Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-02-26 16:24:55
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dẫu cho Tiểu Lai qua đời hơn hai trăm năm, mà vẫn lúc dọa cho khiếp vía như thế. Điều khiến Tống Phù Đàn cảm thấy chỉ đáng yêu, mà so với những đang sống sờ sờ thế gian , còn sống động và chân thực hơn gấp nhiều .

Thế gian và quỷ lẫn lộn, kẻ đến dập dìu, náo nhiệt bao. Thế nhưng dù là giữa đám đông sống trong cõi quỷ hiện hình, Tống Phù Đàn cũng chẳng thể tìm thấy ai giống như Tiểu Lai thứ hai.

Biết đối phương đang "giấu đầu hở đuôi", Tống Phù Đàn cũng nỡ vạch trần mà chỉ nhẹ nhàng : "Đó là ảo thuật của con chồn tinh thôi, còn 001 vẫn đang ở chỗ đây."

"Nó chứ? Tôi suýt nữa tưởng nó 'hy sinh dũng' để bảo vệ đấy." Lan Hà cứ ngỡ 001 gặp chuyện thật, tâm trạng nãy giờ cứ lên bổng xuống trầm như tàu lượn siêu tốc; lúc thấy cái sọ , tim như thắt , giờ Tống Phù Đàn bảo nó vẫn bình an vô sự mới trút gánh nặng.

Tống Phù Đàn lấy từ trong n.g.ự.c áo một vật, đó là một bông hoa sen bằng vàng, phía đè một chú lừa bằng giấy đôi chân rách: "Ban ngày tới đây tảo mộ, chắc là con chồn nhắm trúng, đợi đến đêm nó liền đưa tới đây. Nó làm gì nên định cướp con 001 , thế là thu nó , dùng một phần của chuỗi tràng hạt để trấn giữ. Con chồn đó vẫn từ bỏ ý định , cái sọ lúc nãy chắc là nó định dùng để dọa , ... cẩn thận một chút."

Cái sọ là nơi hội tụ linh tính. Những vị "tiên" khả năng biến hóa như nhà họ Hoàng (chồn) họ Hồ (cáo) thường dùng sọ để tăng cường sức mạnh cho ảo thuật của . Ở một nơi mồ mả thế , việc chúng "mượn tạm" một cái xương sọ chẳng gì là khó.

Thế nhưng Lan Hà chẳng còn tâm trí mấy lời dặn dò phía , cũng chẳng kịp vui mừng cho 001, hốt hoảng: "Đây chẳng là viên ngọc hình cá chuỗi tràng hạt của ? Sao tháo nó ? Chuỗi hạt mà động chạm như thì liệu còn tác dụng bảo hộ ?"

Anh Tống Phù Đàn tháo là để bảo vệ con lừa què nhỏ . Tống Phù Đàn chuỗi hạt hộ , tâm tính vững vàng nên , nhưng 001 chỉ là giấy xếp, con chồn coi trọng nó nên mới nhắm .

Tống Phù Đàn thản nhiên đáp: "Chỉ một lát thôi mà, vẫn mang theo nên ."

"Dù thì... vạn nhất chuyện gì xảy thì tính ? Anh làm cái gì , đây chỉ là một con lừa giấy thôi mà!" Lan Hà giục mau chóng xâu viên ngọc chỗ cũ, còn thì nhận lấy con lừa giấy. Vừa sang tay Lan Hà, con lừa liền to bằng kích thước thật, nó vẫy vẫy đầu như sống .

Bởi vì đó là món quà đầu tiên tặng ... – Tống Phù Đàn thầm trong lòng.

Lan Hà xoa đầu lừa trầm ngâm. Tuy là lừa giấy, nhưng ở lâu cũng tình cảm, con lừa què đúng là chút đặc biệt. Nhớ năm đó, chính là quạt lùa nó, làm Tống Phù Đàn chạy điên cuồng về nhà, nghĩ mà thấy buồn .

Con lừa què cũng tỏ vẻ tủi , cứ dụi dụi cái đầu eo Lan Hà.

Lan Hà dỗ dành: "Lần đừng làm thế nữa, cùng lắm thì xếp cho con 002 là chứ gì."

Số 001: "???" (Ủa chủ nhân, tui c.h.ế.t mà??)

Lan Hà vỗ về cái đầu lừa: "Hắc hắc, đừng sợ."

Lúc Lan Hà mới tâm trạng truy cứu: Hóa đúng là con chồn tinh, cái đồ đáng ch·ết .

Anh vuốt ve con lừa lẩm bẩm: "Con chồn chán sống , trộm mũ của Tam ca, trộm lão Chuột Kim, giờ còn dám..." – Dám bắt nạt lừa của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-96.html.]

lúc , Lan Hà thấy tiếng gọi vọng từ phía xa.

Lan Hà đầu , từ phía đỉnh đồi của nghĩa trang, một con tuấn mã dũng mãnh đang lao thẳng xuống. Dưới ánh trăng, lưng ngựa thình lình là một bộ xương khô mặc giáp trụ, hốc mắt tối om lập lòe hai ngọn lửa đỏ rực, là lửa nhưng tỏa hàn quang lạnh lẽo, tay còn vung cao một thanh đại đao.

Kỵ binh xương khô há miệng, tiếng xương hàm va "rắc rắc" đến ghê răng, tiếng gầm rú vang lên như thể truyền từ địa ngục tới. Con ngựa phi nước đại như giẫm nát Lan Hà ngay trong giây tiếp theo, uy thế bức ập thẳng mặt.

Lan Hà kìm mà lùi vài bước. Thấy Tống Phù Đàn vẫn yên bất động, mới sực tỉnh mà dừng bước, tự cổ vũ bản : Cái quái gì thế, từ đến nay chỉ lùa trâu lùa ngựa khác chứ làm gì chuyện ngược !

Khoan , kỵ binh xương khô ở ? Một khi lấy bình tĩnh, Lan Hà bỗng nhớ điều gì đó, nhanh chóng hỏa táng móng tay của Hồ đại cô nương, tay trái tức khắc mọc bộ móng nhọn hoắt.

Lúc tập trung kỹ , sườn núi làm gì kỵ binh xương khô nào!

Trước mắt rõ ràng là một con chồn màu vàng cam, háng đang cưỡi một con thỏ hoang cực lớn màu vàng đất.

Con chồn đôi mắt nhỏ như hạt đậu sáng lấp lánh, đầu còn đội một mảnh vỏ dưa, hai cái tai tròn xoe chọc xuyên qua vỏ dưa trông ngộ nghĩnh. Tay nó cầm một cành cây khô, đôi mắt lóe lên ánh đỏ quỷ dị, cái đuôi dài xù xì, thần thái hệt như con .

Đối phương vẫn nhận ảo thuật của thấu, nó nắm lấy tai con thỏ, hùng hổ bật dậy khua khoắng cành cây, há miệng hét lên một tiếng hệt như tiếng thét của con chuột chũi: "A ——!!!"

Lan Hà: "…………"

... là con chồn mất "kỹ xảo điện ảnh" trông thật là ngớ ngẩn.

Lan Hà lùi mà tiến, lao thẳng về phía khiến con chồn sững : "A? —— A!!"

Nếu là thứ khác thì , đằng đúng là một con chồn. Lan Hà lúc đang sở hữu bản lĩnh của Hồ đại cô nương, đột nhiên nảy sinh cảm giác thể " ngang" xưng bá trong giới Tứ Đại Môn trong phạm vi trăm dặm quanh núi Diệu Cảm .

Anh lao tới, vung một trảo hất văng con chồn, túm lấy gáy nó xách xuống khỏi lưng thỏ. Con chồn dài chừng 50 phân, bộ lông bóng mượt trơn tuột.

Lan Hà ấn nó xuống đất, trực tiếp đ.ấ.m lún đầu nó trong bùn, tiếng hét cũng vì thế mà chôn vùi theo.

Thỏ hoang vốn trong thực đơn của chồn, nó con chồn uy h.i.ế.p bắt làm thú cưỡi. Lúc đột nhiên thoát khỏi miệng sói, nó ngây một lát lập tức nhảy phắt , chạy mất hút.

Con chồn ở đất phát những tiếng rầu rĩ: "Tha mạng! Vị lão gia , xin tha mạng!"

Lan Hà hắc hắc lạnh hai tiếng. Lúc mới vỡ lẽ tại ban nãy che mắt, rõ ràng ngay cả cổ trùng cũng thể mê hoặc . Nghĩ thì, tuy móng tay của Hồ đại cô nương, nhưng nhà họ Hoàng (chồn) vốn cực kỳ am hiểu ảo thuật. Nếu chỉ đeo móng tay mà hỏa táng để mượn lực, thì đối phó với những thuật mê hồn thông thường còn , chứ gặp "tiên" nhà họ Hoàng thì ăn thua.

Loading...