Trong buổi tiệc bên bờ biển, còn gặp bạn loài của Minh Quyết.
Cậu cao, còn trai, một kiểu khác hẳn với Minh Quyết.
Tôi nhịn thêm vài .
Ngay lập tức, Minh Quyết kéo lấy đồ nướng.
Anh nhanh, chạy theo, gần như dắt .
phát hiện chẳng hề về phía đám quanh đống lửa.
Tôi về phía đó, ngơ ngác: “Không lấy đồ nướng …”
Lời dứt, kéo đến một tảng đá lớn.
Minh Quyết cuối cùng cũng buông tay .
ngay khoảnh khắc tiếp theo, áp sát , một tay ôm lấy bên cổ , cúi đầu hôn xuống.
Anh hôn mạnh, như thể c.ắ.n nát và nuốt luôn bụng.
Tôi vô thức lùi , lưng áp lên tảng đá lạnh băng.
Bị ép đó hôn một lúc lâu, mới chịu buông .
Tôi thở dốc, hít mấy thật sâu mới dần định .
Hai tay đặt lên hông , đầu còn choáng: “Sao thế…?”
Minh Quyết thuận thế ôm ngực, cằm tì lên đỉnh đầu .
Giọng trầm xuống: “Cậu đến ?”
“Cậu đuôi cá, cũng thể sống biển.”
Vài giây mới phản ứng đang đến ai.
hiểu thế.
Tôi chỉ mơ hồ đáp: “Em mà.”
Tay đặt ở eo bỗng siết chặt.
“Biết mà còn lâu như thế.”
Ánh mắt hiện rõ chút ấm ức: “Em là cá bạn đời .”
Tôi xoay xoay đầu óc, hình như bắt lý do giận.
Tôi kiễng chân lên, mắt hỏi: “Anh ghen ?”
Minh Quyết trả lời, chỉ khẽ cụp mắt xuống.
Tôi liền đoán đúng, trong lòng thầm.
Rồi đột ngột vòng tay ôm cổ , nhào lòng .
Tươi : “Anh là trai nhất nhất nhất nhất!”
Minh Quyết vòng tay đỡ thật chắc, vẻ u ám cuối cùng tan biến sạch.
Hai chúng quấn quýt thêm một lúc mới ăn đồ nướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ky-giao-phoi-sap-den/chuong-10.html.]
17
Minh Quyết bàn chuyện .
Tôi một đến bờ biển, tiếng sóng biển cùng gió biển vỗ bờ, thoải mái đến mức nheo cả mắt .
Chợt lưng tiếng cát lún xuống, là ai đó đang đến gần.
“Rốt cuộc mày từ chui ?”
Một giọng đột ngột vang lên.
Tôi đầu, thấy gặp ở nhà hàng, em họ của bạn Minh Quyết, hôm nay khi giới thiệu mới tên là Lục Dương.
Tôi hiểu ý : “Gì cơ?”
“Bên cạnh Minh Quyết đây rõ ràng là chẳng ai cả.”
Cậu lẩm bẩm bước gần: “Có mày dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì ép ?”
Tôi nhớ chuyện từng “lấy ơn báo đáp”, mặt đổi sắc đáp: “Không , chúng là hai bên đều thích .”
“Đồ dối.”
Sắc mặt âm trầm, trong mắt còn mang theo một chút thù ghét khó hiểu.
“Tao chỗ nào thua cái đứa giống ai như mày?”
Tôi còn đang nghĩ “ giống ai” nghĩa là gì, thì tiếp: “Tốt nhất mày tự điều mà cút khỏi bên cạnh Minh Quyết, đừng bám theo nữa.”
“Nếu , một đứa phận, lai lịch, chẳng từ xó nào chui như mày, tin , tao cả vạn cách khiến mày biến mất?”
Lúc chắc chắn , đang đe dọa .
Cậu là .
Tôi lập tức xoay bỏ chạy, chạy thẳng về phía Minh Quyết.
Không cần nghĩ ngợi gì, lao : “Anh Minh Quyết ơi cứu em!!!”
Nghe tiếng ,Minh Quyết lập tức sang.
Tôi như pháo xông thẳng lòng .
Dán n.g.ự.c liền bắt đầu tố cáo: “Anh Minh Quyết, cái tên Lục Dương bắt nạt em. Cậu em, bảo em bằng , còn em là đồ giống ai, đồ hoang dã, bắt em cút .”
“Cậu còn sẽ chặt em tám khúc ném xuống biển cho cá mập ăn.”
“Em sợ c.h.ế.t hu hu hu…”
Tôi bậm môi, cố tỏ ủy khuất mềm yếu hoảng loạn.
Minh Quyết vạch trần , ngược còn phối hợp ôm thật chặt.
“Đừng sợ.”
Anh xoa đầu , giọng dịu dàng: “Anh sẽ xử lý .”
Tôi gật đầu lia lịa, nhớ đến câu thoại trong phim mới xem, liền học theo giọng nức nở: “Vâng , Minh Quyết nhất định làm chủ cho em đó!”
Minh Quyết bất đắc dĩ mà cưng chiều: “Được.”
Chuyện đó để ý nữa, dù tên Lục Dương cũng dám bén mảng đến mặt nữa.
18