Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 250

Cập nhật lúc: 2026-05-01 00:50:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện là gì, Phương Hiệp Vân còn kịp hồn thì đến buổi học thứ hai, pháp sư Tư Khác dẫn theo cả pháp sư Thanh Uẩn, pháp sư Tĩnh Minh — những mà ông từng ao ước mời — cùng một loạt các vị cao tăng khác mà ông từng dám nghĩ tới.

Pháp sư Tư Khác phân bua: "Ha ha, bần đạo tự thấy còn nhiều thiếu sót, mà mấy vị cũng kính ngưỡng pháp sư Cảnh Thăng, mỗi một sở trường nên chúng cùng đến để bổ trợ kiến thức cho buổi học."

Lan Hà: "……" 

Phương Hiệp Vân: "???"

Lan Hà thầm gào thét trong lòng: Có nhầm , các đến đây giảng bài là đến đây để cọ nhiệt "ăn đòn" thế hả!

Dù từng bọn họ đều tìm lý do hợp lý, diễn xuất cũng cực kỳ tự nhiên, nhưng Phương Hiệp Vân vẫn nhận một tia vi diệu. Rốt cuộc là đám cao tăng kính ngưỡng pháp sư Cảnh Thăng là kính ngưỡng Lan Hà đây?

Ông ép hỏi Lan Hà: "Cậu ở trong giới Phật giáo rốt cuộc địa vị gì thế?"

Sao mà bao nhiêu cao nhân cứ tranh đến dạy học thế ?

Lan Hà: ...Không đến dạy học , là đến để ngộ đạo đấy. Con chỉ là cái công cụ thôi.

Lan Hà ngượng ngùng đáp: "Con làm gì địa vị gì, chắc là vì đạo diễn Tống giới thiệu thôi ạ."

Phương Hiệp Vân: "Tống Ỷ Vân mặt mũi lớn thế cơ ? Rốt cuộc ông giới thiệu cho bao nhiêu pháp sư ? Cậu khai thật , lén quy y , để xem xem đây tóc giả nhé???"

Lan Hà: "……"

Một vị đạo diễn lớn mà mắt thấy sắp phát điên đến nơi .

Lan Hà đành đưa tóc cho ông kiểm tra xem là thật giả, nửa thật nửa giả giải thích: "Không, chỉ là giới thiệu cho con gặp pháp sư Bất Động thôi. Không hiểu đại sư quý con, con còn tặng đại sư cả ảnh chữ ký nữa."

Phương Hiệp Vân cứng họng một hồi lâu mới thốt một câu: "…………… Cậu mối quan hệ sớm."

Lan Hà thở dài: "Haizz. Dù thì con cũng tin mấy chuyện đó ."

Phương Hiệp Vân: "……"

Nếu đó Phương Hiệp Vân hài lòng với Lan Hà tám phần, thì hiện tại là mười phần trọn vẹn. Sau đó trong một sự kiện, khi phóng viên đề cập đến những tranh luận về diễn viên mạng, Phương Hiệp Vân tuyên bố chắc nịch: Trừ phi pháp sư Cảnh Thăng sống , nếu ông cho rằng trong giới ai thích hợp hơn Lan Hà!

 

 

 

Lễ tân gia của Hồ đại cô nương

Lại về phía Lan Hà, chọn một ngày lành tháng để đón Hồ đại cô nương về nhà.

Cái "biệt thự mèo" đặt thì đặt. Lầu Thần Tài đặt ở hoặc là do tiên gia tự chỉ định, hoặc là đặt ở phương Bạch Hổ (bên cửa chính), hoặc mời về xem phong thủy. dù là cách nào thì cũng xây đất sạch, nơi dẫm đạp lên.

Sân đều là t.h.ả.m cỏ, Lan Hà chọn một chỗ sát tường để đặt biệt thự. Tống Phù Đàn còn tự tay câu đối dán hai bên cổng tò vò của cái biệt thự mèo đó.

Đến ngày lễ, lão Bạch cũng lân la tới. Lão bảo vết thương lành nên đến xem Hồ đại cô nương dọn nhà, nhưng thực tế ai cũng lão đến để xem kịch vui. Lão Bạch chỉ trơ trẽn bảo: "Đâu , đều là thích cả mà."

Lão Bạch sân thấy một con rắn quấn cây, cái đầu thò xuống, quanh cổ đeo một cái vòng nhựa trông như cái loa.

Lão Bạch chấn động, con rắn: "Lão Tứ... ngươi đeo cái loa thật đấy ?"

Liễu Thập Tam "tê tê" thè lưỡi: "Ngươi thì hiểu cái quái gì, đây gọi là vòng Elizabeth."

Lão Bạch: "……?" Ta hiểu chứ, thấy là ngươi hiểu thì ... Cái vòng vì ch.ó mèo đeo khi thiến nên còn tên gọi khác là "vòng cổ sỉ nhục" đấy.

"Treo lệch sang một bên chút ." Lan Hà đang chỉ huy Hồ Thất Cửu treo lụa màu lên đỉnh biệt thự mèo, cái treo suốt một tháng để mừng tiên gia nhập trạch.

Hồ Thất Cửu cảm thấy chua xót trong lòng. Lúc khi họ dọn , Lan Hà vì kiêng kỵ phận nên tổ chức long trọng thế . Cô nàng ở vị trí Bạch Hổ mà Lan Hà còn bảo bên đại môn là lối phòng cháy chữa cháy nên cho ở cơ đấy.

Lão Bạch phiêu tới gần: " , hôm nay đón tiên gia, hiện trường kỵ 'bốn mắt', mấy cái ngươi cả chứ?"

Lan Hà "Hả?" một tiếng, về phía Bạch Ngũ: "Không thể nào, đến 'bốn mắt' cũng kỵ ?" Như thì bất công với nhà họ Bạch (nhím) quá.

Bạch Ngũ: "……" 

Bạch Ngũ: "…… Không em, ý ngài là kỵ phụ nữ thai."

Lan Hà bấy giờ mới sực tỉnh, , phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i tính cả đứa trẻ là bốn mắt, suýt nữa tưởng lão Bạch đang mỉa mai nhà họ Bạch.

"Không , cửa nẻo chúng khóa kỹ , sân là sân riêng mà." Lan Hà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-250.html.]

Lão Bạch giơ ngón tay cái về phía Tống Phù Đàn, định mở miệng "âm dương quái khí" một chầu.

Tống Phù Đàn nhanh hơn một bước, thản nhiên hỏi: "Con dâu ngài thế nào , xuống chảo dầu ?"

Lão Bạch: "……"

Lão Bạch tiu nghỉu đáp: "Sớm đưa đến địa phủ , đang nhốt ở trọng lao. Ta cũng chi ít tiền lo lót, xin cho nàng giam ở gần chỗ Địa Tạng Vương Bồ Tát tụng kinh một chút."

Lan Hà kinh ngạc lão Bạch: "Ngài cư nhiên còn tốn tiền vì nàng ? Tôi cứ tưởng ngài..."

Rõ ràng đó lão Bạch luôn tỏ cực kỳ lạnh nhạt với Thủy Nguyệt, ngay cả chuyện kiếp cũng chẳng buồn , còn dốc sức bắt nàng về quy án.

"Chúng xác thực dưng, cũng chẳng mà nàng từng quen . Ta chỉ là đồng cảm với nàng , nhưng thể để nàng ôm mộng tưởng hão huyền thêm nữa, ma niệm của nàng quá sâu ." Trên gương mặt " c.h.ế.t" của lão Bạch cư nhiên thoáng hiện một tia thương cảm.

Lan Hà hồ nghi, lão Bạch thật nhớ chuyện kiếp nên mới âm thầm chiếu cố Thủy Nguyệt như thế . Suy cho cùng, nhà họ Liễu (rắn) mà tu hành thành công thì thường ảnh hưởng bởi kiếp mà hóa thành "não yêu đương".

tia thương cảm đó của lão Bạch chỉ tồn tại chừng một hai giây, lão ngoắt sang bảo Lan Hà: "Lo liệu mấy việc xong nghèo kiết xác , ngươi xem đưa thêm cho ít tiền ."

Lan Hà: "…………" Nhìn cái bộ dạng c.h.ế.t tiệt thì chắc chỉ nhớ một tí ti thôi, lương tâm cũng chẳng bao nhiêu.

"Khụ khụ!" Lan Hà ôm ngực, tỏ vẻ suy yếu lùi hai bước, ngả lòng Tống Phù Đàn, đau đớn thốt lên: "Nghịch tử."

Lão Bạch: "Diễn tinh."

Lan Hà: "Ngài cút ."

Lão Bạch: "Phụ !" Lão tiến lên xoa xoa tay cho Lan Hà, "Gấp nguyên bảo vất vả , tiền nong cứ từ từ đưa cũng ."

Chẳng mấy chốc đến giờ lành, Lan Hà bày biện hương tháp và nguyên bảo, hướng về phía núi Diệu Cảm thắp hương. Một làn khói nhẹ bay đến đàn, Hồ đại cô nương đạp làn khói sương mà tới. Nàng hài lòng ngôi "biệt thự mèo" bằng gỗ treo lụa đỏ dán câu đối, bên trong còn đặt bài vị của , bèn duyên dáng mỉm cúi chào Lan Hà: "Tôn gia."

Những khác cũng đồng thanh: "Chúc mừng Hồ đại cô nương."

Hồ đại cô nương hào phóng phất tay, mời cùng dùng hương tháp cúng dường: "Tới đây, cùng ăn chay nào."

Lão Bạch vểnh râu, hì hì gợi chuyện: "Hồ đại cô nương tới , thế cái thứ tự bài vị cần điều chỉnh một chút nhỉ?"

thế! Trong một nhà gia tiên tất tôn ti. Tiên gia mới tới càng định đoạt xem xếp hạng ở để ai nấy đều lòng. Là dựa đạo hạnh nông sâu, là xuất cao thấp đây?

Hồ đại cô nương mỉm nhạt: "Thứ tự , chuyện bàn cãi ? Hơn nữa, trong bốn nhà Hồ - Hoàng - Bạch - Liễu, nhà họ Hồ là lớn nhất. Dưới tòa Nương nương, cũng chút thể diện, cho dù là Liễu Thập Tam cũng chẳng thể dị nghị gì."

Đừng là Liễu Thập Tam tính ganh đua, mà dù chăng nữa, cũng chỉ tính là "con nuôi", ngay cả bài vị còn chẳng , thật sự đáng để tranh chấp thứ tự với họ. Còn hai kẻ khả năng ý kiến là Hồ Thất Cửu và Bạch Ngũ thì đ.á.n.h Hồ đại cô nương, chỉ thể ngậm ngùi nhận làm đàn em.

Huống hồ, hai đứa nó vốn dĩ đứa thì là "thừa cơ lẻn ", đứa thì là "lẻn lúc đứa đang lẻn ". Vì , bài vị của Hồ đại cô nương nghiễm nhiên đặt ở vị trí trang trọng nhất phía .

Hồ Thất Cửu bèn kéo tay Bạch Ngũ, bưng mâm hoa quả chủ động nịnh nọt: "Đại tỷ tỷ, với tỷ đồng lòng, nhím nhỏ đây cũng thế. Tôn gia giờ lộ danh tính , chúng bảo vệ cho , đừng để kẻ khác chen chân nữa."

Hồ đại cô nương: "Ừm..."

"Phải đó, giờ Hồ đại cô nương về trướng phụ , chúng cũng nên phân định lớn nhỏ rõ ràng." Lão Bạch chọc gậy bánh xe, nhất quyết gây chuyện mới chịu .

Hồ đại cô nương là nhà họ Hồ, đời nào để lão Bạch xem náo nhiệt dễ thế. Nàng liếc lão một cái đầy ẩn ý, nhẹ nhàng đẩy đưa nhưng cho phép phản kháng: "Đứa nào thích làm em út thì cứ việc nhận, sinh là lão đại . Lão , hiểu chứ?"

Đầu óc hỏng , nàng là chị cả, còn những đứa khác xếp thứ mấy, tranh giành thế nào, em út là ai, can hệ gì đến nàng .

Lão Bạch: "……"

Lão Bạch cùng Hồ Thất Cửu và Bạch Ngũ đưa mắt , thầm đ.á.n.h giá đối phương... thì cái ...

 

 

 

Lan Hà và Tống Phù Đàn một bên, thấy rõ mồn một các tiên gia trong sân đang rục rịch. Bên phía Hồ đại cô nương, lão Bạch, Hồ Thất Cửu và Bạch Ngũ dần tụ tập một chỗ, xì xào bàn tán chẳng là đang diễn trò "trạch đấu" gì.

Liễu Thập Tam thì gì, vẫn đeo cái "loa nhựa" cổ, vắt vẻo cây tự đắc ý hít khói hương xem phim truyền hình.

Một lát , lão Bạch ngang qua gốc cây bèn gọi với lên: "Lão Ngũ, ăn trái cây ?"

Liễu Thập Tam: "?????"

Lan Hà: "……" Gì đây, tự dưng cả lũ hợp sức bắt nạt một con rắn thế ?

Liễu Thập Tam tức khắc từ cây trượt xuống, đuổi theo lão Bạch c.h.ử.i ầm lên: "Mẹ kiếp, mấy bệnh ! Giỡn mặt đấy hả!!"

Hắn mới ép chấp nhận là "Lão Tứ"... ngay cả lý do tại là lão tứ còn hiểu rõ, thế mà giờ sửa thành lão ngũ ??!

Loading...