là một 'cục cưng' bạo lực đấy, đừng để lừa.”
“Sao bạn như thế, Chân Hân đối xử với tớ .” Tuy tính cách thực tế của Chân Hân khớp với vẻ ngoài cho lắm, nhưng cô chỉ đặc biệt mắt Hàn Thế Minh thôi, còn với Thẩm Hoài thì luôn .
Thấy ánh mắt Thẩm Hoài trở nên linh động và ấm áp khi nhớ về Chân Hân, n.g.ự.c Hàn Thế Minh thấy khó chịu. Chân Hân với tư cách "bạn gái cũ" ở bên Thẩm Hoài một năm, ngày ngày đưa đón quản mưa nắng, quả thực là một " yêu" 24 hiếu mẫu mực, hèn gì Chân Hân cứ nhớ mãi chuyện tái hợp. Còn hẹn gặp mặt dịp 1/10 nữa ? Hừ, mơ nhé.
“Mấy bức thư tình đó còn giữ?” Hắn bây giờ đặc biệt ghét màu xanh xám.
“Cậu thể hiểu đạo lý một chút ? Đó là tâm ý của khác, tớ thể tùy tiện vứt ?”
“Sao thể vứt? Đã khả năng chấp nhận thì còn giữ làm gì cho hy vọng?”
“Người tớ vứt .” Giọng Thẩm Hoài yếu ớt hẳn . Y thẳng Hàn Thế Minh, né cũng tránh, đôi mắt hàng mi dày lộ chút mong chờ: “Sao cứ chằm chằm chuyện của tớ thế? Mỗi đều cách đối đãi với tình cảm khác mà.”
Nếu chỉ là bạn bè, những hành động và yêu cầu của Hàn Thế Minh rõ ràng quá giới hạn.
Ánh mắt đầy vẻ dò hỏi của Thẩm Hoài và những lời y thành công làm Hàn Thế Minh bình tĩnh . là quan niệm tình cảm của và Thẩm Hoài vốn dĩ khác biệt. Ngay cả khi ở bên Thôi Lộ Dao, phần lớn cũng là đối phương chủ động tìm , đủ kiên nhẫn để dây dưa quá nhiều, khi nghề cũng từng một mối quan hệ định nào.
Thẩm Hoài thì khác. Đỗ Hoán Văn — gã lãng t.ử khét tiếng đó cũng từng nỗ lực đầu chỉ cầu cùng Thẩm Hoài bạc đầu giai lão. Thẩm Hoài gia đình hạnh phúc, trong xương cốt là kiểu hướng về cuộc sống định.
Trước mắt , nọ ánh mắt lấp lánh, khí chất xa cách lạnh lùng, rõ ràng là một gương mặt lãnh đạm, nhưng sự mong chờ trong mắt như một mồi lửa đang bùng cháy, mang theo ánh sáng liều lĩnh áp sát khiến nảy sinh bản năng lùi bước vì sợ hãi một kết cục thương tích đầy .
“Chúng mới đại học, lo mà học cho chuyên ngành , đừng để tâm trí phân tán những việc vô dụng.” Hàn Thế Minh mất tự nhiên dời mắt , làn da tay mịn màng như lực hút nam châm khiến lưu luyến rời, hạ quyết tâm hồi lâu mới chịu buông tay.
“Biết .” Thẩm Hoài nhịn mà đáp lấy lệ.
Hừ, lấy một câu thật lòng. Cái lý do mà vững ? Hàn Thế Minh mà ham học? Có mà mặt trời mọc lúc nửa đêm !
Cuối cùng cũng tự do, Thẩm Hoài thở phào nhẹ nhõm. Hàn Thế Minh lưng để "giải quyết nỗi buồn", cứ như đây chỉ là một cuộc chạm trán đêm khuya bình thường .
Trước khi lùi ngoài, Thẩm Hoài còn thêm mấy cái những đường nét cơ bắp đẽ lưng Hàn Thế Minh và vòng eo ong thon chắc như thể luôn sẵn sàng bùng nổ sức mạnh . Chỉ một lát thôi mà y thấy khô miệng khô lưỡi. Ánh mắt đúng là thật, chỉ cần đó thôi ma lực "bẻ cong" khác .
Treo cổ cái cây hoa đào cong vẹo suốt ba năm, thực sự chẳng gì hổ cả.
Ừ, thật đấy, cũng cơ bụng. Thẩm Hoài đưa tay trong áo sờ sờ cái bụng phẳng lì của , thầm hạ quyết tâm.
Lời tác giả:
Kiều Kiều thuộc hệ "dụ" nhé, là kiểu quyến rũ tự nhiên ~
Hàn tổng là động bước "mùa rụng trứng" (thời kỳ tìm bạn đời).
Bởi vì "thận" của theo lời nữa ~