Tôi quay lưng lại, mở mắt trong bóng tối, khẽ cất giọng: "Trì Tranh, anh có yêu em không?"
Người phía sau khựng lại, sau đó ôm chặt lấy tôi, từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống bờ vai tôi.
Không biết là vì áy náy hay vì điều gì khác.
Lúc này, Trì Tranh thực sự đã khóc.
"Là do anh về muộn, để em chờ lâu rồi. Nhưng xin em đừng bao giờ nghi ngờ tình yêu của anh. Em đối với anh còn quan trọng hơn cả mạng sống..."
Tôi xoay người, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Trì Tranh.
Đôi mắt ấy chỉ phản chiếu hình bóng của tôi. Giống như năm đó, khi tôi cô độc không nơi nương tựa, anh ta bất chấp tất cả để che chở cho tôi.
Tôi chưa từng nghi ngờ tình yêu chân thành, nhưng chân tình vốn dĩ mong manh và dễ đổi thay.
Tôi mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ gương mặt anh ta.
"Em yêu anh, Trì Tranh."
Em sẽ mãi yêu người con trai mà em đã gặp năm mười tám tuổi…nhưng em sẽ không còn đồng hành cùng anh nữa.
Trì Tranh ôm chặt tôi vào lòng, như thể đang nâng niu một món đồ dễ vỡ.
Anh ta khẽ hỏi: "Vợ ơi, hai năm nữa chúng ta nhận nuôi một đứa bé nhé?"
Tôi biết, đứa bé mà anh ta nói…chính là con của anh ta và Tô Nhã.
Tôi không hề do dự: "Được thôi."
Dù sao tôi cũng sắp rời đi rồi.
Anh ta muốn nuôi con của ai, cũng không liên quan đến tôi nữa.
4
Lúc tôi tỉnh dậy, Trì Tranh đã đi làm.
Trên tủ đầu giường, anh ta để lại bữa sáng do chính tay làm, cùng một bông hồng mới cắt.
Điện thoại đầy ắp những tin nhắn yêu thương từ Trì Tranh.
Xen giữa chúng là những đoạn video khiêu khích từ Tô Nhã.
Cơn buồn nôn dâng trào, tôi giơ tay hất văng khay đồ ăn xuống đất.
Sau đó, tôi giật mạnh sợi dây chuyền trên cổ, ném thẳng vào thùng rác, rồi đặt vé máy bay ra nước ngoài.
Chiều hôm đó, Trì Tranh trở về, đích thân giúp tôi mặc lễ phục.
"Tối nay có tiệc của công ty, vợ nhất định phải đi cùng anh. Anh muốn cho mọi người thấy anh có một người vợ xinh đẹp thế nào."
Tôi không từ chối, để mặc anh ta nắm tay dẫn lên xe.
Đây không phải lần đầu tiên tôi gặp Tô Nhã, nhưng tôi vẫn bị sự thay đổi của cô ta làm cho kinh ngạc.
Tiền quả nhiên có thể nuôi người.
Cô ta không còn vẻ rụt rè như lần đầu gặp gỡ, thay vào đó là sự kiêu sa và rạng rỡ.
Đôi mắt, đôi mày…thậm chí có vài phần giống tôi.
Một thư ký nho nhỏ, vậy mà diện hàng hiệu cao cấp đắt đỏ, trên người phủ đầy trang sức.
Không hổ là người mà Trì Tranh nâng niu trong lòng bàn tay.
Trì Tranh suốt buổi luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nhưng ánh mắt thì liên tục liếc nhìn về phía Tô Nhã.
Mãi cho đến khi có một vị tổng giám đốc mời Tô Nhã uống rượu.
Cô ta không thể từ chối, đành nâng ly lên định uống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/lang-le-roi-xa/3.html.]
Ngay lập tức, Trì Tranh hất tay tôi ra, lao tới giật lấy ly rượu trên tay Tô Nhã, một hơi uống cạn.
Lực quá mạnh khiến tôi lảo đảo, suýt ngã xuống đất.
Mọi ánh mắt xung quanh đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Có kẻ giễu cợt, có người nghi hoặc, cũng có ánh mắt thương hại.
Mãi đến khi Trì Tranh sực tỉnh, vội chạy đến nắm tay tôi, bối rối giải thích: "Tiểu Nhã đang mang thai, không thể uống rượu. Anh là sếp của cô ấy, đâu thể để cô ấy vì công việc mà không màng đến sức khỏe được?"
Tôi kiềm chế cơn giận muốn tát anh ta một cái, mỉm cười nhìn thẳng vào Tô Nhã.
"Cô Tô đúng là phụ nữ mạnh mẽ. Đang mang thai mà vẫn phải ra ngoài tiệc tùng xã giao. Không biết bố đứa bé giờ này đang làm gì nhỉ?"
Tô Nhã đứng sát bên Trì Tranh, giơ cổ tay lên, để lộ chiếc vòng tay đính hồng ngọc sáng lấp lánh.
"Chồng tôi đang bận kiếm tiền đây. Chiếc vòng tay hồng ngọc này là do chính anh ấy thiết kế tặng tôi."
"Nó tên là Luyến Nhã."
Tim tôi thắt lại, cơn đau quặn khiến mặt tôi tái nhợt.
Thì ra…Trì Tranh đã thiết kế một sợi dây chuyền và một chiếc vòng tay.
Một cái dành cho tôi.
Một cái dành cho Tô Nhã.
Thấy sắc mặt tôi không ổn, Trì Tranh lập tức đẩy Tô Nhã ra, lo lắng đỡ lấy tôi.
"Vợ ơi, sao em trông nhợt nhạt thế? Em không khỏe ở đâu à?"
Tôi lắc đầu, vịn bàn đẩy tay anh ta ra.
"Em hơi mệt, em về trước đây."
Thấy tôi định rời đi, Trì Tranh vội vàng muốn tiễn tôi về.
Tôi cười, đẩy anh ta về phía Tô Nhã.
"Không sao, anh trông chừng bà bầu cho tốt đi. Đừng để cô ấy lại uống rượu nữa."
Dứt lời, tôi quay người rời khỏi bữa tiệc.
Trì Tranh nhìn theo bóng lưng tôi, trong lòng dấy lên nỗi bất an và lo lắng mãnh liệt.
Anh ta định đuổi theo tôi, nhưng phía sau, Tô Nhã bám chặt lấy cánh tay anh ta.
"A Tranh, em đã mua bộ đồ anh thích nhất rồi…"
Trì Tranh do dự vài giây, cuối cùng vẫn quay lại, véo nhẹ má Tô Nhã.
"Tiểu yêu tinh…"
5
Tất nhiên, tôi không rời đi. Tôi ngồi trong xe, ngay bên kia đường.
Mắt mở trừng trừng nhìn họ tay trong tay bước ra, cùng nhau lên xe của Trì Tranh.
"Chú Vương, bám theo họ."
Xe của Trì Tranh lòng vòng một hồi, cuối cùng dừng trước cửa một căn biệt thự.
Nhưng họ không xuống xe.
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe bắt đầu rung lắc.
Tôi siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu, nhưng chẳng thấy đau chút nào.