Nếu vì Liễu đạo và Tiểu Dương chắc chắn thể nào những gì trải qua, Lan Hà hẳn nghi ngờ hai đang hợp mưu để trêu chọc .
Hồ Thất Cửu cô nương? Nhà là Lão Thái Gia với Tam Tiên Cô, nhà xếp hàng tới tận con 79(Thất Cửu), cái gia tộc họ Hồ sinh con đẻ cái năng suất đến thế ? Quan trọng nhất là, vị "Thất Cửu cô nương" liệu dây mơ rễ má gì với vị "Hồ đại cô nương" mà quen ?
Nếu thực sự quan hệ, còn là quan hệ , Lan Hà cảm thấy khi giúp vài câu.
Hơn nữa, nhờ màn "phổ cập kiến thức" của Liễu Thuần Dương, Lan Hà bỗng nhiên vỡ lẽ. Trước đây Hồ đại cô nương cứ nằng nặc đòi dọn đến nhà ở, chẳng lẽ là dùng hình thức để cung phụng cô , làm một " t.ử đỉnh tiên" ( cho tiên gia mượn xác) !
vì đang giữ cái hình tượng "chính khí lẫm liệt", đành tiếp tục giả câm giả điếc, lặng lẽ quan sát diễn biến tiếp theo.
Liễu Thuần Dương Lan Hà còn quen với một vị "đại cô nương" họ Hồ. Ông vốn hiểu về Tứ Đại Môn, đến đây cũng thấy chút nan giải.
Nói về mối quan hệ giữa Hồ Môn và Bích Hà Nguyên Quân (Bà Chúa Kho), nó khăng khít hơn hẳn ba môn còn . Tương truyền hồ tộc thiên hạ tu hành đều đến chỗ Thái Sơn Nương Nương để khảo hạch, lẽ vì thế mà họ mới đầu Tứ Đại Môn.
Thứ bậc của các vị tiên gia vốn tôn ti trật tự. Nếu tính theo dòng dõi, Hồ Môn lớn nhất, thứ hai là Hoàng Môn (Chồn). Thiên hạ câu "Hồ - Hoàng phân gia", vì con đường tu luyện của hai nhà khá tương đồng. Thứ ba là Bạch Môn (Nhím), và cuối cùng là Liễu Môn (Rắn).
Còn nếu xét theo bản lĩnh cao thấp, vì Tứ Đại Môn đều thần phục trướng Bích Hà Nguyên Quân, nên cấp bậc cao nhất dĩ nhiên là những vị tu hành đỉnh núi Diệu Cảm linh thiêng. Cấp thứ hai là những vị làm việc tại các ngôi miếu Bích Hà ở năm đỉnh núi khác. Cấp thứ ba là các tiên gia ở những ngôi miếu bàn thờ Tứ Đại Môn riêng. Cấp thứ tư là "đàn khẩu" do các t.ử tự lập nên. Và cấp thấp nhất chính là "Gia tiên" cung phụng trong các gia đình.
Vậy nên, vị Hồ Thất Cửu cô nương mà Tiểu Dương nhắc đến, dù xét theo dòng dõi bản lĩnh thì chừng đều là nhân vật " m.á.u mặt", thực sự khó đối phó.
vì bộ phim, Liễu Thuần Dương cũng đành đ.â.m lao theo lao. Nếu , bao nhiêu công sức và tiền bạc đổ bể hết thì ông oan ức quá, nhất định cho xong: "Cậu... đợi đấy, để tìm hỏi xem ."
Trần Tinh Dương lẩm bẩm: "Em rành mấy vụ lắm, nhưng chẳng Bích Hà Nguyên Quân là con gái của Đông Nhạc Đại Đế ? Tại lên miếu Đông Nhạc mời đạo sĩ xuống, chẳng lẽ trấn áp nổi vị Hồ Thất Cửu ... Mà cái tên của bà cô dài dòng thật đấy!"
Liễu Thuần Dương: "…………"
Kinh thành vốn nhiều chùa miếu, dân gian câu: "Chùa Giác Tuệ thỉnh đại hồng chung, miếu Thần Tài mượn nguyên bảo, miếu Thành Hoàng xem Hỏa Phán, miếu Đông Nhạc bước qua hạt đậu vàng". Miếu Đông Nhạc đúng là tiếng tăm thật.
khổ nỗi, chuyện thể phiến diện như . Không vị pháp sư nào cũng linh ứng, mỗi nơi một "nghiệp vụ" riêng. Đặc biệt là ở kinh thành, cao nhân nhiều như lông tơ, chức năng của các vị thần tiên còn phân chia tỉ mỉ đến mức cầu sinh con đầu lòng với cầu sinh con thứ hai còn khác cơ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-52.html.]
Liễu Thuần Dương dù cũng quan hệ rộng, đang lúc bực bội, ông gọi liền mấy cuộc điện thoại cho xe ngay: "Lên chùa Giác Tuệ rước hòa thượng về đây!"
Tiểu Dương mặt mũi bầm dập trông đáng thương, thậm chí còn chút mong chờ. Hắn lỡ đắc tội với Gia tiên nên cũng hy vọng thể nhờ vả hòa thượng cầu tình giúp, chứ giờ thắp bao nhiêu hương thì vị "Thần Tài" cũng chẳng thèm đếm xỉa.
Người của chùa Giác Tuệ đến, những khác trong đoàn phim dù chuyện cũng đoán phần nào. Đây là địa điểm cầu phúc nổi tiếng nhất kinh thành, vị mời đến là một vị sư phụ khá danh tiếng, pháp hiệu là Tư Minh.
Phương trượng chùa Giác Tuệ là pháp sư Bất Động từ lâu còn dễ dàng xuống núi, t.ử xuất sắc nhất của ông là Tư Không đang giữ chức Giám tự, công việc bận rộn vô cùng. Ngoài hai vị đó , Tư Minh chính là vị hòa thượng nổi danh nhất còn . Thỉnh ông đến đây là một điều cực kỳ khó khăn.
Liễu Thuần Dương cũng tốn ít công sức — ông gọi điện nhờ vả Tống Ỷ Vân. Có một bí mật mà nhiều , đó là Tống Ỷ Vân giao tình sâu nặng với các cao tăng chùa Giác Tuệ.
Dù Liễu Thuần Dương và Tống Ỷ Vân quá thiết, nhưng đều là trong nghề nhiều năm, nể mặt bạn bè chung, Tống Ỷ Vân chuyện thấy đồng nghiệp thực sự gặp khó khăn nên giúp đỡ, mời pháp sư Tư Minh tới.
Pháp sư Tư Minh đang ở độ tuổi trung niên, lông mày rậm rạp, dáng cao lớn vạm vỡ, tay lăm lăm một cây gậy, giọng sặc mùi địa phương phương Bắc.
Trình Hải Đông thấy nhịn , thì thầm tai Lan Hà: "Nhìn y hệt võ tăng nhỉ."
là bạn khác, màn cà khịa y hệt . Lan Hà thầm nghĩ, cây gậy chắc là bảo vật trấn phái truyền từ đời sang đời khác của sư môn , cũng mang theo. Coi bộ nếu lý xong là pháp sư sẵn sàng "tẩn" luôn Hồ Tiên một trận đây mà. là phong cách "mãnh nam" của dòng Lâm Tế khác!
Đã nhân vật chuyên nghiệp đến hòa giải, Lan Hà tự nhủ cứ tạm thời án binh bất động. Cả hai giới âm dương đều công nhận chùa Giác Tuệ linh ứng, tận mắt thấy pháp sư Bất Động lợi hại thế nào , đoán chừng vụ cũng chẳng cần nhúng tay .
Liễu Thuần Dương bàn bạc với pháp sư Tư Minh, quyết định để ông làm một trận pháp sự và ở đây canh chừng mấy ngày. Nếu khiến Hồ Tiên nguôi giận thì nhất, bằng thì chỉ cần trấn áp mấy ngày để tiến độ phim ảnh hưởng là . Dù cảnh ở đây cũng chỉ còn một chút nữa là xong, kiên trì chính là thắng lợi.
Tất nhiên, yêu cầu quan trọng nhất là: Lúc phim xin các thầy đừng phát tiếng động kẻo ảnh hưởng đến việc thu âm trực tiếp...
……
Đến tối, đoàn phim đêm, 10 giờ rưỡi vội vàng thu quân. Liễu Thuần Dương dặn về phòng ở yên, thấy bất kỳ âm thanh gì cũng tuyệt đối ló mặt — tất cả đều dồn sang ở các sân khác. Những khu vực mà Hồ Tiên chiếm giữ, từ bối cảnh đến chỗ ở cũ, đều bỏ trống .
Mọi cũng quá căng thẳng, Liễu Thuần Dương đầu làm quá chuyện lên thế . Cứ cái mặt "đầu lợn" của ông là , chỉ cần tí biểu cảm đúng là ông gào t.h.ả.m thiết .
Lan Hà thong thả trong phòng sách, còn Trình Hải Đông thì áp tai cửa sổ, ngóng động tĩnh truyền đến từ phía sân bên cạnh. Đó là nơi pháp sư Tư Minh đang làm pháp sự. Lan Hà thoang thoảng ngửi thấy mùi hương nến bay qua: "Chuyện huyền hoặc thật đấy, bảo hòa thượng thu phục ? Tôi thấy vị pháp sư chẳng mang theo pháp khí gì cả."