LÃO BÀ QUÁ MÊ NGƯỜI THÌ PHẢI LÀM SAO BÂY GIỜ - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:40:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thật chỉ nữ sinh mới thể chất yếu, thể trạng của Vương Vân Chu cũng khỏe mạnh cho lắm. Lúc mới nhập học còn lộ vẻ khí huyết tràn đầy, kết quả mấy ngày quân huấn khổ cực, sắc môi chẳng còn thấy chút hồng hào nào nữa.

 

Vương Vân Chu đang nén khó chịu để gọi video cho .

 

“Mẹ, con , bạn cùng phòng đều đối xử với con , Thẩm Hoài và các bạn còn mua cơm giúp con nữa.” Từ khi ruột phát hiện "cục cưng" say nắng nhẹ, bà hận thể một ngày gọi cho 30 cuộc điện thoại.

 

Lữ Cảnh Đồng hiểu chuyện mà ló mặt khung hình, chăm sóc bệnh nhân nhỏ uống nước, tay bưng chậu khăn lạnh định đắp trán cho Vương Vân Chu.

 

“A, các ông thư .” Thang Kiến Bạch ở cùng tầng cầm một xấp phong thư khệnh khạng bước .

 

Hắn là quản lý ký túc xá tạm thời, cũng là bạn cùng lớp chuyên ngành Tài chính với Kiều Nhiễm. Kể từ khi tân hoa khôi dũng cảm bước bước đầu tiên để tiếp cận, dường như một cái công tắc đáng gờm nào đó kích hoạt. Hàn Thế Minh và Thẩm Hoài mỗi ngày đều nhận đủ loại thư tình, chỉ còn cả đồ ăn vặt và quà cáp nhu yếu phẩm.

 

Quà cáp và đồ ăn đều hai vị nam thần kịch liệt từ chối, nhưng thư từ vì tên tuổi và phòng cụ thể nên chỉ thể nhờ quản lý ký túc xá mang tới.

 

Cái vận đào hoa nở rộ đúng là làm cho "tuyển thủ độc từ trong bụng " như Thang Kiến Bạch mở mang tầm mắt. Chẳng vì lên đại học là thể đường đường chính chính thoát khỏi kiếp quản thúc mà đám tân sinh viên ai nấy đều rục rịch, mới nhập học vài ngày thành mấy đôi.

 

Nhu cầu yêu đương đè nén suốt những năm cấp ba bắt đầu chạm đáy bật ngược, mà bốn phòng 419 chính là những "miếng bánh thơm" bầy sói đói rình rập. Dù quân huấn oi bức vất vả, trong lòng đám tân sinh viên vẫn ngừng mọc lên những bong bóng ảo tưởng hình trái tim, lững lờ bay về phía phòng 419. Chẳng qua Lữ Cảnh Đồng và Vương Vân Chu hai vị giáo thảo che mờ chút hào quang mà thôi.

 

“Vất vả cho ông bạn quá, cứ để bàn học , hai họ ăn chắc cũng sắp về .” Lữ Cảnh Đồng chỉ bàn của Hàn Thế Minh, lúc thần sắc vẫn bình thường, bên ngoài lộ vẻ tò mò để ý quá mức.

 

Sau vài ngày bình tâm , Lữ Cảnh Đồng dù đối mặt với Thẩm Hoài cũng thể cố gắng giữ bình tĩnh, chẳng qua cái kinh hồng thoáng qua hôm như một thước phim mờ ảo khắc sâu trong tim.

 

Thang Kiến Bạch đặt xấp thư tình dày cộm lên bàn. Những bức thư nhận đó xếp chồng một góc kệ sách. Những theo đuổi tài khoản mạng xã hội của hai nam thần nên chỉ thể dùng phương thức cổ điển để truyền tải tình cảm. Thư từ hỗn loạn Hàn Thế Minh phụ trách phân loại.

 

Người đưa thư , Thẩm Hoài và Hàn Thế Minh cũng thong thả cùng lên lầu, một hộp cơm giữ nhiệt xuất hiện mặt Vương Vân Chu.

 

“Vương Vân Chu, thấy đỡ hơn chút nào ?” Thẩm Hoài quan tâm hỏi han. Vì Hàn Thế Minh hôm đó cố ý nhắc đến chuyện xưng hô, Thẩm Hoài suy nghĩ mãi mới quyết định gọi thẳng tên.

 

Cậu thì chuyện gì chứ, chẳng đang yên đó .

 

Hàn Thế Minh liếc xéo giường ngủ bên cửa sổ một cái, kéo ghế xuống, đôi chân dài vắt vẻo bắt đầu phân loại thư tình. Vương Vân Chu trông thì suy yếu nhưng thấy Thẩm Hoài về là mắt sáng rực lên, chỉ cái tên "Kiều Kiều" ngốc nghếch chẳng gì.

 

Quả nhiên thấy Vương Vân Chu đáp : “Tớ nghỉ một chút là thấy khỏe hơn nhiều , cảm ơn .”

 

“Nếu vẫn còn khó chịu thì ngày mai phòng y tế xin nghỉ , lúc đó tớ sẽ giúp nộp đơn cho Trăm Triệu.”

 

đấy, thì xin nghỉ , các lớp khác cũng vắng mặt nhiều mà.” Lữ Cảnh Đồng vội vàng phụ họa. Việc tân sinh viên đại học K "đổ rạp" mất một nửa trong đợt quân huấn là chuyện thường tình.

 

“Lớp vẫn nam sinh nào xin nghỉ, tớ vẫn chịu .” Vương Vân Chu lắc đầu, Thẩm Hoài thấy kiên trì nên cũng khuyên thêm.

 

Đầu ngón tay Hàn Thế Minh kẹp lấy một phong thư màu xanh xám, đưa lên soi ánh hoàng hôn một hồi lâu. Bức thư tình lạc quẻ hẳn so với những phong bì màu sắc mộng mơ khác, sờ cứng mỏng, ngoài dự đoán chính là một tấm ảnh.

 

Mẹ kiếp, là tên .

 

Năm ngày liên tiếp gửi thư tình tới, bên trong đều là ảnh chụp lén Thẩm Hoài. Nếu chỉ là ảnh chụp tỏ tình thì lẽ khiến Hàn Thế Minh táo bạo như thế, mấu chốt là ngày đầu tiên bóc , sắc mặt Thẩm Hoài đỏ bừng lộ vẻ hoảng loạn, Hàn Thế Minh chỉ cần liếc qua nét chữ rồng bay phượng múa là xác định ngay giới tính đối phương.

 

Đây là một thằng đàn ông.

 

Mẹ nó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/lao-ba-qua-me-nguoi-thi-phai-lam-sao-bay-gio/chuong-17.html.]

Đợi đến khi Thẩm Hoài đầu , Hàn Thế Minh phân xong thư tình, ném phong thư màu xanh xám đó lòng Thẩm Hoài, hất cằm: “Bóc .”

 

Thẩm Hoài chút quẫn bách, bức thư trong lòng như một củ khoai nóng bỏng tay vứt cũng xong, nhưng mặt Hàn Thế Minh, y dám động tác quá lớn.

 

Tuy đây ở cấp ba cũng từng nhận những lời thăm dò lấp lửng từ đồng giới, nhưng đây là đầu tiên y nhận một lời tỏ tình đồng tính trực diện thế , thực sự chút hoảng loạn. Kiểu thư từ truyền thống giống như cái chằm chằm của Ôn T.ử Học xe buýt làm y thấy chán ghét, ngược y còn chút tò mò. nhiều hơn cả là cảm giác chột khi đối mặt với Hàn Thế Minh, y sợ sẽ liên tưởng đến .

 

Gần đây Hàn Thế Minh cũng chẳng uống nhầm t.h.u.ố.c gì, ngày nào cũng chuẩn xác nhặt bức thư của , còn thư của các bạn nữ thì tùy ý vứt sang một bên, mấy để tâm.

 

Thẩm Hoài cuối cùng vẫn bóc thư mặt Hàn Thế Minh. Tấm ảnh rõ ràng là ảnh lấy ngay từ máy ảnh kỹ thuật , là ảnh mới chụp trong ngày. Lúc đầu lớp y huấn luyện riêng ở sân bóng rổ, từ khi chuyển sân vận động hội quân với đại bộ đội, từ ngày thứ hai trở bắt đầu xuất hiện loại thư tỏ tình kèm ảnh .

 

Thẩm Hoài nhanh chóng lướt qua nội dung thư, y thể kỹ vì áp suất thấp tỏa từ đối diện khiến y thể phớt lờ. Thẩm Hoài chỉ đành đưa tấm ảnh qua, đem bức thư xếp vài . Vừa ngước mắt lên quả nhiên thấy chân mày Hàn Thế Minh giãn .

 

Cái thật là, quản chuyện nhận thư tình chứ? Mà còn chỉ quản mỗi đồng giới.

 

Trong lòng Thẩm Hoài chút ảo não vì bản quá lời, nhưng sâu thẳm dâng lên chút ngọt ngào mật thiết. Gần đây y càng lúc càng cảm nhận sự để tâm của Hàn Thế Minh, nên những hành vi can thiệp quá giới hạn cũng y cố tình dung túng.

 

Lúc Đằng Văn Khúc hứng khởi ôm đồ uống lên, mấy ngày quân huấn trông đen ít. Vừa cửa thấy những mảnh vụn trong sọt rác và tấm ảnh Hàn Thế Minh đang mân mê đầu ngón tay, lập tức la toáng lên: “Vãi, Thẩm Hoài, cái tên biến thái đó chụp lén ông ?”

 

Hàn Thế Minh ngước mắt về phía Lữ Cảnh Đồng, chỉ thấy bạn cao mét tám mấy đang hận thể nhét tủ quần áo của Vương Vân Chu, căn bản thèm , chỉ dùng gáy đối diện với .

 

Chậc, cái đồ miệng rộng.

 

Sắc mặt Thẩm Hoài trắng bệch, giọng căng cứng: “Chỉ là một phong thư thôi mà, đừng làm quá lên thế.”

 

Hàn Thế Minh nhướng mày: “À, chỉ là thư thôi ?”

 

Nếu nhớ lầm, nét chữ rồng bay phượng múa những câu trong Kinh Thi về việc cầu , chiêu trò theo đuổi đúng là sến súa đến tận xương tủy. Hắn thực sự chịu nổi việc Thẩm Hoài bênh vực cái kẻ còn mặt mũi , nên giọng phát đầy lạnh lùng và cay nghiệt:

 

“Ngày nào cũng chụp lén một nam sinh quen , biến thái thì là cái gì?”

 

Hành động làm nhớ tới "vết m.á.u muỗi" ghê tởm , điều "vết m.á.u muỗi" còn giới hạn hơn, chỉ chụp lén mà còn trộm. Hàn Thế Minh tùy ý bẻ khớp ngón tay, bắt đầu thấy nhớ cảm giác đ.á.n.h .

 

Toàn Thẩm Hoài lạnh toát, những ảo tưởng và mật ngọt đều một câu của Hàn Thế Minh dẫm nát. Y tựa bàn học, dùng sức chống đỡ thể để ngã xuống, bên tai cứ vang vọng ngừng hai chữ: 【Nam sinh... Biến thái...】. Nó tạo một cơn chấn động lớn, khiến những thước phim ma mị nấn ná trong đầu bấy lâu nay tự động trình chiếu.

 

Hôm đó trời bắt đầu mưa lác đác, Thẩm Hoài mang ô. Đang định chạy đến trú mưa hiên một tiệm bánh ngọt góc phố, cửa tiệm mở rộng tỏa ánh sáng ấm áp, hương bánh mì nồng đậm theo mưa xâm nhập khứu giác, gợi lên khao khát bản năng.

 

Chưa kịp gần, y thấy một nam sinh từ trong tiệm lao màn mưa như gió, ngay đó một nam sinh khác nhanh chóng đuổi theo. Đó là đầu tiên Thẩm Hoài thấy hai đồng giới ôm hôn , y sốc đến mức thốt nên lời. Màn mưa bụi làm ướt lông mi y, khiến tầm mờ mịt, trong phút chốc hai gương mặt biến thành y và Hàn Thế Minh.

 

Hàn Thế Minh thực sự xuất hiện, chỉ điều bên cạnh còn Thôi Lộ Dao. Mưa càng lúc càng nặng hạt, Thẩm Hoài co rúm quá nhếch nhác, nhưng chẳng ngờ tiếng sét đ.á.n.h thẳng xuống đầu.

 

“Chậc, giữa thanh thiên bạch nhật mà hai thằng đàn ông làm trò đó, thấy ghê tởm .”

 

Dưới chiếc ô đen trang nghiêm, thiếu niên trai vô cùng lộ vẻ giễu cợt, xương chân mày sắc sảo đến mức thể cứa đứt lòng .

 

Hàn Thế Minh hậu tri hậu giác đầu Thẩm Hoài: “Sao ở đây? Không mang ô ?”

 

Mà Thôi Lộ Dao bên cạnh lập tức đưa qua một chiếc ô, thiếu nữ xinh rạng rỡ, giọng mang vẻ ban ơn: “Ở đây dư một chiếc, cho mượn .”

 

Thẩm Hoài nhớ rõ lúc đó cũng giống như bây giờ, nở một nụ gượng gạo trực tiếp từ chối: “Cảm ơn, tớ thích che ô.”

 

Tớ cũng trèo cao nổi.

Loading...