Giám đốc sản xuất tấm tắc khen lạ, đưa một ý kiến khác biệt: “Các thấy , Lan Hà đóng máy một cái là thái độ của lũ bồ câu đối với ngoắt 180 độ luôn. Vừa máy chắc chắn ghi hết — chính là lúc thoát vai, vẻ mặt đổi thì lũ chim mới đổi theo.”
Liễu Thuần Dương thốt lên: “Cái đậu, ý ông là ?”
Giám đốc sản xuất hỏi ngược : “Chẳng lẽ thấy bồ câu cư xử khác lạ là vì diễn xuất của Lan Hà ? Người chẳng bảo động vật thấy đồ tể là sẽ sợ hãi theo bản năng đó . Nhân vật của Lan Hà chẳng tàn nhẫn đấy , lũ bồ câu thực chất sợ Lan Hà, mà là sợ ‘Trương Tuần Xuân’ đấy!”
Nghe câu , biên kịch Ngô Linh vỗ tay tán thưởng ngay tắp lự. Kiểu kịch tính thế , cô thích!
Hiện trường nhất thời xôn xao bàn tán.
Giải thích thế xem cũng xuôi tai. Đôi khi trong cảnh mà lũ chim vẫn sợ, thì cứ bảo là do diễn viên vẫn thoát vai . Dù thì đây cũng là một cách lý giải " sách mách chứng" cho cái cảnh tượng thần kỳ mắt.
Nếu thì giải thích việc mới phút Lan Hà còn là "Thánh Ám Quẻ" (Cáp Kiến Sầu), mà phút thành "Nam thần vạn chim mê"?
Mọi vốn thích náo nhiệt, lập tức hùa theo lời của giám đốc sản xuất, cảm thán "đỉnh thật", "quá ảo", tranh thêm mắm dặm muối để tìm bằng chứng xác thực.
Nụ mặt giám đốc sản xuất càng thêm thâm thúy. Ừm, bất kể là do từ trường diễn xuất, ông nhất định dùng cái để quảng bá! Nghĩ đoạn, ông liếc máy , chắc chắn rằng diễn biến đều thu trọn ống kính.
Khóe miệng Lan Hà giật giật, đúng là nhân gian trăm sắc thái, cũng chẳng gì, đành thả con bồ câu bảo: "Cái đó... cảm ơn , cảm ơn các bạn bồ câu nhé, vệ sinh chút."
Nói xong, lách khỏi đám đông.
Hồ Thất Cửu cũng lủi thủi theo.
Họ rời , đàn bồ câu lập tức lấy sức sống, vỗ cánh bay rào rào, mang theo tiếng còi bồ câu thanh mảnh vút tận trời xanh. Cảnh tượng như càng chứng thực cho lời của giám đốc sản xuất, khiến những ai còn hoài nghi cũng tin sái cổ.
Cụ Uông gãi gãi đầu: Nếu từ trường của Lan Hà đột ngột đổi, thì chỉ thể công lực luyện bồ câu của cao thâm hơn lão nhiều, mà còn là sâu thấy đáy nữa kìa! Chỉ trong chớp mắt mà chinh phục cả đàn chim lão huấn luyện bao lâu nay!
...
Lan Hà đến chỗ xoay hỏi: "Cô gì đây?"
Hồ Thất Cửu : "Ta bảo , chỉ đến để từ biệt thôi mà." Cô cố tình dùng đúng kiểu hành văn mà tối qua Lan Hà với : "Ngươi vì phận nên mới đeo mặt nạ đúng ? Yên tâm , sẽ giữ bí mật giúp ngươi."
Lan Hà kỹ thần sắc của cô để phân biệt thật giả, nhớ tối qua cô thò móng vuốt định đ.á.n.h lén. nếu Hồ Thất Cửu thực sự chịu giữ mồm giữ miệng thì cũng đỡ cho bao nhiêu rắc rối.
Nếu , thể tưởng tượng cảnh đủ thứ phiền toái bủa vây. Chẳng xa, chỉ riêng "Đại cô nương" chắc cũng tìm đến mỗi ngày mất... Dù lợi lộc đấy, nhưng cái nghề tay trái đúng là phiền phức vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-57.html.]
Vẻ mặt Hồ Thất Cửu chợt nghiêm : "Ngươi cốt cách là thế nào ? Ta giống lũ tiểu nhân khí tiết . Ta giữ lời hứa lắm, thua tay ngươi thì tuyệt đối mượn chuyện để gây hấn, ngay cả 'Đại cô nương' cũng hé răng nửa lời! Ta mà, chẳng qua là vì tính cẩn thận nên mới thám thính phận ngươi thôi. Với , chúng quen , qua cũng tiện..."
Lan Hà: "... Tôi ý định nhận thờ phụng tiên nhân (đỉnh tiên) ."
Hồ Thất Cửu lộ rõ vẻ thất vọng: "Ngươi mà tuyệt tình thế, còn cái của ."
Tôi! Biết! Ngay! Mà! - Lan Hà thầm nhủ.
Lan Hà thầm nghĩ, nhăng cuội nãy giờ, còn nhấn mạnh chuyện báo cho đại cô nương, thực chất là vì cái đây!
Anh sớm nên đoán , Hồ đại cô nương chẳng cũng luôn tâm niệm dọn nhà ở để mỗi ngày đ.á.n.h chén hương khói đó .
Hồ Thất Cửu vẫn bỏ cuộc: "Ta hỏi , ngươi làm Vô Thường là vì cái gì?"
Lan Hà: "Ách, hiện tại là vì kiếm miếng ăn."
Ánh mắt Hồ Thất Cửu sáng rực lên, vỗ tay cái bộp: "Thế thì chẳng khéo ! Ngươi mà đưa về nhà, bảo đảm nhà ngươi gạo ăn hết, gas đốt ngừng, vĩnh viễn đóng tiền điện, dịch bệnh tránh xa, tài vận hanh thông..."
Cô hạ làm gia tiên cho nhà họ Dương là để báo ân, chứ Lan Hà "đỉnh tiên" (thờ phụng ) thì là vì thèm thuồng. Có xây lầu Thần Tài xa hoa lộng lẫy mời mọc mà tiên gia chắc thèm tới, còn khiến cô chỉ dùng móng vuốt tự tiến cử ngay và luôn...
Lan Hà lắc đầu: "Không, ý là kiếm miếng ăn theo nghĩa cơ bản nhất, đủ no bụng là ." Anh tuy mờ nhạt nhưng nghèo, chẳng cầu phát tài. Với tỉnh Tương bọn vốn gọi "ăn" là "qia" (húp/chén): "Tôi làm Vô Thường là vì đóng phim ăn kiêng dữ quá, làm Vô Thường thể ăn đồ cúng mà sợ béo."
Hồ Thất Cửu: ".................."
là cạn lời thật sự, Hồ Thất Cửu đen mặt : "Thế thì thôi , nhưng chúng vẫn thể làm bạn mà. Đã phận của ngươi , để biểu lộ thành ý, cũng cho ngươi khuê danh của ."
Trong thế giới u minh, tên họ là một ký hiệu cực kỳ quan trọng. Tên thật của các vị tiên gia bao giờ dễ dàng tiết lộ ngoài, t.ử trướng đều gọi họ bằng biệt danh, đa là dòng họ cộng với thứ bậc, kiểu như Hồ Tam Thái Gia Ngốc Nhị Tiên Cô nọ.
Đến như tên của Tống Phù Đàn mà Lan Hà hiện giờ cũng mới chỉ một phần ba.