Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-02-09 00:15:57
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi ngày đoàn phim đều mười mấy tiếng đồng hồ. Thỉnh thoảng mới lúc cảnh , Lan Hà mới nghỉ ngơi đôi chút. Kết thúc công việc, về phòng tắm rửa để chuẩn cho cảnh ngày mai.

Buổi tối, Lan Hà xem kịch bản đến mệt rã rời, rời phòng định máy bán hàng tự động của khách sạn mua chai nước. Vừa vặn gặp Trần Tinh Dương cũng đang ở đó, hất cằm, trêu ghẹo gọi tên nhân vật của : "Tuần Xuân."

Lan Hà cũng đùa , nhưng dùng tính cách ngây thơ của Trương Tuần Xuân, mà cúi mặt xuống, dùng giọng âm trầm gọi tên nhân vật chính: "Mạnh Cảnh ——"

Anh cất tiếng, bóng đèn hành lang bỗng chớp nháy hai cái.

Cả tầng lầu vốn đang yên tĩnh bóng , đèn đột nhiên chập chờn như thế, khiến Trần Tinh Dương giật b.ắ.n cả .

  "Đệch! Dọa ch·ết !"

"Em cũng là đèn nó nháy đúng lúc thế." Lan Hà nhịn .

Hai vài câu cùng về, hành lang dài hun hút kéo bóng họ đổ dài sàn nhà.

Dọc hành lang khách sạn bày mấy cái tủ trang trí, bên đặt vài bức tượng. Khi hai ngang qua, từ trong ngăn tủ bỗng phát một tiếng "Bộp" lớn, cứ như thứ gì đổ nhào.

"Cái gì thế nhỉ?" Trần Tinh Dương thấy động tĩnh lớn quá mức bình thường, tò mò vươn tay định mở xem.

"Đừng xem, chắc là chuột thôi." Lan Hà thực sự thể hiểu nổi những lòng hiếu kỳ quá cao như thế .

Kêu thì kệ nó kêu , cũng chuông báo cháy còn rảnh rỗi mở tủ kiểm tra cơ chứ?

Trần Tinh Dương nhanh tay mở cửa tủ . Chỉ thấy bên trong cư nhiên là mấy chiếc nghiên mực xếp chồng lên , trong đó một chiếc lật nghiêng, chắc chắn là nguồn cơn của tiếng động .

Mấy chiếc nghiên mực sắc đá đều màu, sạch sẽ, chất liệu tinh xảo và trông tuổi đời. Trần Tinh Dương cầm một cái lên xem, nghi hoặc sang hỏi: "Có ... cái đoàn phim cách vách bảo là mất hết nghiên mực ?"

Chẳng lẽ chính là đống ? Giọng bắt đầu run rẩy. Vì quá sợ hãi mà cái gan cũng nhỏ , đôi tay Trần Tinh Dương run lên bần bật, chiếc nghiên mực suýt chút nữa thì rơi xuống đất.

"Đừng mà ——"

Một giọng nhỏ xíu vang lên. Cùng lúc đó, Lan Hà nhanh như cắt đưa tay đỡ lấy chiếc nghiên mực. Những món đồ thì tinh xảo cổ xưa, nhưng toả một mùi tanh nhàn nhạt.

"Ô ô... đừng mà..."

Lại là giọng thanh mảnh đó. Trần Tinh Dương thấy, nhưng Lan Hà thì rõ mồn một. Anh vờ như vô tình liếc mắt sang bên cạnh, bấy giờ mới thấy bên cạnh tủ từ bao giờ một đàn ông râu dài, mặc áo dài rách rưới đang xổm ở đó.

Lão thấp giọng lẩm bẩm: "Đừng mang bia mộ của mà."

Tay Lan Hà cũng suýt chút nữa thì nhũn , lặng lẽ đặt chiếc nghiên mực trở chỗ cũ.

Bia mộ? Đây rõ ràng là nghiên mực, là bia mộ ?

Lan Hà kịp nghĩ nhiều, sang trấn an Trần Tinh Dương đang da gà nổi đầy : "Thực thể là trong đoàn phim lấy trộm giấu ở đây đấy, vì họ ở cùng khách sạn với mà. Chúng cứ coi như gì, đặt chỗ cũ , đừng để rút dây động rừng, ngày mai lặng lẽ báo cho họ ."

Trần Tinh Dương vốn đang sợ mất vía, Lan Hà với vẻ mặt bình tĩnh nghiêm nghị thì thấy cũng lý. Có khi cái tiếng động ban nãy chỉ là do đặt vững thôi. Nghĩ , tự thấy thật là "thần hồn nát thần tính", bèn gật đầu: "Được, !"

Con quỷ mặc áo dài vẫn ôm chân, tiếp tục oán hận lầm bầm lầu bầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-34.html.]

Lan Hà coi như mắt thấy thì tim đau, dậy bảo: "Vậy về nghỉ thôi, ngủ ngon nhé."

vinh thăng thành diễn viên đóng vai ác, gọi là nam thứ hai, nhưng Lan Hà vẫn cứ là một kẻ "vô hình" trong đoàn. Anh vẫn ở chung phòng tiêu chuẩn với Trình Hải Đông, bản cũng chẳng nề hà gì chuyện đó. Vừa về đến phòng, thấy Trình Hải Đông ngủ say như ch·ết, Lan Hà cũng định bụng ngả lưng xuống là đ.á.n.h một giấc tới sáng.

Khốn nỗi, con quỷ mặc áo dài chắc là lỏm lời hứa của với Trần Tinh Dương rằng ngày mai sẽ mách lẻo, nên cứ thế lượn lờ qua giữa hai phòng, miệng ngừng lảm nhảm: "Đừng mà... Đừng động bia mộ của mà..."

Lan Hà làm phiền đến mức lăn qua lộn tài nào chợp mắt nổi. Cứ mỗi khi mơ màng định ngủ, con quỷ từ phòng Trần Tinh Dương lù lù sang.

Bia mộ, bia mộ cái khỉ mốc gì chứ... Lan Hà bực đến mức hồn phách lập tức xuất khiếu, tiện tay chụp luôn cái mặt nạ Vô Thường lên mặt.

Con quỷ áo dài từ phòng Trần Tinh Dương bước , đập ngay mắt là bộ đồng phục Vô Thường lù lù mặt, đôi mắt lão nhất thời trợn ngược lên vì kinh hãi.

Lan Hà gằn giọng: "Ngươi là tình hình thế nào? Ở đây làm ồn cái gì hả?"

Phản ứng đầu tiên của con quỷ là vắt chân lên cổ mà chạy, nhưng ngay đó lão nhận đối phương đang hỏi han tình cảnh của . Đôi môi lão run bần bật, lắp bắp: "Đại... Đại lão gia! Con khổ quá mà!! Hu hu hu!!"

Nói đoạn, lão đổ ụp xuống, định ôm lấy chân Lan Hà mà lóc.

Cái thói quen gì đây ! Lan Hà sợ tới mức bay vọt lên vài tấc, cúi xuống quát: "Có chuyện gì thì mau, nhanh lên!"

Con quỷ áo dài dùng ống tay áo quẹt nước mắt: "Thưa lão gia, vì thi cốt vẹn nên con thể đầu thai, cứ quanh quẩn canh giữ bên mộ . Con vốn là một con quỷ hiền lành, mấy chục năm qua chẳng làm ác bao giờ! mà, cái quân sát nhân , cư nhiên dám trộm mất bia mộ của con!"

Mấy chục năm trời, đến quan tài cũng mục nát, mà kẻ đó còn nỡ lòng nào khuân mất tấm bia mộ của lão .

Lan Hà hỏi: "Trộm bia mộ của ngươi? Thế đem bia mộ ?"

Thực cũng đoán phần nào, nhưng vẫn giả vờ như để hỏi cho rõ.

"Hắn mang tới đây !" Con quỷ lóc t.h.ả.m thiết, "Lão gia, kẻ đó gian ác lắm. Bọn chúng chuyên trộm bia mộ của khác, mài sạch chữ bán để làm bia mộ mới, hoặc chế thành các vật phẩm khác. Một đêm trộm mấy khối liền, trộm khắp nơi. Bia mộ của con vì làm từ đá Kỳ Dương nguyên khối nên xẻ làm thành bao nhiêu là nghiên mực. Tấm bia đó là bao nhiêu tiền con chắt bóp cực khổ cả đời mới mua đó lão gia ơi... hu hu..."

Đá Kỳ Dương còn gọi là Vĩnh Thạch, sản vật của tỉnh Tương (Hồ Nam), cực kỳ thích hợp để làm nghiên mực. Dĩ nhiên, nếu điều kiện cho phép và khối đá lớn, vẫn dùng để làm bình phong hoặc bia mộ, ví dụ như trường hợp của lão quỷ áo dài .

Thật may, lão đụng quân buôn gian bán lận chuyên trộm mộ.

Con quỷ áo dài càng càng thương tâm, hình cứ thế co rúm : "Kẻ đó hung dữ lắm, con dọa nổi . Con chỉ thu hồi bia mộ của thôi, nhưng mấy mua nghiên mực chắc cũng sắp phát hiện ."

Lan Hà lão đến mức cả con quỷ bé như cái kẹo, ồn ào đến mức nhức cả đầu, bèn gắt: "Đừng nữa! Nói cho tên kẻ trộm bia mộ đang ở , ngươi chắc chắn nhớ rõ chứ? Còn nữa, cho tên của ngươi, sẽ đốt... , sẽ bảo mang cho ngươi mấy bộ quần áo mới."

Con quỷ áo dài ngẩn ngơ, sợ hãi hỏi : "Thật... thật đại lão gia? con tiền ."

Đừng là lão tiền, mà kể cả tiền chăng nữa, cũng hiếm khi nào cầu xin một vị âm sai quản chuyện bao đồng cho đám cô hồn dã quỷ như lão.

"Không thèm lấy tiền của ngươi." Lan Hà lạnh mặt , "Bây giờ ngươi tìm chỗ nào yên tĩnh mà đợi, chờ tin tức của ."

"Cảm... cảm ơn đại lão gia! Đa tạ đại lão gia!" Con quỷ mừng rỡ như điên, nhưng vẫn dám tin tai : "Thật ạ? Chuyện là thật ? Con ý gì , nhưng con sống ở chốn đồng m.ô.n.g quạnh mấy chục năm nay, bao giờ nghĩ tới việc một vị đại lão gia cố ý giải quyết nỗi oan miễn phí cho con thế . Hôm nay đúng là ngày lành tháng ?"

Lan Hà thầm nghĩ: Bộ Vô Thường ngày thường làm ăn kiểu gì mà tiện tay giúp một chút cũng nghi ngờ thế ?

Anh bèn trả lời lấy lệ: "Hôm nay ... Hôm nay là ngày âm ty đưa chính nghĩa xuống vùng nông thôn!"

Loading...