Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-02-13 22:41:15
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc đó, hồn phách Lan Hà lìa khỏi xác, đang chống nạnh bên cạnh chờ cảnh t·ử v·ong của kết thúc. Anh lượn lờ vài vòng trong căn phòng nhỏ, chợt phát hiện kẽ hở của chiếc tủ kẹp một tờ giấy vàng.

Lan Hà rảnh rỗi quá mức, thò tay sờ soạn một chút. Cảm giác chất giấy thô, giống như giấy thủ công và khá dày... Anh gấp giấy lâu như nên nhạy cảm với xúc cảm của các loại giấy. Tuy nhiên, mặt giấy trống trơn chẳng chữ nghĩa gì, nên Lan Hà chỉ liếc qua hai cái thấy cảnh sắp xong, vội vàng nhập hồn trở .

Cảnh kết thúc trong tiếng vỗ tay của . Liễu Thuần Dương đưa cho Lan Hà một chiếc bao lì xì. Không hẳn vì diễn quá đạt, mà đây là lệ thường của đoàn phim: hễ ai đóng vai qu·a đ·ời đóng ch·ết đều sẽ nhận bao lì xì để "xả xui". Với kỹ tính như Liễu Thuần Dương, ông dĩ nhiên tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc .

Đến tối, Liễu Thuần Dương nhất quyết chịu ngủ ở căn phòng cũ nữa, lén lút kéo phó đạo diễn chạy sang phòng Lan Hà ké.

"Đạo diễn ngủ ở đây cũng , nhưng tối đến đừng ép sát , cũng đừng đòi ăn khuya đấy." Lan Hà dặn .

Liễu Thuần Dương thảng thốt: "Cái gì? Không ăn khuya á?"

Lan Hà cạn lời: "...Thế tóm là ông đang sợ cái gì hả?!"

Anh quyết định , tối nay nếu lão Liễu dám ăn khuya, sẽ hút sạch "linh hồn" của món ăn đó cho lão tức chơi.

Lan Hà mang theo một chiếc đèn ngủ cảm ứng nhỏ đặt ở đầu giường để tiện kịch bản khi ngủ. Thấy giờ giấc muộn, chạm tay tắt đèn, xuống và nhanh chóng chìm giấc ngủ.

Liễu Thuần Dương cũng buồn ngủ, nhưng cứ nghĩ đến cái cảm giác lông lá đêm qua là ông thấy hãi hùng. thôi, đổi phòng , Lan Hà cạnh, chắc là .

Đạo diễn Liễu mơ màng ngủ . Trong mơ ông thấy cảnh hỏng, một cơn ác mộng kinh khủng khiến ông giật tỉnh giấc, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.

"Hù..." Liễu Thuần Dương thở phào, chẳng mấy giờ , trong phòng chỉ còn tiếng thở đều đặn của . Ông định dậy uống miếng nước ngủ tiếp, nhưng mở mắt thấy chiếc đèn ngủ cảm ứng ở đầu giường bỗng dưng bật sáng.

Cứ như thể một bàn tay vô hình lướt qua công tắc. Ánh đèn vàng nhạt cô độc tỏa rạng ngay đỉnh đầu.

Liễu Thuần Dương: "!!"

Ông rõ tiếng hai hàm răng va lập cập. Rồi bỗng nhiên mắt ông tối sầm , một thứ gì đó chụp lên mặt ông, cảm giác lông lá xù xì và bốc mùi hôi hám.

"Ưm! Ưm!" Liễu Thuần Dương dốc sức vùng vẫy, cảm giác như sắp nghẹt thở đến nơi. Cảm giác y như thể con vật nào đó đem nguyên cái m.ô.n.g đầy lông chễm chệ lên mặt ông !

Không khí loãng dần, trong mũi như đầy những sợi lông. lúc đó, vật mặt đột nhiên hất văng , dưỡng khí ùa phổi. Liễu Thuần Dương tham lam hít lấy hít để: "Hà... hà..."

Những ngủ cùng giường đều đ.á.n.h thức, ngơ ngác Liễu Thuần Dương. Vừa trông mặt ông dữ tợn như đang đ.á.n.h với chính , gân xanh nổi đầy cổ.

Lan Hà chằm chằm ông: "Đạo diễn Liễu, chuyện gì nữa đây?"

Liễu Thuần Dương run rẩy bật dậy: "Hà, hà, cái thứ gì , một cái m.ô.n.g đầy lông lên mặt , suýt nữa thì nghẹt ch·ết !"

Ông dứt lời, ông bằng ánh mắt cực kỳ quái dị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-50.html.]

Lan Hà : "Mông đầy lông? Ý ông là cái áo len á? Vừa nó phủ mặt ông, kéo nó đấy."

Liễu Thuần Dương kỹ , một chiếc áo len cũ kỹ đang im lìm trong góc. Tim ông thắt , cảm giác như luồng gió lạnh lướt qua da thịt. Ông vò đầu bứt tai: "...Cái từ ?!"

"Trông như là đồ trong tủ của chủ nhà , ông lấy hồi nào thế?" Lan Hà hỏi. Kiểu dáng chiếc áo len cũ, còn bốc mùi ẩm mốc. Tủ quần áo của chủ nhà đúng là để vài bộ đồ cũ, đó họ chẳng ai để ý vì chỉ là ở tạm.

Liễu Thuần Dương gào lên: "Tôi bao giờ đụng cái tủ đó cả!!"

Tâm trạng Liễu Thuần Dương sụp đổ. Ông tin chắc chắn rằng hề đụng cái tủ đó, cái áo len cũ nát làm tự nhiên xuất hiện ? Đã thế còn hai đêm liên tiếp gặp chuyện quái đản, dù nữa thì cũng quá đỗi ly kỳ. Những khác trong phòng cũng càng nghĩ càng thấy , cứ cảm giác như căn phòng cổ đang rình rập đầy rẫy hiểm họa.

Trình Hải Đông mặt cắt còn giọt máu, thầm nghĩ: Xong đời , đúng là đến thần tiên ma quái theo đến đó, ông trời thực sự chọn làm "nam chính" cho mấy vụ kinh dị !

Người duy nhất còn giữ bình tĩnh lúc chính là Lan Hà với "một chính khí". Anh nhặt chiếc áo len lên, nhét tủ: "Đạo diễn, khi giờ ông vẫn tỉnh táo hẳn . Hay là ông giữa sân cho thoáng , chắc tại phòng bí quá thông khí nên ông mới ảo giác đấy."

Lời đề nghị của Lan Hà chẳng gì đặc sắc, nhưng chính thái độ thản nhiên và cái mác "chính khí" của trở thành chỗ dựa tinh thần cho .

"Không, cả, ngủ cùng !" Liễu Thuần Dương nhớ chính Lan Hà là lôi khỏi cái "mông lông" lúc nãy.

Ông bực bội đến phát điên. Mấy ngày nay phim vẫn yên , chẳng hiểu hai hôm nay đổ đốn thế. Hôm qua thì xoa bụng, hôm nay thì đè mặt đến nghẹt thở.

Hay là kẻ hãm hại ? Liễu Thuần Dương sực nhớ đến lời các cụ ngày xưa: nếu thợ xây thợ mộc chủ nhà chèn ép, họ sẽ yểm bùa nhà để làm hại gia chủ, ví dụ như chôn xương bò móng vẽ bùa lên xà nhà.

"Thế thì ngủ tiếp , buồn ngủ lắm ." Lan Hà xong giơ tay định tắt đèn.

Cả đám đồng thanh hét lớn: "ĐỪNG TẮT ĐÈN!!!!"

Lan Hà: "..." Thôi , mở đèn ngủ cả đêm .

Họa vô đơn chí, sáng hôm ngủ dậy, Liễu Thuần Dương tin sét đánh: một loạt thiết phim hỏng hóc. Ông tức đến mức suýt ngất xỉu. Thiết đều là đồ thuê, tiền sửa chữa tốn bao nhiêu, nhưng việc chậm trễ tiến độ mới là thứ khiến ông phát hỏa.

Liễu Thuần Dương thấy chuyện quá đỗi kỳ quặc. Đội ngũ của ông làm việc vốn cẩn thận, tự dưng thiết hỏng hàng loạt như thế? Mà trớ trêu , đống đồ đó đặt ngay sát vách căn phòng ông ngủ đêm qua.

Nghi ngờ điều khuất tất, Liễu Thuần Dương liên hệ thuê thiết thế, lục lọi khắp căn nhà đang phim.

Khi Lan Hà và Trần Tinh Dương bước , họ thấy đạo diễn Liễu đang cầm hai tờ giấy vàng thẫn thờ: "Cái gì đây ạ?"

Trần Tinh Dương hỏi: "Giấy vàng ? Bùa chú gì ?"

Lan Hà nhận xét: "Chẳng chữ nghĩa gì cả."

"Dán ở cái tủ ." Liễu Thuần Dương trầm giọng đáp.

 

Loading...