Rồi bàn tay Minh Quyết trượt xuống lưng , đến phần đuôi cá.
Chỉ một cái chạm nhẹ của khiến cơ thể run lên vì nhạy cảm trong thời kỳ giao phối.
Cảm giác quá lạ lẫm và mãnh liệt khiến hốt hoảng, cúi xuống c.ắ.n vai để kiềm chế bản .
Từ những động tác thăm dò ban đầu, Minh Quyết dần trở nên mạnh mẽ và chủ động hơn.
Tôi như nhấn chìm một dòng nước ấm, từng đợt cảm giác cuộn lên khiến mất kiểm soát, chỉ thể dựa chặt .
Trong làn nước lặng, cơ thể chúng dần hòa nhịp điệu của .
Đến cuối cùng, ngay cả tiếng tim đập của và cũng trở nên đều đặn và trùng khớp.
11
Kỳ giao phối đầu tiên của kéo dài bốn ngày.
Trong bốn ngày đó, trừ lúc săn,Minh Quyết hầu như rời nửa bước, luôn ở bên canh giữ.
Anh mạnh mẽ, sức bền kinh khủng, đến mức chỉ còn bám lấy , dựa để kiệt sức mà chìm xuống.
Tôi mệt đến mức còn chút sức lực, nhiều dừng nghỉ, nhưng Minh Quyết luôn nghiêm túc và bền bỉ hơn tưởng.
Đến khi kỳ giao phối kết thúc, cả chiếc đuôi của mềm nhũn, trong tổ mấy ngày mới hồi .
Trong thời gian nghỉ ngơi, Minh Quyết mang đến cho đủ loại thức ăn phong phú.
vì đáy biển quá lâu, bắt đầu chán nên đòi đưa lên mặt nước phơi nắng.
Nghĩ đến việc “vắt kiệt” nhiều ngày liền, cố ý làm nũng, yêu cầu “cõng” .
Tôi vòng tay qua cổ , cả tựa , thoải mái để đưa , thỉnh thoảng còn cố ý chỉ đường:
“Minh Quyết, bên kìa~ một chút… đúng … em đến đó.”
Anh thật sự theo, chiếc vây đuôi lớn vững vàng nâng lên.
Khi chúng nổi lên mặt biển,Minh Quyết đặt tay lên eo , nhẹ nhàng đỡ lên tảng đá.
Ngay đó cũng lên theo, cạnh .
Anh nghiêng đầu, tự nhiên cúi xuống hôn .
Dù hôn nhiều , vẫn hôn đến choáng váng.
Tôi tựa n.g.ự.c , ánh sáng từ xa, tò mò hỏi: “Minh Quyết, chỗ sáng … là nơi con sống ?”
Anh khẽ vén phần tóc gió biển thổi rối của tai, đáp: “Ừ.”
Rồi , một câu khiến tim đập lỡ một nhịp: “Nếu em xem, thể đưa em .”
“Thật ?” Tôi mở to mắt, vui mừng ôm chầm lấy .
“Em ! Em !”
12
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ky-giao-phoi-sap-den/chuong-7.html.]
Ban đầu, cứ nghĩ “đưa xem” theo lời Minh Quyết nghĩa là sẽ đưa bơi đến gần bờ biển, chờ lúc đêm khuya yên tĩnh, trăng mờ gió nhẹ, hai chúng từ xa một chút.
Bởi vì đó, gia đình dặn dò vô rằng bờ biển và vùng gần bờ vô cùng nguy hiểm, tuyệt đối tới gần.
Không ngờ, Minh Quyết đưa cho một viên ngọc trắng trong suốt.
Anh : “Tiểu Li, ăn nó , cơ thể em sẽ tạm thời giống hệt con trong vòng một tuần, chúng …”
Biết đó là để ăn, chẳng đợi xong, liền “a” một tiếng, bỏ ngay viên ngọc miệng.
Không vị gì cả, chạm lưỡi tan.
Tôi Minh Quyết mặt, nhưng ý thức dần trở nên mơ hồ chìm xuống.
Khi mở mắt nữa, phát hiện còn ở trong biển nữa.
Chiếc đuôi cá xanh thẳm biến mất, đó là một đôi chân trắng và dài.
Tôi hoảng hốt bật dậy, lập tức tìm Minh Quyết: “Minh Quyết! Đuôi của em biến mất !!”
Nói xong nhận : “Của … cũng còn?”
Chuyện gì thế ? Chẳng lẽ phù thủy nguyền rủa ?
Ngay đó thấy đôi chân còn dài hơn cả của Minh Quyết khẽ động, bước gần giống hệt con .
“Đừng sợ, Tiểu Li.”
Bàn tay đặt lên đầu , nhẹ nhàng xoa: “Chúng đang ở thế giới loài , đây chỉ là tạm thời thôi.”
Tôi vẫn bất an, đợi tới gần liền nhào lòng .
Minh Quyết ôm chặt, một tay khẽ vuốt lưng trấn an: “Không , Tiểu Li. Em an . Có bảo vệ.”
Lời hứa của giờ từng thất tín.
Trong cái ôm ấm áp , trái tim dần bình tĩnh .
Tôi tò mò quan sát xung quanh.
Dưới là một thứ mềm mềm, cảm giác khác lạ. Căn phòng thì rộng và sáng, thứ đều kỳ lạ nhưng thú vị.
Minh Quyết kiên nhẫn giải thích cho : đây là căn nhà chuẩn ở thế giới loài .
Thì đây từng lên bờ, và cũng nơi trú chân ở đây.
Trước giờ chỉ kể, hôm nay mới thật sự thấy thế giới .
Có quá nhiều đồ vật kỳ lạ, thú vị, khiến cả đêm cũng hết.
Còn một chuyện quan trọng nữa.
Minh Quyết học cách .
quen, đến cả việc tách hai chân cũng khó.
Mỗi thử tách một chút, hoảng, cứ như thấy đuôi cá chẻ đôi, liền vội vàng khép .
“Không , …”