Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:43:39
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay đoàn phim ngoại cảnh ở một công viên giải trí. Nam nữ chính chủ yếu diễn cảnh tình tứ tại đây, họ làm việc từ sáng sớm đến tối mịt.

Lan Hà tuân theo sắp xếp của đạo diễn Vương Mậu, thực hiện cảnh ném vòng điên cuồng, tiếp tục phô diễn kỹ năng chuyên môn của một Vô Thường bán thời gian.

Giữa giờ nghỉ, nhận điện thoại từ bệnh viện thú y. Bên đó thông báo kết quả xét nghiệm: Y Bình ký sinh trùng, cũng bệnh lý nào khác, nguyên nhân rụng gai vẫn rõ ràng... Nói cách khác, đây là một ca bệnh nan giải.

Con thậm chí còn nghiên cứu tường tận về chính cơ thể , huống hồ là loài vật. Lan Hà lúc chắc chắn vị Bạch Tiên chút tu vi, chỉ đáp rằng sẽ tiếp tục theo dõi cúp máy.

Buổi tối, trong lúc đang phân đoạn diễn đơn của Chương Thanh Dữu, Lan Hà đang nghỉ bên cạnh thì trợ lý của Thi Toàn tới hỏi xem thấy cô nàng .

"Đi vệ sinh chăng? Cô cũng ?" Lan Hà thấy vẻ mặt trợ lý vẻ gấp gáp.

Trợ lý đáp: "Cô bảo tìm góc nào để chụp ảnh, em thấy ."

Công viên giải trí buổi đêm du khách vây xem, chỉ đoàn phim đang làm việc, mà nơi rộng. Tuy lát nữa còn cảnh của Thi Toàn nhưng trợ lý sợ cô nàng lung tung lạc đường, điện thoại cô đang để chỗ trợ lý nên nhất thời liên lạc .

Trợ lý cũng là con gái, Lan Hà liền dậy : "Giờ đang phim nên tiện dùng loa thông báo... Thế , để loanh quanh tìm giúp cô, cô cứ ở khu vực tìm thêm nữa xem ."

Trợ lý rối rít lời cảm ơn, ngờ Lan Hà ga lăng đến .

Bên trong công viên giải trí rộng lớn, đèn đuốc sáng trưng nhưng một bóng . Tiếng ồn ào của đoàn phim xa dần, càng sâu trong, âm thanh càng trở nên mờ mịt.

Vi vu ——

Một luồng âm phong thổi qua.

Lan Hà khịt khịt mũi, cảm thấy luồng gió lạnh chút quen thuộc: "Không lẽ nào?"

Vừa đầu , một gương mặt c.h.ế.t thình lình treo ngay lưng khiến tim suýt rụng rời. Quả nhiên là lão Bạch.

Lão Bạch âm hiểm hai tiếng: "Ta đang phá án, thật khéo gặp ngươi ở đây, Tiểu Lai , xem đây là ý trời định sẵn ..."

"Tôi đóng phim, mang theo nguyên bảo ." Lan Hà lão với ánh mắt đầy nghi ngờ, "Phá án? Thật sự là mượn cớ để đến đòi tiền đấy chứ?"

Lão Bạch đáp: "Ta mà đòi tiền ngươi còn cần mượn cớ ?"

Lan Hà: "... Xin ."

sai, đ.á.n.h giá thấp độ 'bất hiếu' của ông.

Lão Bạch dáng vẻ cà lơ phất phơ : "Thế giờ tiền thì làm ?"

"Thế thì liên quan gì đến ? Lần ông công vụ chẳng lẽ tiền thù lao mang ? Đừng như thế," Lan Hà mặt đầy vạch đen, sờ soạn khắp một hồi thì tìm một tờ giấy, tiện tay gấp thành một chiếc nguyên bảo. Muỗi dù nhỏ cũng là thịt, lão Bạch lập tức chộp lấy, miệng còn phát những tiếng tặc lưỡi đầy vẻ chê ít: "Chậc chậc chậc..."

Lan Hà : "Hay là ông phá án xong thì về khách sạn của ... À đúng, về khách sạn, phòng hiện giờ đang một vị Bạch Tiên."

"Hử?" Lão Bạch đ.á.n.h mắt , "Hồ Tiên ngươi còn từ chối, giờ thu nhận một vị Bạch Tiên?"

Lan Hà đáp: "Ngoài ý thôi, cẩn thận đụng trúng." Anh đem chuyện xảy hai ngày nay kể cho lão Bạch , từ việc gặp con nhím đó thế nào đến việc giả vờ gì mà đưa chữa trị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-78.html.]

Gương mặt c.h.ế.t của lão Bạch đến nhăn nhúm cả : "Ta hỏi ngươi nhé, cái xe đó của các ngươi to , nặng ?"

Lan Hà: "Ờ... thì là xe thương vụ bình thường thôi, đủ nữa."

Lão Bạch gật đầu: "Ừm, các ngươi đúng là cứu mạng con nhím đó —— Ngươi phương pháp tu luyện của Bạch Môn ?"

Lan Hà dáng vẻ của lão, bỗng cảm thấy gì đó sai sai: "Ý ông là ?"

Lão Bạch hì hì: "Cũng trách ngươi nghĩ tới, trong tứ đại tiên gia thì Bạch Môn linh tính thấp nhất, khó đắc đạo nhất. Chúng thường ưa tĩnh, cực kỳ nhát gan, chỉ rúc một chỗ mà tu luyện. Ngươi thấy đấy, gai chúng đều là để phòng ngự, hết sức thụ động."

"Pháp môn tu luyện của Bạch Tiên cũng đặc biệt. Cứ cách một thời gian, chúng tìm vết bánh xe mà xuống, chờ xe cán qua . Nếu cán xong mà thì coi như qua một quan. Qua ba quan như thế là đạo hạnh, chính thức thành Tiên gia, hình . Con nhím các ngươi gặp chắc là loại chăm chỉ đấy, tìm vết bánh xe chờ sẵn mà trực tiếp lao xe luôn."

Thảo nào! Lan Hà bỗng nhận tại đầu con nhím gầm xe, còn chủ động đ.â.m , họ cứ tưởng nó say rượu, ai dè nó tìm c.h.ế.t: "... Tiêu cực thế ? Không đúng, thế nếu chuyện gì thì chẳng là công sức đổ sông đổ biển ?"

Lão Bạch liếc một cái đầy kỳ quái: "Cũng thể như , đa là c.h.ế.t thẳng cẳng."

Lan Hà: "..."

Cái thì khác gì tự t.ử . Bạch Môn đúng là quá sầu đời, quá tiêu cực!

"Không chứ, chẳng lẽ cách nào lèo lái tinh vi hơn ?"

Nhìn Hồ Thất Cửu kìa, nâng niu nội đan cẩn thận bao, còn nghĩ đủ cách để tránh kiếp.

Lão Bạch ngẫm nghĩ hồi lâu : "Không . Hơn nữa, giờ xe cộ bằng sắt thép, to nặng, như xe gỗ ngày xưa, nên trăm năm trở đây Bạch Tiên đắc đạo càng hiếm. Đã thế cái bọn đầu óc nhanh nhạy, mắt mũi thì kém, con chẳng nghĩ gì mà ngay đường ray tàu cao tốc, 'rắc' một cái là xong đời luôn."

Lão che miệng nhỏ: "Thế nên âm phủ chúng gọi lén Bạch Môn là Tang Môn (cửa tử/vận xui)."

Lan Hà: "............"

... Thật là quá máy móc, tìm tàu cao tốc để độ kiếp thì mạng lớn cỡ nào mới sống nổi. Thảo nào thấy truyền thuyết về Bạch Tiên thời hiện đại ít hơn hẳn so với ba nhà .

Lão Bạch tiếp tục: "Cho nên con nhím ngươi nhặt rụng hết gai, chắc chắn là tu luyện đến một giai đoạn kéo dài thêm nữa, buộc tìm c.h.ế.t... , tìm kiếp để độ. Cũng duyên đấy, nhắm trúng xe các ngươi tận hai để cầu cán. Bảo nó may mắn thì đúng là c.h.ế.t thật, chứ với cái xe đó thì lẽ nát bấy . bảo nó may mắn thì đụng xe mà vẫn thương, tính là qua quan. Hắc hắc, cứ cán qua mới tính, đ.â.m thì ."

Lan Hà cảm thán: "Nghiêm ngặt ?"

Anh cứ tưởng thế là coi như lách luật qua môn , ai dè đ.â.m tính, chẳng thương uổng công .

Động vật tu hành dễ dàng, Bạch Tiên là nhà khó khăn nhất, Lan Hà : "Thôi , dù vẫn cứ giả vờ như , đợi nó lành thương xem thể khéo léo giới thiệu cho nó cái xe nào nhẹ nhẹ chút ... Bạch Tiên đúng là khiến đành lòng mà. Ông bảo xe đồ chơi tính ? Cứ chạm xe là mà?"

Lão Bạch: "??"

Lão Bạch ngớ : "Cái ... cũng chịu, ."

Lan Hà: "Ừ, để tìm cơ hội thử xem ."

Lão Bạch tung tung chiếc nguyên bảo, lòng vẫn canh cánh sợ hương khói của chia bớt, chua chát : "Hết Hồ Tiên đến Bạch Tiên, ngươi cũng giàu lòng nhân ái gớm nhỉ..."

Lan Hà thở dài: "Biết làm , vốn là mềm lòng mà, làm khổ thế đấy, tốn tiền tốn hương."

Lão Bạch siết chặt chiếc nguyên bảo: "???"

Loading...