Nghe bạn học kể , Từ Nguyên khi tan học tin nhắn, liền gào thét một tiếng lao ngoài.
Chắc chắn là thấy bức ảnh gửi, chạy tính sổ với Triệu Trạch.
chuyện đó chẳng liên quan gì đến , hì hì.
Sau giờ học, tạt qua Quân bộ tìm chú Phó viện trưởng Viện nghiên cứu Y tế chơi.
Ngay đầu gặp mặt chú quý lắm .
Hai chú cháu đàm đạo nhiều về kiến thức d.ư.ợ.c lý, lúc về, chú còn tặng một quả sầu riêng.
Tôi hí hửng ôm khư khư quả sầu riêng về nhà.
Tôi đặt quả sầu riêng lên bàn, chắp tay lạy bên trái lạy bên , "Hy vọng từ nay ngày nào cũng ăn sầu riêng."
"Mong ước của cũng dễ thực hiện thôi." Triệu Đoạt tựa sô pha, lăng xăng tới lui. "Sau mua cho , đảm bảo ngày nào cũng ăn thỏa thích."
Tôi lườm một cái.
"Sao sớm ? Trước mua cho ?"
Triệu Đoạt bật khẽ, tiến tới cạnh bàn, dồn giữa hai cánh tay: "Tất nhiên là để dùng mấy cây sầu riêng của Quân bộ để dụ dỗ , làm động lực cho nhất chứ . Cơ mà giờ Quân bộ , chẳng cần mồi nhử nữa, từ giờ ngày nào cũng mua cho ."
Anh tiếp: "Ước nguyện của thành hiện thực , tiếc là ước nguyện của chẳng dễ thành như thế."
"Anh ước nguyện gì?"
Anh lôi một chiếc hộp nhỏ xíu đặt mặt : "Tôi kết hôn với ."
Tôi cầm chiếc hộp lên, mở , lấy một chiếc nhẫn lồng ngón tay Triệu Đoạt, lấy chiếc còn đeo tay .
"Kết hôn thì kết hôn."
Triệu Đoạt sửng sốt: "Cậu đồng ý ?"
Tôi còn kinh ngạc hơn: "Chẳng đây là điều kiện đưa để đổi lấy xưởng t.h.u.ố.c ? Anh quên ?"
"Chưa quên."
"Vậy thì kết hôn thôi, còn lề mề cái gì nữa?" Tôi phần khó hiểu.
"Vậy là đồng ý kết hôn chỉ vì lời hứa năm xưa thôi ?"
Tôi chớp mắt ngơ ngác: "Chứ nữa?"
Triệu Đoạt đáp , nhưng nhận , vẻ như đang chút buồn bã.
Còn vì buồn thì chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kim-chu-beta-cua-alpha-cap-s/chuong-7.html.]
9
Kể từ ngày đó, chuỗi ngày ngập mặt trong sầu riêng của chính thức bắt đầu.
Triệu Đoạt chiều chuộng hết mực, món đồ đắt đỏ thế mà từng để thiếu thốn ngày nào.
Cộng thêm đám trái cây nhặt nhạnh ở sân Quân bộ, ngày nào cũng ních hoa quả đến căng rốn.
Chuỗi ngày mới viên mãn làm .
Sang tháng thứ ba thực tập tại Quân bộ, mới bắt đầu nếm mùi bận rộn, chính thức bắt tay chế tạo cơ giáp.
Làm nghề quả thực chẳng nhàn hạ gì, nhưng vì đam mê, nên dù bận rộn đầu tắt mặt tối, vẫn cảm thấy vô cùng hãnh diện.
Sáu tháng thực tập ngắn ngủi, tự thành một bộ cơ giáp, dư sức cho một alpha cấp A sử dụng.
Tên tuổi của vụt sáng chỉ một đêm.
Thông thường, sinh viên khoa Chế tạo Cơ giáp khi nghiệp mất chừng ba bốn năm ròng rã mới cho lò bộ cơ giáp đầu tay.
Vậy mà chỉ mất vỏn vẹn ba tháng, đó là kể mới chỉ là sinh viên năm hai.
Viện trưởng cưng nựng như trứng mỏng, còn đám bạn cùng khóa thì từ ghen ăn tức ở chuyển sang ngưỡng mộ sát đất.
Viện trưởng , ánh mắt chan chứa niềm tự hào: "Tuyệt vời quá, thầy nhớ tạo tiếng vang lớn thế , cũng là một beta bên khoa Chỉ huy, nhiều năm về , luôn giữ vững thành tích đầu khoa Chỉ huy, chiến trường cũng lập vô vàn chiến công hiển hách. Hiện giờ là tổng chỉ huy của Quân bộ đấy."
Tôi khì khì, ngài tổng chỉ huy đó chứ, Triệu Đoạt dắt diện kiến chú .
Chú bảo với rằng, chú thành lập một liên minh beta, chiêu mộ tất cả những beta thành tựu nổi bật trong lĩnh vực, nhằm mục đích bảo vệ nghiêm ngặt và ưu tiên phân bổ nguồn lực cho beta, chú còn ngỏ ý mời gia nhập nữa cơ.
Tôi chẳng mảy may do dự, gật đầu đồng ý luôn.
Cứ cảm giác, beta chúng giờ đây cũng một mái nhà .
Thực đôi khi, beta chúng cũng chỉ mong mỏi một sự đối xử công bằng mà thôi.
10
Vừa hết đợt thực tập, nhận giấy báo trúng tuyển, Quân bộ chính thức thu nhận .
Tôi vui mừng hớn hở kéo Triệu Đoạt đăng ký kết hôn, một ngày trọng đại nhường thì làm thêm một việc gì đó mang ý nghĩa to lớn nữa chứ.
Hôm đó là ngày nghỉ phép ở nhà, bỗng tiếng gõ cửa vang lên.
Tưởng Triệu Đoạt để quên đồ nên lấy, tiện tay mở cửa luôn.
Ai ngờ, mặt là Triệu Trạch.
"Anh đến đây làm gì?"